Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 32: Chương 32



Đêm sâu vô cùng, dưới ánh nến, trong góc thư phòng yên lặng, Tô Châu phú thương Trịnh Kỳ Uyên vẫn đang ngồi điểm tính sổ sách.

Bỗng một trận gió mạnh ào qua song cửa, thổi nến lung lay như sắp tắt. Trịnh Kỳ Uyên vội cầm một quyển sách ngăn gió, giúp ngọn lửa ổn định rồi đứng dậy đóng cửa sổ.

 

Nhưng, hắn vừa khép cửa lại, cổng lớn đã cót két một tiếng, bị đẩy ra.

Tưởng gió thổi, Trịnh Kỳ Uyên không khỏi nhíu mi nghĩ tối nay sao có gió lớn vậy, rõ ràng vừa mới lập hạ. Kắn xoay người muốn đi đóng cửa thì thân ảnh từ cửa bước vào khiến hắn trợn mắt há hốc mồm.

“Cha!”

“Tiếu nhi?”

Nghe giọng nói quen thuộc, Trịnh Kỳ Uyên mới tin không phải mình hoa mắt. Nhi tử rời Tô Châu gần ba tháng – Trịnh Trường Tiếu giờ phút này đang đứng trước mặt hắn.

“Cha, con rất nhớ người nha!”

Trường Tiếu vừa thấy hắn, liền cười hớn hở, nhào đến, ôm chầm lấy.

“Đứa nhỏ này ── đứa nhỏ này ──”

Trịnh Kỳ Uyên ôm lấy đứa con có lớn mà chưa trưởng thành, khiến mình vừa yêu thương vừa không yên lòng này.

“Sao đột nhiên quay lại vậy? Cũng không nói trước với cha một tiếng.” Trịnh Kỳ Uyên vừa nói vừa kéo Trường Tiếu ra, “Xem nào. Để cha nhìn ngươi xem nào.”

Cẩn thận quan sát Trường Tiếu một lát, Trịnh Kỳ Uyên có chút đau lòng nói: “Sao gầy như vậy? Không quen đồ ăn kinh thành ư?”

“Dạ. Con vẫn thích đồ ăn Tô Châu hơn!” Trường Tiếu cười trứ dùng sức gật đầu.

“Có phải ngươi gây phiền cho tỷ phu không hả?” Nói đến đây, Trịnh Kỳ nghiêm nghị nhìn y.

“Không có. Con ở kinh thành rất ngoan!” Trường Tiếu bất mãn, lập tức phồng má phản bác.

“Hừ, thế tại sao tháng trước kinh thành lại truyền tin xuống đây kêu tỷ tỷ ngươi về?” Trịnh Kỳ Uyên vẻ mặt không tin.

“Chuyện đó ──” Trường Tiếu cố ý dài giọng, “Là bởi vì vi tỷ phu muốn gặp tỷ tỷ, hắc hắc!” Nói xong, y còn giả vờ cười mấy tiếng.

Bộ dáng y bướng bỉnh làm Trịnh Kỳ Uyên dở khóc dở cười.

“Sao về trễ như vậy? Trước khi về cũng không báo trước cho cha một tiếng?”

Trường Tiếu thu hồi nụ cười, hơi thâm trầm nhìn người trước mắt.

“Đó là vì Trường Tiếu muốn gặp cha, không muốn lãng phí thời gian .”

Trịnh Kỳ Uyên tưởng y nói thật, không có nghi ngờ gì, chỉ cho rằng hài tử này nhớ nhà và phụ mẫu.

“Cho nên liền suốt đêm trở về gấp sao?”

“Dạ”

Nghe y nói vậy, Trịnh Kỳ Uyên lại một trận đau lòng, không khỏi sờ sờ gương mặt Trường Tiếu đã gầy đi không ít.

“Cha vốn nghĩ lúc nào đó đón ngươi về. Ngươi ở đây luôn chọc ta và mẫu thân ngươi phiền lòng, không có ngươi, lại thấy thiếu thiếu gì đó. . . . . . Ai, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi.”

