Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 17: Chương 17



Bạch Thanh Ẩn vừa tỉnh giấc, việc đầu tiên chính là nhìn về phía chiếc giường gần đó, ai dè, trên giường tựa như không có dấu vết người nằm qua. Hắn vội vàng chạy ra khỏi phòng, tìm quanh. Nhưng tìm khắp trong ngoài vẫn không thấy bóng dáng người kia đâu.

Hỏi qua chủ nhà, người này nói không thấy ai rời đi cả. Lòng Bạch Thanh Ẩn lại càng nóng như lửa đốt. Hắn đến phòng hạ nhân, đánh thức mọi người dậy, phân phó bọn họ tìm kiếm khu vực phụ cận.

Ngay lúc mọi người định chia ra tìm thì lại gặp Trường Tiếu cách trấn khoảng một dặm, đang trên đường quay về.

 

Vừa thấy y, Bạch Thanh Ẩn chạy lại, lo lắng hỏi: “Ngươi đi đâu vậy?”

Nhìn bọn họ vội vội vàng vàng, Trường Tiếu hơi giật mình, nghe hắn hỏi thế, lập tức hiểu ra.

“Ta chỉ đi dạo một chút thôi.” Y nhìn thoáng qua Bạch Thanh Ẩn, nhẹ giọng trả lời.

“Tại sao không báo với ta một tiếng, ngươi có biết ta lo lắng muốn c.h.ế.t hay không ?”

“Lúc ấy ngươi ngủ say, ta không muốn đánh thức ngươi. »

“Nếu ngươi chạy lung tung xảy ra chuyện thì sao hả?”

“Ta không phải tiểu hài tử, sao có thể dễ dàng gặp chuyện ?”

Trường Tiếu ngữ khí không nhanh không chậm làm cho Bạch Thanh Ẩn cau mày. Dường như trong mắt y, lo lắng của hắn vừa rồi là thừa thãi.

“Bất kể ra sao.” Kìm chế cảm giác bực bội trong lòng, Bạch Thanh Ẩn tận lực dùng giọng điệu nghiêm nghị nhất nói :”Ta đã đáp ứng phụ thân ngươi chiếu cố ngươi cho tốt. Nếu ngươi xảy ra chuyện, ta làm sao giải thích với cha ? »

Không rõ là bởi vì đề cập đến Trịnh Kỳ Uyên hay do nguyên nhân khác, Trường Tiếu vốn không cho việc hắn lo lắng sốt vó lên là đúng lặng yên một lúc rồi mới khẽ gật đầu, nói :

“Ta biết rồi, lần sau đi đâu ta sẽ nói với ngươi một tiếng.”

Bạch Thanh Ẩn thấy nhắc tới Trịnh Kỳ Uyên có thể khiến y nhanh chóng thỏa hiệp, trong lòng chợt nhói lên, kêu Trường Tiếu cùng về rồi không nói thêm gì nữa.

Trường Tiếu đi sau Bạch Thanh Ẩn, nhìn bóng lưng vừa kiên nghị vừa cô đơn của người kia, đôi mắt trong suốt chợt phủ một tầng đau thương nhàn nhạt.

Từ trước tới giờ, y chưa từng muốn làm tổn thương bất kỳ ai nhưng vì y, đã có rất nhiều người phải đau khổ, ngay chính bản thân y cũng là một kẻ hãm sau trong bể khổ.

Bồ đề bổn vô thụ, minh kính diệc phi thai, bổn lai vô nhất vật, hà xử nhạ trần ai. (Bồ đề vốn không cội, gương sáng cũng chẳng đài, xưa nay không một vật,thì bụi dính vào đâu?)

Một trận gió thổi qua, không chỉ làm rối tóc, mà còn làm loạn lòng người.

Nếm qua bữa sáng chủ nhà chuẩn bị, đoàn người Bạch Thanh Ẩn lại bắt đầu lên đường.

Lần này, Trường Tiếu vẫn cưỡi ngựa nên mã xa không có ai ngồi.Tốc độ của xe ngựa chậm hơn, xe không có người sử dụng đáng lẽ ra nên bán đi hoặc gửi nhà người quen. Nhưng Bạch Thanh Ẩn lại không làm thế, hắn vẫn cho người đánh cái xe không đi theo đoàn.

Trường Tiếu thấy khó hiểu, nhưng không cũng hỏi. Y cố ý lạnh nhạt với Bạch Thanh Ẩn.

Tới một lần không thể không ngủ trên đường, y mới hiểu được suy tính của Bạch Thanh Ẩn.

Nguyên lai Bạch Thanh Ẩn đã sớm dự liệu trường hợp này, lại lo Trường Tiếu đại thiếu gia được nuông chiều từ bé không quen cảnh màn trời chiếu đất mới giữ xe ngựa lại, ít nhất còn một chỗ ngủ tạm gọi là thoải mái cho y.

Không chỉ vậy, hôm sau cả đoàn tỉnh dậy chuẩn bị khởi hành, xa phu nói một câu: “Gia giữ xe ngựa lại phòng khi thiếu gia cưỡi ngựa mệt có thể lên nghỉ ngơi. »

Nghe vậy, Trường Tiếu ngồi trong xe thật lâu không nói lời nào, nhìn Bạch Thanh Ẩn đang phân phó công việc cho người làm bên ngoài, khẽ thở dài một tiếng.

