Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 41: Chương 41



Đêm dần sâu, Trường Tiếu trong khách điếm với cha mẹ không ngủ được. Y cầm cái tăm trúc nằm nhoài trên bàn, buồn chán khơi khơi ngọn nến.Ngày mai y sẽ quay về Tô Châu, tuy y đã làm nũng phụ thân khiến hắn phát cáu nhưng người kia vẫn chưa đồng ý cho y lưu lại đây.Mặc kệ thế nào, ngày mai ngươi không muốn về cũng phải về. Ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi cùng hỗn tiểu thử họ Bạch kia ở cùng một chỗ!

 

Từ lời phụ thân có thể suy ra hắn rất phẫn hận Bạch Thanh Ẩn. Tuy biết phụ thân là vì Bạch Thanh Ẩn hưu tỷ tỷ mới có thể phẫn nộ như thế nhưng tự tỷ tỷ Ngưng Sương đã viết trong thư, tỷ ấy căn bản không hận Bạch Thanh Ẩn. Hơn nữa không biết vì cái gì, nghe chuyện Bạch Thanh Ẩn cô phụ tỷ tỷ này kia, y cũng không buồn bực gì lắm, còn cảm thấy bọn họ không ở cùng nhau còn tốt hơn.

Muốn ở bên cạnh Bạch Thanh Ẩn là bởi vì y hoàn toàn không để ý cảm giác của mình đối với hắn là gì.

Tỉnh lại, người đầu tiên y thấy là Bạch Thanh Ẩn, rõ ràng không nhớ ra hắn, lại có cảm giác mãnh liệt rằng đã quen hắn từ lâu rồi. Vậy nên mới không sinh ra sợ hãi khi đối mặt với người xa lạ như thế, thậm chí y còn phát hiện ra, mỗi khi ở cạnh Bạch Thanh Ẩn, mình rất an tâm.

Đó là một loại cảm giác kỳ diệu.

Ở bên Bạch Thanh Ẩn, y thỏa mãn khác thường, giống như có cái gì đó bổ khuyết phần thiếu hụt trong y. Khi xa nhau, lại cảm thấy thiếu thốn vô định.

Vì cái gì?

Vì cái gì . . . . . .

“Két!”

Cửa sổ bị mở ra, Trường Tiếu đang nằm xoãi trên bàn bị dọa nhảy dựng, đứng phắt dậy, thấy một bóng đen từ bên ngoài lủi vào.

“Ai? !”

“Suỵt!”

Trường Tiếu vừa lên tiếng cảnh giới, lập tức người kia ra hiệu im lặng. Trường Tiếu tập trung nhìn thì thấy chính là Bạch Thanh Ẩn mặc y phục dạ hành.

“Bạch đại ca? !”

Trường Tiếu hai mắt sáng ngời, nhịn không được hưng phấn mà nhào tới.

Nhiệt tình bất ngờ làm cho Bạch Thanh Ẩn thụ sủng nhược kinh (được thương mà sợ), vững vàng đón lấy Trường Tiếu, lại chợt nhớ ra điều gì mà nhanh chóng lôi Trường Tiếu đang dán sát vào mình ra.

“Bạch đại ca?”

Trường Tiếu vẻ mặt nghi hoặc nhìn Bạch Thanh Ẩn. Đây là lần đầu tiên y thấy Bạch Thanh Ẩn nghiêm túc như vậy.

Bạch Thanh Ẩn chăm chú ngắm nhìn Trường Tiếu dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn nến, thật lâu sau mới dùng thanh âm thuần hậu thấp giọng nói: “Trường Tiếu, ngươi nghe Bạch đại ca kể một việc.”

“Vâng.” Vì Bạch Thanh Ẩn vẻ mặt nghiêm túc, Trường Tiếu không khỏi nghe lời ngẩng đầu.

“Có lẽ ngươi đã quên nguyên nhân ta và tỷ tỷ ngươi tách ra. Nhưng ngươi hãy nhớ kỹ, trong chuyện này, ngươi không hề sai, chỉ có ta sai. Là ta không ngăn được bản thân yêu ngươi, mà tỷ tỷ ngươi đã biết chuyện này.”

Trường Tiếu kinh ngạc mở to mắt. Dưới ánh nến nhàn nhạt, Bạch Thanh Ẩn thấy nhu tình dần dần hiện lên trong mắt y. . . . . .

“Bạch đại ca. . . . . .”

“Trường Tiếu, ta biết chuyện này khiến ngươi khiếp sợ, nhưng ta không muốn gạt ngươi.” Trường Tiếu vì quá khiếp sợ mà dại ra. Bạch Thanh Ẩn thấy vậy, tưởng y giống trước kia cự tuyệt mình, trên mặt hiện lên một tia đau xót, “Ta lần này đến, chủ yếu là muốn nói cho ngươi, ta yêu ngươi, ta không thể ở cùng người ta không thương, cho dùng người kia là tỷ tỷngươi chăng nữa. Nhưng ta cũng sẽ không buông tay với người ta yêu, bất kể ngươi ở đâu, Trường Tiếu, ta sẽ tìm cách đi theo bên cạnh ngươi.”

“Trường Tiếu. . . . . .”

Bạch Thanh Ẩn không tự chủ được ôm mặt Trường Tiếu, nhìn y chăm chú tựa như muốn đem diện mạo ấy khắc sâu vào trí não.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm tổn thương ngươi nữa, vĩnh viễn không miễn cưỡng ngươi tiếp nhận ta. Ta cái gì cũng không làm, chỉ đến nơi nào có ngươi, chúc phúc ngươi, bảo hộ ngươi, tiếp tục yêu ngươi, cho dù ngày sau ngươi cưới vợ sinh con, ta cũng sẽ yên lặng nhìn ngươi.”

Trong mắt Bạch Thanh Ẩn hàm chứa lệ quang, lưu luyến không muốn buông tay.

“Ta chỉ muốn nói với ngươi như vậy. Không cần người đáp lại, chỉ cầu ngươi biết ta yêu ngươi.”

Chỉ cầu ngươi biết. . . . . .

Không biết vì cái gì, những lời này giống như phong ba sóng cả ập vào lòng Trường Tiếu. Một câu kia tưởng như mờ ảo, kỳ thực thống khổ vạn phần, giống như y đã từng trải qua chuyện này rồi, chân thật như khắc cốt ghi tâm!

Bạch Thanh Ẩn buông Trường Tiếu ra, lui một bước về phía sau.

“Trường Tiếu, ta đi rồi, ngươi bảo trọng.”

Nói xong, Bạch Thanh Ẩn xoay người định nhảy qua cửa sổ, Trường Tiếu chợt bừng tỉnh, hô to một tiếng không cần rồi chạy ào đến ôm chặt lấy hắn.

“Trường Tiếu?”

Bạch Thanh Ẩn kinh ngạc nhìn hai cánh tay đang gắt gao ôm mình.

“Bạch đại ca, ngươi đừng đi. . . . . .”

Trường Tiếu đem mặt chôn vào lưng Bạch Thanh Ẩn, thanh âm nặng nề như sắp khóc.

“Trường Tiếu. . . . . .” Nghe người mình yêu cầu xin, tâm dù bằng sắt cũng hóa thành xuân thủy, Bạch Thanh Ẩn trong lòng chua xót, xoay người nhìn Trường Tiếu.

“Trường Tiếu, ngươi thật sự nguyện ý muốn ta ở lại sao?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.