Quý Yên Nhã – thê tử của Trịnh Kỳ Uyên thấy trượng phu trong phòng đứng ngồi không yên, không khỏi mím môi khẽ cười, đi về phía hắn, ôn nhu nói: “Tướng công, sáng sớm mà chàng ở đây lo lắng điều gì ? »
Trịnh Kỳ Uyên nghe tiếng, nhìn về phía thê tử, cau mày, định mở miệng rồi lại thôi.
Quý Yên Nhã cười lắc đầu, nói: “Không phải là chàng đang nghĩ đến Trường Tiếu chứ?”
Trịnh Kỳ Uyên dừng bước, liếc thê tử một cái, cuối cùng ngồi lên ghế, cúi đầu suy nghĩ một lát, trầm giọng nói :”Phu nhân, chúng ta có nên đưa hài tử về không ? »
Quý Yên Nhã vừa nghe quả thế, cười đến bất đắc dĩ, nghiêng người về phía trước, vỗ nhẹ vai trượng phu.
“Chàng nha, khi có hài tử ở đây, luôn muốn nó độc lập. Giờ nó xa nhà lại lo đến mất ăn mất ngủ. Hài tử mà biết, chắc sẽ cười vỡ bụng. »
Bị thê tử trêu đùa, Trịnh Kỳ Uyên liếc nàng một cái, nhưng không phản bác, bởi vì sự thật đúng là như thế.
“Ta không tin phu nhân nàng không nhớ nó.”
“Ta nhớ chứ.” Quý Yên Nhã ngồi bên cạnh hắn, cười nói, “Nhưng ta chưa nói ra nha.”
Ý tứ chính là, ai nói ra trước thì người đó nhớ Trường Tiếu hơn.
Trịnh Kỳ Uyên nhăn mặt suy nghĩ chốc lát, cuối cùng dường như bất chấp mọi giá, nói : “Mặc kệ, nhớ nhi tử thì nhớ nhi tử. Ta đã kêu người lên kinh đưa Tiếu nhi trở về rồi.”
Trịnh Kỳ Uyên nói xong đứng lên, Quý Yên Nhã cũng đứng lên theo, hỏi: “Tướng công, đợt trước chàng không nhắc tới nó, còn tưởng chàng không nhớ con. Hôm nay sao bỗng dưng quyết định kêu Trường Tiếu về?”
Trịnh Kỳ Uyên dừng chân trong chốc lát rồi mới xoay người đối mặt thê tử, hắn không lập tức trả lời, ngược lại do dự hồi lâu, mới chần chờ đáp: “Tối qua. . . . . . Tối qua ta mộng thấy Tiếu nhi . . . . . . Nó nói. . . . . . Khụ, không có gì, chính là mộng thấy nó.”
Quý Yên Nhã vẻ mặt giật mình: “Khó trách hôm nay chàng quyết định đón Trường Tiếu về.”
Ngày có nghĩ đêm mới mơ đi?
Bất quá, cũng là lúc nên đón nhi tử về. Y từ nhỏ đến lớn cũng chưa đi xa, vừa ly khai đã lâu như thế, thực khiến người ta tưởng niệm.
Ngay lúc Trịnh Kỳ Uyên chuẩn bị đi gọi người tới thì tổng quản Trịnh phủ đã chạy vội vào, vừa thấy hai vị chủ tử, lập tức cúi đầu nói: “Lão gia, phu nhân, cô gia đến đây.”
“Thanh Ẩn? !”
Trịnh Kỳ Uyên và Quý Yên Nhã không khỏi hai mặt nhìn nhau.
“Thiếu gia có phải cũng theo về cùng hay không?” Trịnh Kỳ Uyên lập tức hỏi tổng quản. Không ngờ tổng quản lại lắc đầu: “Không có, lão gia, cô gia chỉ đi một mình. Thoạt nhìn có vẻ rất phong trần mệt mỏi, như thể vội chạy đi.”
“Ồ.”
Đang nói chuyện, nhìn Bạch Thanh Ẩn mệt mỏi khác thường cũng đi vào phòng, thấy Trịnh Kỳ Uyên và Quý Yên Nhã đứng đó, hắn không nói gì, chỉ lặng yên.
“Thanh Ẩn, sao ngươi đột nhiên tới Tô Châu vậy?”
Trịnh Kỳ Uyên ngạc nhiên nhưng vẫn tiến lên hỏi.
