Trần Hữu Mộc Lan - Nguyệt Ánh Sa Khâu

Chương 5: Chương 5



14

“Đại nhân nói là… ngài đánh hắn? Hắn bỏ chạy rồi sao?”

Ta dựa vào đầu giường, không dám tin vào tai mình.

Hoắc Đình ngồi cách ta một đoạn, lông mày nhíu chặt, dường như đang có tâm sự nặng nề.

Không biết có phải là ảo giác của ta không, nhưng giờ phút này trông Hoắc Đình có chút giống như đang tự trách bản thân, không biết nên giải thích với ta thế nào.

“Ta cũng là nhất thời nóng giận.”

“Đã đi tìm chưa?”

“Đã sai người đi tìm rồi.”

Ta chợt nhớ đến giấc mơ kia, lại nhìn Hoắc Đình, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Ta không thể hỏi thẳng hắn xem những gì ta nghe thấy ở trong giấc mơ rốt cuộc là thật hay giả. Ta chỉ có thể chờ gọi Hạ cô cô đến hỏi sau thôi.

Trên khuôn mặt Hạ cô cô vẫn còn vẻ bàng hoàng, nói: “Đại nhân đúng là đã đánh tiểu thiếu gia, hơn nữa còn đánh rất nặng, chúng ta đều không dám tới gần. Cô nương, không giấu gì người, nô tỳ theo hầu đại nhân hơn mười năm, đây là lần đầu tiên thấy đại nhân nổi giận đến như vậy.”

“Thế cô cô có nghe thấy Hoắc đại nhân nói gì không?”

“Hình như là trách mắng tiểu thiếu gia phụ nỗi khổ tâm của cô nương. Tiểu thiếu gia thì nói cứ đánh chết ngài ấy đi, còn lại nô tỳ không nghe rõ.”

Khi đã có thể xuống giường, ta đi tới phòng bếp tự tay hầm một bát tổ yến tuyết nhĩ rồi nhờ Hạ cô cô mang đến Toái Ngọc Viên.

Giọng Hoắc Đình vọng ra từ bên trong thư phòng: “Ngươi đang ở bên ngoài sao? Đang bệnh đến đây làm gì?”

Cửa bị kéo mở từ bên trong, Hoắc Đình nhíu mày: “Có chuyện cần tìm ta thì cứ sai người đến báo một tiếng là được rồi.”

“Đại nhân, ta muốn hỏi đã có tin tức gì của A Trì chưa?”

Ta theo Hoắc Đình đi vào trong phòng, hắn nâng tay chỉ vào cái ghế gỗ có đệm mềm. Sau khi ta ngồi xuống, ánh mắt lại liếc nhìn về phía án thư.

Có lẽ hắn đã hiểu ý, liền bưng chén bạch ngọc lên, mở nắp uống một ngụm, rồi liếm môi nói: “Hạ cô cô nói là do ngươi làm?”

Ta gật đầu: “Đại nhân, A Trì hiện đang ở đâu? Hắn đã quay về học viện Lang Hiên chưa?”

Hắn nhẹ nhàng đóng nắp chén lại, phát ra một tiếng “cạch” nhỏ.

“Nó không về học viện, nghe nói đang ở Từ gia. Có lẽ ta đã ra tay hơi nặng nhưng tính khí của tên tiểu tử này cũng rất ngang bướng.”

Dừng một chút, hắn lại ngẩng đầu lên, giống như đang hỏi ta, lại giống như đang hỏi chính mình: “Ngay cả ngươi mà hắn cũng không quan tâm nữa sao?”

Ta thở dài một hơi rất nhẹ, chỉ cần biết Hoắc Xuân không sao là đủ rồi.

“Có lẽ A Trì có suy nghĩ của riêng mình. Hắn luôn sống dưới sự quản thúc của đại nhân và ta, sớm muộn cũng sẽ có ngày không chịu nổi.”

Hoắc Đình trầm mặt cười khổ một tiếng: “Nuôi một đứa trẻ lại phiền phức như vậy.”

Về điểm này hai chúng ta rất đồng cảm với nhau, ta cũng cúi đầu thở dài theo.

“Vết thương của ngươi đã đỡ chưa?”

Ta gật đầu: “Nhờ phúc của đại nhân, đã không còn đáng ngại.”

“Sao ngươi không hỏi ta đã điều tra ra ai là kẻ muốn giết ngươi và Hoắc Xuân chưa?”