“Cha. . . . . .” Trường Tiếu cụp mắt, giấu đi quang mang chợt lóe lên khác thường, tay nắm lấy tay phụ thân ấm áp.

“Đúng rồi, ngươi trở về mẫu thân đã biết chưa?”

“Chưa.” Trường Tiếu lắc đầu, “Mẫu thân ngủ rồi, Trường Tiếu không muốn quấy rầy mẹ.”

“Cũng phải, chờ sáng mai nói sau. Đúng rồi, giờ cũng không còn sớm, ngươi đi đường nhiều ngày như thế nhất định mệt mỏi, cha lập tức gọi người chuẩn bị, ngươi tắm rửa ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi đi.”

Trường Tiếu ngăn Trịnh Kỳ Uyên lại, làm nũng nói: “Cha, không vội, con muốn bồi cha lâu lâu một chút. Đã lâu rồi con không ở bên cha, thật sự rất rất nhớ cha mà.”

Trường Tiếu từ nhỏ đã bám dính lấy hắn. Trước đây Trịnh Kỳ Uyên còn nuông chiều, khi y lớn lên liền nghiêm khắc y phải độc lập, bởi vậy rất nhiều lần hắn nghiêm khắc ngăn cản hành vi trẻ con của Trường Tiếu. Nhưng tối nay, nghĩ đến Trường Tiếu xa nhà gần ba tháng, hắn không muốn quá khắt khe với hài tử mà hắn thương yêu vô cùng này.

“Ngươi đứa nhỏ này.” Ngữ khí là trách cứ nhưng Trịnh Kỳ Uyên không bước tiếp, quay lại bên Trường Tiếu, nhẹ nhàng ôm lấy y.

“Cha. . . . . .”

Trường Tiếu ôm hắn, gối mặt lên bờ vai hắn, nhẹ nhàng nhắm hai mắt, trong khóe mắt hiện lên quang mang trong suốt.

Tâm sự không người biết, đau lòng không người hay, hỏi chàng chừng nào yêu ta, há lại tam sinh tam thế.

“Còn có, cha, Trường Tiếu có cái này cho cha.”

“Cái gì?”

“Cha nhắm mắt lại đã.”

Trường Tiếu nghiêng đầu, thần bí cười hì hì nói.

Trịnh Kỳ Uyên thấy bộ dáng y thực không có biện pháp, những vẫn nghe lời mà nhắm mắt. Đợi một lúc lâu hoàn toàn không thấy Trường Tiếu có động tĩnh.

“Tiếu nhi. . . . . .” Trịnh Kỳ Uyên không khỏi kỳ quái hỏi.

“Đợi thêm một chút.”

Không biết có phải do đang nhắm mắt không mà thanh âm Trường Tiếu nghe khang khác, thâm trầm lại phảng phất như một vị trưởng lão đã trải bao năm tháng, ánh mắt đang nhìn hắn như mang theo cảm xúc gì đó khác thường, làm cho người ta thấy áp lực.

Trịnh Kỳ Uyên định mở mắt xem biểu tình của Trường Tiếu lúc này nhưng y nói đợi thêm một lát….thế là hắn do dự, ngay lúc hắn chần chờ, Trường Tiếu đặt tay lên vai hắn, dù đang nhắm mắt, hắn vẫn cảm giác được Trường Tiếu đang chậm rãi lại gần mình.

“Tiếu nhi?”

Trịnh Kỳ Uyên kỳ quái mở miệng, nhưng ngay sau đó, môi hắn bị cái gì đó mềm mại chắn lại… . . . Thân thể hắn cứng đờ, khi phát hiện trên môi mình là gì, hắn kinh ngạc mở to mắt, không nói nên lời.

Ngay sát mặt mình là một đôi mắt hàm chứa lệ quang. Mà ngập tràn ánh mắt, khiến hắn khiếp hãi đến á khẩu, là thâm tình.