Bạch Thanh Ẩn nhìn quanh sảnh đường một vòng như tìm gì đó, mới hỏi lại Trịnh Kỳ Uyên: “Trường Tiếu không nói với người sao?”
“Trường Tiếu?” Trịnh Kỳ Uyên hoang mang nhìn thê tử đứng đối diện, rồi mới nhíu mi hỏi, “Trường Tiếu nói gì, không phải nó vẫn ở trong kinh thành sao ? »
Lời Trịnh Kỳ Uyên làm cho Bạch Thanh Ẩn kinh ngạc.
“Có lẽ nào ta đuổi theo nhanh quá nên bỏ lỡ? Có khi bọn họ vẫn đang trên đường ──”
Cúi đầu lí nhí một hồi, Bạch Thanh Ẩn đột nhiên ngẩng đầu, ôm quyền nói thật có lỗi rồi xoay người định đi.
“Thanh Ẩn.”
Trịnh Kỳ Uyên nhanh tay lẹ mắt ngăn hắn lại.
“Rốt cuộc có chuyện gì ? Nói cho ta biết?”
Bạch Thanh Ẩn nghiêng người nhìn thẳng Trịnh Kỳ Uyên, trong đó mắt tình cảm phức tạp đan xen khiến người ngoài khó hiểu.
“Trịnh lão gia. . . . . .” Bạch Thanh Ẩn mở miệng, ngữ khí lạnh lùng làm mọi người khiếp sợ, “Trường Tiếu đã rời kinh thành, phỏng chừng giờ này đang trên đường quay về Tô Châu. Ta vì đuổi theoy mà ra roi thúc ngựa đến đây, không ngờ lại vượt qua cho nên quyết định quay lại đường cũ tìm kiếm.”
“Thanh Ẩn. . . . . .” Trịnh Kỳ Uyên hơi trợn to mắt, kinh ngạc nhìn hắn, “Ngươi vừa gọi ta là gì?”
Bạch Thanh Ẩn là nữ tế của hắn, trước vẫn gọi hắn là nhạc phụ, giờ này lại kêu một tiếng Trịnh lão gia, giống như kêu một người xa lạ, sao không khiến hắn kinh ngạc cho được.
Bạch Thanh Ẩn cúi đầu, nhìn thẳng Trịnh Kỳ Uyên, đáy mắt hiện lên bất đắc dĩ và áy náy.
“Trịnh lão gia, ta và Ngưng Sương đã không còn là vợ chồng .”
Một câu của hắn làm cho Quý Yên Nhã thở hắt ra vì kinh ngạc, cònTrịnh Kỳ Uyên khó có thể tin trừng lớn mắt.
“Có chuyện gì, rốt cuộc là có chuyện gì?” Trịnh Kỳ Uyên cố gắng trấn tĩnh nhưng thanh âm càng nói càng nghiêm khắc, “Có phải Sương nhi làm sai gì không?”
“Không phải.” Bạch Thanh Ẩn thành khẩn lắc đầu, “Là ta sai, là ta không xứng với Ngưng Sương.”
“Vậy đây ý của Ngưng Sương. . . . .”
Mặc dù có điểm ích kỷ, nhưng lúc này điều duy nhất Trịnh Kỳ Uyên nghĩ đến chính là quan điểm của nữ nhi trong chuyện này. Có phải nàng cũng đồng ý hay không. Nếu hai người đều đồng ý, hơn nữa lý do hợp lý, hắn còn biết nói gì. Trịnh gia bọn họ cũng không phải không nuôi nổi người, cùng lắm thì cho nữ nhi quay về. Nhưng nếu không phải. . . . . .
Bạch Thanh Ẩn hạ mắt, thật lâu mới trầm giọng nói: “Ta đã đem hưu thư giao cho Ngưng Sương, ta nghĩ, nàng hẳn ký tên.”
“Hẳn là?” Quý Yên Nhã nãy giờ không nói gì đi lên đến, chất vấn, “Nói cách khác, Ngưng Sương cũng không đồng ý chuyện này?”
Bạch Thanh Ẩn cúi đầu không nói, nhưng tất cả mọi người dựa vào thái độ của hắn đã đoán ra hết thảy.
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì ? Bạch Thanh Ẩn, ngươi bất mãn gì với nữ nhi của ta ? Lại còn viết hưu thư ! » Quý Yên Nhã tưởng tượng nữ nhi bị hưu, làm sao sau này nàng đối mặt với bàn ra tán vào của mọi người, tức giận nam tử trước mắt không thôi.
“Phu nhân. . . . . .”