“Ta không dám hỏi. Mũi tên đó rõ ràng là nhắm vào ta, suýt chút nữa lại làm Hoắc Xuân bị thương, mỗi lần nhớ lại ta vẫn còn sợ hãi. Có người muốn giết ta, ắt hẳn là do ta đã kết thù từ trước, trong lòng ta tự biết rõ.”

“Mộc Lan, bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết tại sao ngươi lại biết Bành Diệu Tổ chính là hung thủ đã sát hại Hoắc Tân chưa?”

“Lúc ở Hoắc gia tại huyện Mậu, ta từng thấy có người tìm đến Hoắc Tân thiếu gia. Hôm đó ta và A Trì đang chơi đùa trong sân, sau khi người kia đến, Đại phu nhân liền hoảng hốt gọi bọn ta vào phòng. Không bao lâu sau, Hoắc Tân thiếu gia rơi xuống nước.”

Một ngày sau khi ta ổn định ở chỗ Hoắc Đình, có một con bồ câu đưa thư bay vào trong viện. Ta mở bức thư trên đó ra, bên trong chỉ có một dòng chữ: [Kẻ giết người, Bành thị.]

“Vậy người gửi tin cho ngươi cũng chính là người đã cho ngươi biết phương thuốc mà Bành Diệu Tổ dùng trong nhiều năm qua à?”

Ta gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nghĩ đến đây, ta mới nhận ra dù ta nghĩ mình đã báo được thù, chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của kẻ khác mà thôi.

“Đại nhân, ngài có nghĩ ra điều gì không?”

Ánh mắt Hoắc Đình đầy vẻ lạnh lùng: “Đúng là có một người, nếu Bành Diệu Tổ chết đi, kẻ được lợi nhất chính là hắn.”

“Bành Diệu Tông?” Ta buột miệng thốt lên, ngay sau đó liền nhận ra mình lỡ lời, vội vàng cúi đầu, trong lòng cực kỳ chột dạ.

Ở kinh thành có những nơi không thể lộ ra ánh sáng, chuyên cung cấp tin tức cho những ai có nhu cầu. Khi mới đến kinh thành, ta cần biết rõ tình hình các nhân vật trên ván cờ quyền lực để có thể tính kế lâu dài cho bản thân và Hoắc Xuân. Một phần số bạc ta tích góp được đã dùng để thu thập tin tức từ những nơi đó. Khi biết nhiều hơn, ta cũng có thể tự mình suy đoán ra một vài điều.

Hoắc Đình bật ra một tiếng cười khẽ: “Nói tiếp đi, ta nghe thử xem ngươi biết được bao nhiêu.”

“Đại nhân, nếu Bành Diệu Tổ không chết, hắn chính là người có khả năng tranh giành vị trí Thừa tướng với ngài nhất. Chẳng lẽ giữa Bành Diệu Tông và Bành Diệu Tổ không phải có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục sao? Hay là hắn đã tìm được chỗ dựa khác?”

“Đố kỵ là một loại cỏ độc, một khi đã bén rễ trong lòng người thì sớm muộn gì cũng sẽ nảy mầm, cuối cùng khiến người ta làm ra những chuyện điên cuồng cũng không có gì kỳ lạ.”

“Nhưng ta không hiểu. Hoắc Tân thiếu gia chỉ là một quan huyện nhỏ bé, ngài ấy chỉ muốn sống những ngày bình yên cùng phu nhân, ngay cả việc thăng chức quận quan cũng không phải điều ngài ấy mong muốn. Sao lại có thể chọc tới Bành gia để rồi rước lấy họa sát thân?”

Ánh nến trong phòng chiếu lên khuôn mặt Hoắc Đình, khiến từng đường nét trông như một tờ giấy đã úa màu theo thời gian, chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ vụn.

Một chút bi thương và bất lực thoáng hiện lên trên khuôn mặt hắn.

“Khi ấy ta ở trong triều như mặt trời ban trưa, chính là lúc xuân phong đắc ý nhất. Kẻ thù của ta đương nhiên sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để cản trở ta. Ta không có nhiều người thân, người duy nhất có thể gọi là gần gũi chỉ có Hoắc Tân. Có lẽ chính vì vậy mà cả nhà hắn mới gặp phải tai họa.”