“Vì sao ngươi muốn ta theo ngươi tới kinh thành?”

Giục ngựa chạy nhanh hơn, Trường Tiếu suốt dọc đường không nói không rằng, chậm rãi đuổi kịp Bạch Thanh Ẩn dẫn đường phía trước, bỗng nhiên hỏi.

Bạch Thanh Ẩn không trả lời ngay mà nhìn y thật sâu, sau đó mới chuyển mắt nhìn phía trước, đáp : « Người nghĩ là tại sao ? »

“Ta nghĩ có nhiều phương án, chỉ không biết cái nào đúng thôi. » Trường Tiếu lạnh nhạt trả lời.

“Ngươi đoán những gì ? Không ngại nói ta nghe thử » Bạch Thanh Ẩn quay đầu mỉm cười nhìn y.

Vốn định trả lời, nhưng thấy hắn cười có chút chờ mong, y thản nhiên đáp: “Không nói .” rồi đi tụt lại phía sau Bạch Thanh Ẩn.

Thấy thế, hai hàng lông mày Bạch Thanh Ẩn nhăn thành một đường, đang định nói gì đó bỗng nghe thấy tiếng kêu cứu cách đó không xa. Bọn Trường Tiếu cũng nghe thấy, không khỏi sửng sốt nhìn nhau.

Trường Tiếu phản ứng đầu tiên. Y kéo cương, phi về phía tiếng kêu, Bạch Thanh Ẩn nhanh chóng đuổi theo.

Hai người tới nơi thì thấy một phụ nữ vừa khóc vừa chỉ về phía hồ kêu cứu. Nhìn sang hồ, bọn họ khiếp sợ thấy một đứa bé chừng tám tuổi đang vùng vẫy dưới nước, lúc nào cũng có thể chìm xuống đáy.

Trường Tiếu nhảy xuống ngựa, hai chân vừa chạm đất, một thân ảnh nhanh như chớp xẹt qua bên cạnh, lao về phía hồ.

Chỉ trong nháy mắt, Bạch Thanh Ẩn đã nhảy vào hồ, ôm đứa nhỏ gào thét lạc cả giọng lên, nhanh chóng bơi lên bờ.

Bấy giờ, Trường Tiếu mới kịp phản ứng, lập tức tiến đến tiếp ứng, đợi cho Bạch Thanh Ẩn đem đứa nhỏ bơi đến gần, y liền đón lấy nó, cẩn thận kiểm tra.

Lúc này, mẹ đứa bé mới thất kinh chạy tới ôm chặt con.

“Con ơi là con, con trăm ngàn lần đừng gặp chuyện gì. . . . . .” Người phụ nữ vừa khóc vừa xem xét khắp người đứa bé.

Đứa nhỏ vẫn hoảng loạn, nghe thấy tiếng mẹ kêu to, cuối cùng từ từ phục hồi tinh thần, thấy mẫu thân ngay bên cạnh, lập tức nhào vào lòng nàng khóc lớn.

“Mẹ, mẹ, con sợ quá ! »

“Đừng sợ, đừng sợ. Không sao rồi. Không sao rồi. » Nàng càng khóc dữ, ôm chặt lấy con.

Bạch Thanh Ẩn lên bờ, thấy đứa nhỏ không việc gì, thả lỏng một hơi.

Hai mẹ con nhà kia khóc chán chê mới bình tĩnh lại, lúc này mới chú ý tới hai nam tử đứng trước mặt.

Người phụ nữ lau nước mắt, kéo con đứng dậy, vạn phần cảm kích nói đa tạ hai người.

Bạch Thanh Ẩn nhận lời cảm ơn, uyển chuyển từ chối lời mời tới nhà nàng làm khách, nói bọn họ cần đi tiếp, không thể trì hoãn thêm.

Từ biệt mẫu tử hai người, Trường Tiếu cùng Bạch Thanh Ẩn giục ngựa đuổi theo đoàn.

Vì nhảy xuống nước cứu người mà Bạch Thanh Ẩn toàn thân ướt đẫm. Trường Tiếu ban nãy ôm đứa bé lên cũng ướt một mảnh. Cả hai không thể không thay bộ quần áo khác.

Trường Tiếu cầm quần áo khô vào xe ngựa thay. Lúc trở ra ngoài, y tình cờ nhìn thấy Bạch Thanh Ẩn thay đồ bên ngoài. . . . . .

Chỉ vô tình liếc qua, đang định dời tầm mắt, Trường Tiếu lại chú ý tới một cái bớt trên vai Bạch Thanh Ẩn.

Y sắc mặt đại biến xông tới, xả áo Bạch Thanh Ẩn vừa mặc vào xuống.

“Trường Tiếu?” Bạch Thanh Ẩn nhíu mày buồn bực nhìn Trường Tiếu mặt mũi xanh mét.

Trường Tiếu đờ đẫn nhìn Bạch Thanh Ẩn, không tin nổi, vô lực lắc đầu thối lui.

“Chuyện gì vậy?” Bạch Thanh Ẩn thấy y sắc mặt khó coi, lo lắng định tới gần, lại thấy Trường Tiếu nhìn mình chằm chằm, lặp đi lặp lại : “Là ngươi. . . . . . Là ngươi. . . . . .”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.