Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 19: Chương 19



Một con hồ điệp gãy cánh, muốn bay lên nhưng lại vĩnh viễn không thể bay, trên lưng nặng gông xiềng, chỉ có thể khao khát nhìn không trung tự do xanh thẳm vô tận.. . . . . .

Bạch Thanh Ẩn nhận ra Trường Tiếu vốn lặng yên giờ còn im lặng hơn bình thường.

Y không cưỡi ngựa mà ngồi trong xe. Dọc đường đi, gần ba canh giờ, y không nói một lời.

Bạch Thanh Ẩn tưởng y bệnh, thế là khi cả đoàn đi qua một trấn nhỏ, hắn cho dừng lại, nói là nghỉ ngơi một ngày rồi sẽ đi tiếp.

Phân phó tôi tớ xử lý chút công chuyện xong, Bạch Thanh Ẩn chui vào xe ngựa, toan xem Trường Tiếu xảy ra chuyện gì thì y đã nhảy từ trên xe xuống.

“Có chuyện gì mà hôm nay dừng lại sớm vậy?” Lúc này bất quá mới hơn giờ Thân mấy khắc, mọi ngày đều chạy đến giờ Tuất mới dừng lại nghỉ tạm, khó trách Trường Tiếu thắc mắc.

Bạch Thanh Ẩn không lập tức trả lời, mà nhìn kỹ Trường Tiếu một hồi, thấy y không có vẻ gì bị bệnh mới nhẹ giọng nói: “Không có chuyện gì. Mấy ngày nay mọi người đều đi đường mệt mỏi, hôm nay nghỉ ngơi nhiều một chút.”

Nghe hắn như thế nói, Trường Tiếu không nói gì, đứng trước mặt Bạch Thanh Ẩn đưa mắt nhìn quanh thị trấn nhỏ.

“Chúng ta ra khỏi địa phận Giang Tô rồi sao?” Một lát sau, y không quay đầu lại, hỏi.

“Phải.” Bạch Thanh Ẩn đạm nhạt đáp, “Đi tiếp bảy tám ngày nữa là tới kinh thành .”

“Ừm. Chúng ta đêm nay nghỉ ở đây?”

“Đúng vậy. Ta đã phân phó hạ nhân đi tìm khách điếm hoặc nhà người quen. Chắc không lâu nữa sẽ có thể nghỉ ngơi. Trường Tiếu, ngươi có mệt không? Bằng không vào xe nghỉ trước một chút?”

Trường Tiếu lắc đầu khước từ hảo ý của hắn.

“Ngồi một ngày rồi, không muốn ngồi nữa. Ra ngoài một chút cũng tốt.”

Dứt lời, y liền cất bước dạo quanh con đường đá nhỏ gấp khúc vòng quanh trấn. Nhìn bóng lưng y rời đi, Bạch Thanh Ẩn gọi hạ nhân tới phân phó công việc rồi đuổi theo.

Lúc đuổi tới nơi, Bạch Thanh Ẩn nhìn dáng vẻ trầm tịch cô đơn của y, nhỏ giọng nói: “Ngươi hiện tại với ngươi lần đầu gặp ta hoàn toàn không giống nhau.”

Trường Tiếu đang đi phía trước, dừng bước một lát rồi lại tiếp tục đi.

“Ta chính là người như thế này.”

“Ta biết.” Tuy biết y không nhìn thấy mình nhưng Bạch Thanh Ẩn vẫn gật đầu.

“Ngươi biết?” Trường Tiếu khó hiểu quay đầu nhìn hắn, “Ngươi biết cái gì? Ngươi mà có thể biết gì? Ngươi bất quá mới ở chung với ta hơn một tháng thôi!”

“Tuy rằng──” đối mặt với Trường Tiếu tỏ vẻ lạnh lùng, Bạch Thanh Ẩn không chịu lui, nhìn thẳng vào mắt : “Tuy rằng mới ở chung với nhau hơn một tháng, nhưng ta đã nhớ thương ngươi ba năm!”

Trường Tiếu yên lặng.

“Nhắc tới mới thấy kỳ quái. Chẳng qua mới gặp mặt một lần, sao có thể yêu ngay?» Bạch Thanh Ẩn cúi đầu đi đến bên y rồi mới nhìn lên : “Lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta có cảm giác như đã yêu ngươi từ lâu lắm. »

“Lúc nhìn thấy người thả đèn Khổng Minh trên nóc nhà, dáng vẻ cô tịch của ngươi cũng không làm ta ngạc nhiên, tựa hồ ta đã quen với dáng vẻ này rồi. »

Bạch Thanh Ẩn lướt qua Trường Tiếu, đi đến trước mặt y.

“Cảm giác quen thuộc, sâu sắc đó không giống như mới xuất hiện một sớm một chiều gian mà tựa như trải qua mười năm trăm năm tích tụ. »

Lần này, là Trường Tiếu nhìn thân ảnh Bạch Thanh Ẩn.

Vóc dáng cao lớn hoàn toàn khác xa thân hình mảnh mai trong trí nhớ. Nếu không phải trên người kia có ký hiệu giống nhau, có lẽ y cũng không thể nghĩ đến đó chính là nàng.

Người kia không nhớ gì về kiếp trước, khi y vừa xuất hiện đã yêu, lại bởi vì cùng là thân nam nhi mà cuối cùng nuối tiếc.

Kiếp đó, vì không muốn làm cha mẹ thất vọng lo lắng, y không thể không cưới nàng, một nữ tử xinh đẹp ôn nhu.

Trước khi thành thân, họ chỉ gặp nhau vài lần, y từng ảo tưởng ôn nhu xinh đẹp của nàng sẽ giúp y quên đi mối tình vô vọng nên mới quyết định lấy  nàng.

Thành thân xong, y mới bắt đầu hối hận. Bởi vì y không quên được, trái tim dành trọn cho người đã không thể dung chứa bất kỳ ai khác. Dù không có được người ấy, chỉ có thể đau khổ ngóng nhìn, dù nàng hết lần này tới lần khác mắt rưng rưng lệ si ngốc nhìn y. . . . . .

Y vô tình với nàng, rồi lại như từ trên người nàng nhìn thấy hình bóng mình, cho nên sinh ra thương tiếc, cho nàng một lần hy vọng, tiếp đó hung hăng ném nàng xuống địa ngục lạnh lẽo giá băng. . . . . .

“Ngươi đang nghĩ gì vậy?” Người đang đi phía trước đột nhiên quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt y thất thần, không khỏi ngẩn ra.

“Không có gì” Y ảm đạm cười, “Chỉ đang nghĩ kinh thành là nơi như thế nào thôi. »

Nhìn y hồi lâu, thấy nụ cười bình thản này hoàn toàn không giống lúc trước, Bạch Thanh Ẩn lặng yên một lát, rồi mới thấp giọng nói: “Ngươi rốt cuộc là người như thế nào ? Một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi sao có thể cười từng trải tang thương đến thế ? »

Người kia vẫn cười: “Ta chính là ta, Trịnh Trường Tiếu.”

Sở dĩ như thế, là vì ta có trí nhớ của tam thế mà thôi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.