Ta sốt ruột siết chặt tay vịn ghế: “Chỉ vì Hoắc Tân thiếu gia có chút quan hệ với đại nhân, mà cả nhà Hoắc gia phải chịu họa diệt môn sao?”

“Kẻ nắm quyền lực trong tay giết một người cũng là giết, giết một vạn người cũng là giết. Trong một vạn người đó, có kẻ chỉ là nhìn nhiều một ánh mắt, nói thừa một câu mà phải chết. Ngươi cảm thấy vô lý nhưng hiện thực vốn là hoang đường và tàn khốc như vậy.”

“Kể cả đại nhân cũng vậy sao?”

“Phải.”

Ta bất đắc dĩ cười khẽ:

“Con người có tầng lớp, bất kể ở tầng lớp nào cũng phải giống như đại nhân, phải nắm được quyền lực tuyệt đối. Nếu không, người khác là dao thớt, ta chỉ là cá thịt. Hoắc Tân thiếu gia chính là quá lương thiện, không tranh không giành nên mới rơi vào kết cục như vậy.”

“Chỉ là A Trì có biết chuyện này không?”

Ánh mắt Hoắc Đình rũ xuống trĩu nặng lo âu: “Hắn không biết… hoặc có lẽ đã biết rồi.”

Trong phòng lửa than cháy rực, thế nhưng không hiểu vì sao ta lại cảm thấy trên lưng đột nhiên dâng lên một cơn lạnh buốt như bị gió lùa vào.

Khi ta đứng dậy cáo từ, Hoắc Đình đột nhiên gọi ta lại: “Những ngày tới gió tuyết sẽ rất lớn, ngươi cố gắng đừng ra ngoài. Ta sẽ cho người âm thầm để mắt đến A Trì, sẽ không để xảy ra sai sót gì.”

Ngoài cửa, gió bắc cuốn theo những bông tuyết rơi rào rào, âm thanh vang dội.

Ánh sáng ấm áp le lói trong mắt Hoắc Đình, cái gọi là “gió tuyết” trong lời hắn sợ rằng không chỉ là cơn bão tuyết trước mắt.

15

Ta nhờ người gửi thư đến Từ gia nhưng mãi vẫn không nhận được hồi âm, đành phải tự mình đến đó.

A Mẫn và ta bị chặn ngay trước cổng lớn Từ gia.

Nàng ấy nóng nảy hơn ta, lên tiếng trước: “Lúc trước khi tiểu thư và thiếu gia nhà các ngươi vào Hoắc phủ, chúng ta đều tiếp đãi tử tế, ăn ngon uống tốt. Giờ đây lại dám chặn bọn ta ngoài cửa? Thừa tướng đại nhân là người các ngươi có thể đắc tội nổi sao?”

Tên gác cửa nheo mắt, giọng đầy khinh thường: “Hoắc phủ là Hoắc phủ, còn nô tài của Hoắc phủ lại là chuyện khác.”

Ta kéo A Mẫn lại, ra hiệu bảo nàng ấy đừng tranh cãi nữa.

Không lâu sau đã nhìn thấy xe ngựa của Từ gia trở về, quả nhiên Hoắc Xuân đi cùng Từ Khánh Chương.

Thiếu niên lang mà ta đã che chở từ bé, khuôn mặt mang theo chút ấm ức và khó chịu, ta đều nhìn thấu cả nhưng không đành lòng trách cứ. Cuối cùng, ta chỉ nhẹ giọng nói: “A Trì, theo ta về nhà đi.”

Hoắc Xuân hỏi: “Mộc Lan, thân thể của ngươi đã khá hơn chưa?”

Rồi hắn lại nói: “Ta không về. Nơi đó không phải nhà của chúng ta.”

Câu này là ta đã từng nói với Hoắc Xuân, bây giờ trải qua vật đổi sao dời nghe hắn nói lại, ta cũng không thể phản bác.

Ta không biết nên khuyên nhủ thế nào mới có thể xoa dịu nỗi cô độc đầy kiêu ngạo của một thiếu niên đang thời kỳ phản nghịch.

“Mộc Lan, ngươi chờ ta. Ta sẽ đến đón ngươi.”

Nói xong câu ấy, Hoắc Xuân cúi đầu chạy thẳng vào Từ phủ.

Khoảnh khắc đó, ta nhận ra sự trưởng thành của một người cũng giống như việc nuôi dưỡng hoa cỏ. Dù có dốc lòng chăm sóc đến đâu, chúng vẫn sẽ có lúc sâu bệnh, có lúc phân nhánh.

