Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 15: Chương 15



Trường Tiếu nhấc vạt áo dài, đi tới bên bờ suối nước trong vắt. Y ngồi xổm bên bờ, thò tay xuống nước. Dòng nước mát lạnh khiến y bất giác mỉm cười.

Y chụm hai bàn tay, vốc một ngụm lên rửa qua mặt, vừa xong việc liền có tiếng vó ngựa truyền đến.

Y không khỏi nở một nụ cười, chỉnh trang lại quần áo rồi mới đứng dậy, đi về phía con ngựa đang ăn cỏ.

 

Y lấy tay cào cào bờm ngựa mất cái, người kia mới đuổi kịp tới nơi.

Trường Tiếu không nhìn về sau cũng nghe thấy tiếng Bạch Thanh Ẩn thở phào một hơi. Đến khi người kia một đầu đổ mồ hôi, thở gấp đuổi tới bên cạnh, y mới chỉ dòng suối, nói: “Đằng kia có con suối nhỏ, ngươi ra đó rửa mặt đi.”

Bạch Thanh Ẩn nhìn Trường Tiếu thật sâu, thấy y vẫn nhàn tĩnh như thường, liếc mắt một cái rồi mới đi về phía y chỉ. Qua thời gian chừng một chén trà, Bạch Thanh Ẩn đã quay lại.

“Ngươi học cưỡi ngựa ở đâu?”

Bạch Thanh Ẩn hỏi thẳng.

Trường Tiếu chỉ chơi đùa với con ngựa, không nói gì, cũng không nhìn Bạch Thanh Ẩn.

Bạch Thanh Ẩn đợi một hồi, xác định y sẽ không trả lời, mới tiếp tục nói: “Kỵ thuật của ngươi quả thực khiến người khác giật mình.”

Hắn sống cho tới giờ, chưa từng gặp ai cưỡi ngựa giỏi như thế, ngay cả kỵ thủ chuyện nghiệp cũng sẽ đành than thở chịu thua.

Trường Tiếu kéo cương ngựa, thả cho nó đi nước kiệu dưới vòm cây rậm rạp trong rừng.

“Đã rất lâu rồi ta không cưỡi ngựa. . . . . .”

Mắt nhìn phía trước, y nhẹ giọng nói.

Bạch Thanh Ẩn cũng kéo cương, lẳng lặng đi bên cạnh, đăm chiêu nhìn y.

“Trước kia, ta chính là sống trên lưng ngựa. . . . .” Y cúi đầu, chua xót cười.

“Gì cơ?” Bạch Thanh Ẩn nghe mà hồ đồ.

Trường Tiếu ngẩng đầu nhìn hắn một cái, không giải thích, mà hỏi “Giờ muốn đi đâu?”

Thấy y không trả lời, Bạch Thanh Ẩn cau mày, rõ ràng bất mãn. Nhưng cũng không hỏi lại, hắn không muốn cường ngạnh Trường Tiếu, dù trước đây hắn đã từng làm thế rồi──

“Quay lại đoàn, tiếp tục đi về hướng Bắc, tối nay chúng ta phải tới thôn gần đây, bằng không sẽ phải ngủ trên đường.”

Bạch Thanh Ẩn nhảy lên ngựa, nói.

Trịnh Trường Tiếu cũng xoay người lên ngựa, động tác thuần thục khiến Bạch Thanh Ẩn không khỏi ghé mắt nhìn, bất quá hắn không vội hỏi thêm, hắn tin rằn, thời gian về sau còn rất dài.

Hai người giục ngựa, một trước một sau quay lại đoàn.

Ước chừng sau một khắc, bọn họ đã hợp với đội của mình cách thành Tô Châu mười dặm.

Lúc này đã là chạng vạng, đoàn người vì muốn giờ Tuất tới kịp thôn trang, không thể không đi nhanh hơn, không dám chậm chạp nữa.

Cũng vì thế, dọc đường đi, Trường Tiếu và Bạch Thanh Ẩn luôn chạy song song nhưng hầu như không nói chuyện một câu.

Vì khởi hành khá trễ, bọn họ vẫn tới nơi chậm hơn dự định một canh giờ. Lúc này đêm đã khuya, cũng may Bạch Thanh Ẩn quen biết một hộ gia đình, đoàn người mới không bị chủ nhân cự tuyệt, còn được chiêu đãi nhiệt tình.

Ăn qua loa chút rau, tùy tiện rửa mặt súc miệng một chút, chủ nhân nói một câu khiến Trường Tiếu nhíu mày.

Nguyên lai bọn họ quá đông người mà nhà chỉ còn hai gian trống. Bọn hạ nhân có thể ở chung một gian, còn Bạch Thanh Ẩn cùng Trường Tiếu phải chung gian còn lại.

Trường Tiếu ngồi trên ghế trầm tư một lát, đứng lên bước ra ngoài.

“Ngươi định đi đâu?” Bạch Thanh Ẩn nhah tay hơn, kéo y lại.

“Ta đi xem bên ngoài còn khách điếm không.” Trường Tiếu bình tĩnh gỡ tay hắn ra, đáp.

Nghe vậy, Bạch Thanh Ẩn không khỏi cười cười: “Nơi này chỉ có hơn chục hộ dân, căn bản là không có khách điếm.”

Trường Tiếu không nói gì, vẫn không chịu từ bỏ ý định: “Ta đi tìm nhà khác ở nhờ được chứ.”

“Ngươi ngẫm xem bây giờ là giờ nào rồi?” Bạch Thanh Ẩn khoanh tay, ung dung nhìn y, “Ngươi nghĩ có người cho một kẻ xa lạ nửa đêm gõ cửa vào ngủ nhà mình không?”

Trường Tiếu muốn phản bác, nhưng trái lo phải nghĩ, cảm thấy hắn nói không phải không có lý, liền xụ mặt, quay lại ghế ngồi.

“Ta đêm nay không ngủ.”

Bạch Thanh Ẩn nhìn y lắc đầu, kéo thẳng y vào trong phòng.

“Ngươi làm gì thế? !”

Trường Tiếu tức giận trừng mắt nhìn hắn.

“Ngủ chứ làm gì?”

“Ta không ngủ. . . . . .”

“Ngươi rốt cuộc có phải nam nhân hay không vậy?” Bạch Thanh Ẩn híp mắt, “Là nam nhân thì đừng có lằng nhằng giống nữ nhân chứ.”

Nghe thế, Trường Tiếu không tranh cãi ầm ĩ, nhưng dùng sức gỡ tay Bạch Thanh Ẩn ra, bộ dáng quyết tâm không ngủ cùng hắn.

Nhìn y như vậy, Bạch Thanh Ẩn không khỏi lặng yên, hồi lâu sau mới trầm thanh nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ làm gì ngươi. Đêm nay ngủ sớm một chút, hành trình ngày mai còn vất vả hơn hôm nay, nếu nghỉ ngơi không đủ, sẽ mệt c.h.ế.t đó.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.