Tình cảm mãnh liệt như bài sơn đảo hải áp lên hắn, giống như tích giữ từng chút qua vô số tháng năm, nặng nề mà thâm trầm, làm cho người ta khó có thể bỏ qua khó có thể quên, thậm chí quên cả hô hấp.

Trường Tiếu chậm rãi buông hắn ra, lệ trong mắt như trân châu từng viên từng viên rơi xuống, rớt lên áo Trịnh Kỳ Uyên.

Trịnh Kỳ Uyên đứng ngây ngốc, vì gương mặt thê mỹ của Trường Tiếu, vì tình yêu cháy bỏng trong mắt.

Trường Tiếu si ngốc nhìn hắn, cuối cùng mở miệng nói rõ từng chữ: “Đừng quên. . . . . . Đừng vong. . . . . . Ta yêu ngươi. . . . . .”

Hả ──

Trịnh Kỳ Uyên cả kinh, thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống. Khó khăn lắm mới ổn định thân thể, hắn sợ hãi nhìn cửa sổ đã khép, đại môn cũng đóng chặt.

Đêm đã khuya , ánh nến lẳng lặng lay động, sổ sách mở ra đặt trên bàn, trong thư phòng ngoài hắn ra không có ai khác.

Trịnh Kỳ Uyên nặng nề thở d ốc.

Mới vừa rồi, là mộng?

**

 

Bạch Thanh Ẩn rời kinh thành đến ngày thứ mười, Ngưng Sương vẫn đờ đẫn ngồi trong phòng, bên cạnh nàng hé ra một công văn, trang thứ nhất viết hai chữ đậm nét thật to: “Hưu thư” .

Ở cuối công văn, Bạch Thanh Ẩn đã điểm chỉ nhưng bên cạnh chưa có tên Ngưng Sương.

Ngày đó, Bạch Thanh Ẩn trước khi rời đi gọi người đưa tới cho nàng hưu thư hắn đã ghi rõ danh tự và điểm chỉ, ý đồ phi thường rõ ràng, nếu Ngưng Sương viết tên hạ ấn lên đó, bọn họ chính thức chấm dứt quan hệ vợ chồng.

Ngưng Sương không tiếp nhận hưu thư, càng không viết tên mình lên đó. Nàng ngơ ngẩn như mất hồn nhìn góc phòng, lẳng lặng ngồi yên, tay nắm chặt lọn tóc Bạch Thanh Ẩn.

Hôm nay thời tiết âm u ẩm lạnh, bầu trời mây đen bao phủ tựa như muốn vây khốn con người, khiến bọn họ chỉ ở nơi không có ánh mặt trời mà hy vọng.

Vào không được mà thoát cũng không xong.

Ngưng Sương vẫn ngồi yên, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng ồn ào. Chẳng lâu sau, Ngôn tổng quản mặt xanh mét, đẩy cửa vào.

Ngôn tổng quản vừa thấy Ngưng Sương, lập tức chạy tới phía nàng.

“Phu nhân! Phu nhân!”

Ông kêu lớn nhưng Ngưng Sương không đáp. Ngôn tổng quản không có nửa điểm tâm tư đi khuyên nhủ an ủi nàng, bối rối nói: “Nguy rồi, phu nhân! Vừa có người báo tin, xe ngựa của tiểu cữu gia đi vào sơn đạo gặp núi lở ──”

“Ngươi nói cái gì?”

Nghe vậy, Ngưng Sương mấy ngày nay không có phản ứng, mặt tái nhợt ngẩng đầu nhìn Ngôn tổng quản đang kích động.

Ngôn tổng quản nhìn nàng, do dự hồi lâu, cuối cùng bất đắc dĩ bi thống báo cáo: “Tiểu cữu gia và xe ngựa bị vùi lấp, khi được đưa lên…người đã, đã. . . . . .”

Ngưng Sương không nghe ông nói hết, nhắm hai mắt, cả người ngã về phía sau.

“Phu nhân! Phu nhân ──”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.