Cây cối muốn vươn lên giữa giá lạnh, trước tiên đều phải trải qua những cơn đau không thể tránh khỏi.

Khi ta quay người bước lên xe ngựa, đột nhiên có một nữ nhân từ ven đường nhào tới, đầu tóc rối bù, dáng vẻ điên loạn, vừa khóc vừa ôm chặt lấy chân ta.

A Mẫn vội vàng kéo ta ra khỏi nàng ta, ta lùi về sau vài bước mới nhìn rõ người đó là Tần thị.

“Tỷ tỷ… Tỷ tỷ… chết rồi… tha mạng… mau bảo người đó dừng tay… dừng tay… tha mạng…”

Tần thị lúc trước từng rực rỡ chói mắt là thế, nếu không gặp phải đại họa trời long đất lở, làm sao lại rơi vào cảnh thê thảm thế này?

Ta lòng đầy lo lắng vội vàng quay về Hoắc phủ tìm Hoắc Đình, nhưng hộ vệ nói rằng hắn đã vào cung từ mấy ngày trước vẫn chưa trở về.

Đêm đó, trong sân viện, ta nghe thấy ngoài bức tường cách đó không xa vang lên những âm thanh gió rét rít gào, tiếng bước chân dồn dập, ánh lửa sáng rực, như thể bầu trời sắp sập xuống vậy.

Hiện nay Hoắc Đình đã quyền khuynh triều dã, ta khó lòng không liên tưởng động tĩnh lớn như vậy với hắn.

Câu nói “gió tuyết rất lớn” mà hắn nói trước đây càng khiến lòng ta thêm bồn chồn, bất an.

Ta chờ ở đình nghỉ mát trong Toái Ngọc Viên suốt đêm, mãi cho đến sắc trời dần sáng, thậm chí vì quá mệt mà thiếp đi lúc nào không hay.

Cơn gió lạnh lướt qua sau tai khiến ta giật mình tỉnh dậy.

Sau đó ta lại kinh ngạc nhận ra không biết Hoắc Đình đã trở về từ lúc nào, đang ngồi xổm ngay trước mặt, chăm chú nhìn ta.

Ta không biết hắn đã nhìn bao lâu.

Đây là lần đầu tiên ta thấy Hoắc Đình khoác lên mình giáp trụ, đeo trường đao bên hông, cũng là lần đầu tiên thấy hắn nhếch nhác, không để ý đến hình tượng, nhìn giống như vừa trải qua một trận chiến ác liệt.

“Đại nhân, ngài vẫn ổn chứ?”

Dưới ánh trăng, ta thấy trên mặt Hoắc Đình còn vương vết máu, nơi ống tay áo siết chặt thấm loang vết máu khô kéo dài xuống tận lòng bàn tay.

Hắn khẽ cười, khóe môi lệch hẳn sang một bên, dáng vẻ có chút tùy tiện: “Không ổn lắm.”

Hắn quay người bước vào thư phòng, ta cũng đi theo vào.

Vừa định cởi áo giáp, động tác hắn chợt khựng lại: “Ngươi nhất định muốn đứng đây nhìn ta cởi y phục sao?”

Ta nghĩ mình không nhìn lầm, biểu cảm thư thái trên gương mặt Hoắc Đình lúc này chỉ là gắng gượng chống đỡ. Vì vậy, ta mặt dày gật đầu: “Đại nhân, ta có mang theo thuốc.”

Hoắc Đình sững lại một chút rồi xoay lưng về phía ta, cởi bỏ chiến giáp, tiếp đó lớp y phục đen bên trong. Lúc này ta mới nhìn thấy rõ chỗ giao nhau giữa bả vai và cánh tay trái của hắn có một vết thương xuyên qua.

Có lẽ là bị đâm xuyên qua bằng đao.

Trong lúc xử lý vết thương, hắn mấy lần đau đến mức ngả người ra sau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cũng may ta đã quá quen với việc này, mọi động tác đều dứt khoát gọn gàng, không để hắn chịu quá nhiều đau đớn.

Cuối cùng, ta quay lưng đi rửa tay, nghe thấy tiếng hắn khoác áo:

“Ngươi rất giỏi chăm sóc người khác.”

“Chỉ là làm mấy chuyện vặt vãnh mà thôi.”

“Sao ngươi không hỏi đã xảy ra chuyện gì?”

“Chuyện có thể khiến đại nhân bị thương, chắc chắn là đại sự kinh động đến triều đình. Đó không phải điều ta nên hỏi.”

Nhưng Hoắc Đình lại cố ý nói cho ta biết:

“Hai nhà Bành, Chu không màng đến sự tin tưởng của Thánh thượng, lạm dụng quyền lực, kéo bè kết đảng mưu lợi, sau khi bị bại lộ lại không chịu hối cải. Thánh thượng đã hạ chỉ truy bắt nghịch tặc về quy án, Bành Diệu Tông và Chu Phượng Sơ dựa vào nơi hiểm yếu phản kháng đến cùng, cuối cùng đã bị tru sát.”

Ta giật mình kinh ngạc, lại nghe thấy hắn nói tiếp:

“Ngươi có thể an tâm sống rồi, những kẻ muốn hại ngươi đều đã chết hết.”

Ta hơi hé môi, định nói gì đó nhưng lại nuốt xuống. Hoắc Đình như thể nhìn thấu tâm tư của ta chỉ trong một ánh mắt: “Ngươi muốn hỏi những chuyện thế này vốn không đến lượt ta ra tay, vậy vì sao ta lại bị thương phải không?”

“Nếu ta không đích thân ra tay thì không hả giận.” Hoắc Đình dựa nghiêng người bên giường, ánh mắt mệt mỏi vẫn đầy sắc bén: “Mũi tên ngươi bị bắn, ta đều tính cả lên đầu Bành Diệu Tông và Chu Phượng Sơ. Hai người bọn chúng, tội như nhau.”

Ta đã quen nhìn thấy Hoắc Đình trong bộ dạng nghiêm nghị, trầm ổn như núi xanh bất động. Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn mệt mỏi, yếu ớt như vậy.

Nhưng trong sự mệt mỏi yếu đuối đó, đôi mắt kia lại mang theo một nét mê hoặc, toát ra một phần phong tình vốn không nên có.

Ta đúng là gặp quỷ rồi.

“Mộc Lan, ngươi lại đây.”

Ta giống như bị quỷ ám, lại thực sự bước tới.

“Ngươi có sợ ta không?”

Ta lắc đầu, không sợ mới là lạ.

“Ngươi nghe cho kỹ đây, nếu chuyện này kết thúc mà ta vẫn còn sống, ta hy vọng ngươi có thể đồng ý với ta một chuyện.”

“Chuyện… chuyện gì?”

Hoắc Đình giơ một ngón tay, cách một khoảng ngắn chỉ vào ngực ta*:

“Ta muốn ngươi có thể thực sự sống là chính mình, buông bỏ những thứ đè nặng trên vai. Đến lúc đó, ta muốn nghe chính miệng ngươi nói ngươi thực sự muốn sống một cuộc đời như thế nào.”

*là chỉ vào lồ ng ngực, trái timmmmm

Hoắc Đình nói xong lại dùng đôi mắt mê hoặc kia nhìn ta chằm chằm.

Ta lùi lại hai bước, nhưng vẫn cảm thấy như có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ họng, trái tim đập loạn không thể kiểm soát như muốn nhảy ra ngoài.

Ta không hoàn toàn hiểu rõ ý hắn nhưng cũng không phải là không hiểu chút nào.

Chỉ là ta cảm thấy tất cả chuyện này quá kỳ lạ.

Quá kỳ lạ.

Có lẽ phản ứng của ta rất buồn cười, khóe mắt Hoắc Đình hơi cong lên, nụ cười nhàn nhạt để lộ vài vết hằn nhỏ nơi đuôi mắt.

“Những thứ đó ngay cả một nam nhân như ta còn cảm thấy quá nặng nề, sao có thể đặt lên đôi vai của ngươi chứ?”

Mãi một lúc sau ta mới phản ứng lại:

“Đại nhân, khi nãy ngài nói gì? Cái gì mà nếu ngài vẫn còn sống? Ngài đang gặp nguy hiểm gì sao?”

“Ngươi đang lo lắng cho ta đấy à?”

Ta cảm thấy người trước mắt không giống Hoắc Đình chút nào.

Hắn giống như đã biến thành một người khác.

Một ngọn núi cao uy nghiêm đột nhiên biến thành một rừng trúc khẽ lay động trong gió, sự khác biệt ấy chẳng khác nào băng tuyết trên đỉnh núi đột nhiên tan chảy, hóa thành một kỹ nữ trong Xuân Phong lâu lả lơi gọi ta: “Lại đây nào, vui vẻ một chút đi.”

“Tên tự của ta là Đông Trần, đừng cứ mở miệng là lại một câu đại nhân, hai câu đại nhân được không?”

Ta suýt chút nữa bị dọa đến phát khóc, vội vàng lắc đầu:

“Đại nhân, hay là để ta kiểm tra lại vết thương của ngài lần nữa nhé? Nhìn ngài giống như bị trúng độc.”

Hoắc Đình khựng lại, ánh mắt vốn tràn đầy mê hoặc cuối cùng cũng thu lại đôi phần. Hắn ngồi thẳng dậy, kéo lại vạt áo xộc xệch nơi cổ, gương mặt cố tỏ ra nghiêm túc lại mang theo chút ấm ức.

“Ngươi đang giả ngốc để lừa ta sao?”

Ta hoảng hốt lo sợ, nghĩ rằng hắn đang tức giận.

Ai ngờ hắn lại cúi đầu lặng lẽ cười, còn giống như sợ ta phát hiện, lén dùng ngón tay trỏ cong lên che miệng.

Dáng vẻ ấy dịu dàng, e thẹn, động lòng người, tựa như ánh nắng ban mai rơi trên viên ngọc trong suốt tinh khiết.

Đây nào phải Hoắc Đình uy nghiêm, lạnh lùng mà ta quen biết.

Ta không tin vào mắt mình, lại hỏi:

“Đại nhân, có phải ngài bị thương ở đầu không?”

“Lư Mộc Lan!”

Hắn nhướng đôi lông mày rậm lên, trừng mắt nhìn ta. Gương mặt giận dữ này mới là Hoắc Đình mà ta quen!

Ta lập tức co giò chạy khỏi thư phòng.

16

Dù ở trong thâm trạch ta cũng cảm nhận được thời cuộc biến động.

Ta biết kinh thành đang hỗn loạn, nhưng có lo lắng cũng vô ích. Từ xưa đến nay, chắc chắn sẽ luôn có người có thể xoay chuyển càn khôn vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.

Vậy nên ta vẫn cứ ngày ngày chăm hoa, trồng cây.

Sau khi tuyết ngừng rơi, mỗi ngày ta đều sẽ dành phần lớn thời gian bên gốc sơn trà của mình, nhổ sạch dây leo quấn lấy cây, hoa sơn trà lại nở rực rỡ hơn.

Chỉ có như vậy lòng ta mới có thể yên ổn đôi chút.

Hoắc Xuân trở về vào một ngày nắng đẹp. Khi hắn nhảy qua tường viện, vừa khéo đáp xuống ngay trước mặt ta.

Chưa kịp để ta hỏi han, hắn đã kéo tay ta đi ra ngoài:

“Mộc Lan, ngươi mau theo ta rời đi! Kinh thành đại loạn, nơi này không còn an toàn nữa!”

Ta giật tay lại, cất giọng nghi hoặc:

“Ngươi nói gì vậy? Nơi này là Tướng phủ, còn có nơi nào an toàn hơn Tướng phủ chứ?”

Hoắc Xuân quay đầu lại nhìn ta, lúc này ta mới nhận ra sắc mặt hắn vô cùng tệ, hai mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.

“Dục vương muốn tạo phản, đã bí mật đóng quân ở bên ngoài kinh thành. Nhưng bây giờ lại có kẻ đứng ra buộc tội huynh trưởng ta mới là kẻ chủ mưu phía sau. Thánh thượng sinh lòng nghi ngờ huynh trưởng, đã phái Hắc Giáp Vệ đuổi bắt huynh ấy. Vậy nên, hiện tại Hoắc phủ đã không còn an toàn nữa!”

Nghe xong ta cảm thấy tình hình còn nghiêm trọng hơn những gì ta tưởng tượng.

Không chần chừ thêm, ta lập tức vào trong phòng lấy bọc hành lý đã chuẩn bị sẵn rồi lên xe ngựa cùng Hoắc Xuân.

“A Trì, ngươi muốn đưa ta đi đâu? Chúng ta đi tìm Hoắc đại nhân sao?”

Ta vén rèm xe nhìn ra bên ngoài. Những con phố dài vốn phồn hoa nay lại vắng tanh, cửa hàng đóng kín, không một bóng người đi đường. Dường như kinh thành vừa trải qua một đại nạn.

“Hoắc đại nhân sẽ không phản bội. Ngài ấy hiểu rõ hơn ai hết đạo làm quan, cũng biết tiến biết lùi. Hơn nữa, không phải Thánh thượng và ngài ấy tình như ruột thịt sao? Làm sao có thể dễ dàng tin vào lời sàm ngôn mà nghi ngờ ngài ấy được?”

Ta nói với A Trì, cũng là nói với chính mình, muốn dùng lời này để khiến lòng bình ổn lại.

“A Trì, ngươi cũng nghĩ vậy đúng không?”

Hắn im lặng một lúc lâu, sau đó cất giọng khàn khàn:

“Mộc Lan, ngươi thực sự hiểu rất rõ huynh trưởng của ta sao?”

Câu hỏi ấy khiến ta sững sờ, trên khuôn mặt Hoắc Xuân có một vẻ lạnh lùng mà trước nay ta chưa từng nhìn thấy.

“Trong phủ có một số lời đồn, trước kia ta vẫn cho rằng là giả, bây giờ xem ra không hẳn vậy. Cũng phải thôi, trong mắt ngươi, ta mãi mãi chỉ là một đứa trẻ chưa trưởng thành, còn huynh trưởng thì lại ưu tú hơn ta về mọi mặt. Hắn có quyền lực trong tay, dưới một người trên vạn người. Ngươi thích hắn cũng là điều dễ hiểu. Nhưng ngươi đã từng hứa với ta rồi, sao có thể đùa giỡn với ta như vậy?”

“A Trì, ngươi có biết mình đang nói gì không? Ta cũng giống như ngươi, đều xem Hoắc đại nhân như huynh trưởng. Hơn nữa bây giờ không phải là lúc ngươi tranh luận với ta những chuyện này!”

Một nụ cười khổ thoáng qua nơi khóe môi Hoắc Xuân:

“Ta chỉ là ghen tị mà thôi. Mộc Lan, ta không phải kẻ bất tài, chỉ là sinh không gặp thời. Nếu như ta lớn hơn ngươi vài tuổi, có thể giống như huynh trưởng Hoắc Tân của ta thì đã không để ngươi chịu nhiều khổ cực như vậy. Nếu ngươi gặp nguy nan, ta cũng có thể gánh vác thay ngươi. Ta chỉ là không cam tâm, những gì huynh trưởng Hoắc Đình có thể làm vì ngươi, ta cũng nguyện làm. Ta chỉ là…”

Nếu như lần trước khi Hoắc Đình bị thương, hắn không đột nhiên có những biểu hiện khác thường thì giờ đây ta đã có thể thẳng thắn quở trách Hoắc Xuân, mắng tên nhóc này nói năng hồ đồ, bôi nhọ thanh danh người khác.

Ta quay mặt đi chỗ khác, nhìn chằm chằm vào một góc xe ngựa, hy vọng Hoắc Xuân đừng nói tiếp nữa.

Nhưng hắn vẫn không dừng lại.

“Ngươi nói đúng, huynh trưởng Hoắc Đình là người hiểu rõ đạo làm quan, biết tiến biết lùi nhất, đó là lý do vì sao nhiều năm qua, hắn có thể bình yên vượt qua sự nghi kỵ của Thánh thượng. Nhưng là con người ai cũng có nhược điểm, cho dù là Hoắc Đình, kẻ luôn hoàn mỹ trong mắt mọi người, cũng có người hắn muốn thiên vị, muốn bảo vệ, một khi đã động tư tâm, tất sẽ để lộ sơ hở.”

“Hắn đã nhiều lần tranh cãi gay gắt với Bành Chiêu ngay trước mặt Thánh thượng, chỉ để che giấu sự thật về cái chết của Bành Diệu Tổ. Bành Chiêu đương nhiên không tin Bành Diệu Tổ chết vì bạo bệnh hay đột tử. Thậm chí, phủ Quốc Công và Bành gia cũng đã nhìn ra rằng, Hoắc Đình, kẻ từ trước nay vẫn luôn giữ mình trong sạch, đã không còn thuần khiết như trước nữa. Nếu trước đây cuộc đấu tranh giữa huynh trưởng, Bành Chiêu, phủ Quốc Công và Dục vương chỉ là những đợt sóng ngầm thì kể từ khi Bành Diệu Tổ qua đới, cơn bão tranh đấu nơi triều đình đã chính thức bùng nổ.”

“Mà tất cả những chuyện này, ngươi biết rõ là vì ai mà.”

Giọng điệu của Hoắc Xuân càng lúc càng trở nên lạnh lẽo. Rõ ràng trong khoảng thời gian hắn ta rời đi, có người đã đem hết mọi chuyện nói cho hắn ta biết.

“Ngươi trúng tên trước Chính Dương Lâu khiến Hoắc Đình không thể tiếp tục án binh bất động được nữa. Rõ ràng có người đã biết hắn muốn bảo vệ ai, cho nên hắn mới sớm ra tay muốn diệt trừ cả hai nhà Bành, Chu. Không chỉ vậy, hắn còn nhất định phải gi3t chết Bành Diệu Tông và Chu Phượng Sơ để bịt miệng bọn họ. Cho dù hắn biết làm như vậy sẽ khiến Thánh thượng sinh lòng nghi ngờ, hắn vẫn phải làm.”

“Việc tiêu diệt hai nhà Bành, Chu vốn là kế hoạch nhiều năm giữa Thánh thượng và huynh trưởng. Hắn từng nói với ta rằng, với sự đa nghi của Thánh thượng hiện nay, sau khi hai nhà Bành, Chu sụp đổ, người tiếp theo bị nhắm đến sợ rằng chính là hắn. Nhưng giá trị lớn nhất của hắn chính là có thể kiềm chế được Dục vương. Đây cũng là lý do hắn bí quá hoá liều, bất chấp cả việc Thánh thượng nghi ngờ mình cũng phải gi3t chết Bành Diệu Tông. Bành Diệu Tông không chết, mạng của ngươi sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.”

Ta lặng lẽ siết chặt nắm đấm trong bóng tối, không muốn để Hoắc Xuân nhìn ra trong lòng ta đang chấn động.

Ta chỉ biết Hoắc Đình rất có can đảm và mưu lược, nhưng ta chưa từng nghĩ rằng mọi tính toán sâu xa của hắn đều xuất phát từ việc ta bị cuốn vào ván cờ này. Càng không hiểu nổi nụ cười nhẹ nhõm của hắn hôm ấy từ đâu mà có.

Ngày hôm đó, hắn nói với ta muốn ta buông bỏ tất cả, sống là chính mình.

Không biết hắn dựa vào đâu mà nghĩ rằng sau khi ta biết tất cả những điều này, ta vẫn có thể buông bỏ được?

“Đến lúc đó ta muốn nghe chính miệng ngươi nói ngươi thực sự muốn sống một cuộc đời như thế nào?”

Khi nói ra câu ấy, ánh mắt hắn tựa như chứa cả ngân hà, thăm thẳm bao la, mà trái tim hắn lại càng sâu kín hơn cả đôi mắt ấy.

Trên đời sao lại có một người giỏi nhẫn nhịn và che giấu như vậy?

Hắn biết ta và Hoắc Xuân là tình cảm thanh mai trúc mã, biết mình không có nhiều phần thắng, vậy nên nhiều năm qua hắn vẫn đứng từ xa.

Ít nhất, trong mắt ta, hắn đứng ở rất xa.

Nhưng đến cuối cùng, khi đáng ra phải nói ra điều gì đó hắn lại chỉ hỏi ta: “Ngươi muốn sống một cuộc đời như thế nào?”

Ta lau nhẹ mắt, cười khổ. Khi ngẩng đầu nhìn Hoắc Xuân, ta hỏi ngược lại:

“Bây giờ ngươi nói cho ta những chuyện này là vì điều gì?”

Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy mong đợi:

“Mộc Lan, đi theo ta đi. Chúng ta rời khỏi kinh thành, đến Giang Nam. Không phải ngươi từng nói muốn ngắm nhìn núi sông phương Nam sao?”

Ta bật cười.

“Ý của ngươi là mặc kệ tất cả cục diện rối rắm này, ném hết cho Hoắc đại nhân, còn ta với ngươi thì bỏ trốn, sống lay lắt qua ngày sao?”

“Ngươi với ta không quyền không thế, có thể quản nổi sao? Hơn nữa, tất cả những chuyện này cũng không phải do ngươi mà ra. Nói một câu không nên nói, đại họa ngày hôm nay phần lớn là do huynh trưởng công cao át chủ mà ra. Chẳng phải huynh tẩu của ta cũng vì thế mà bị liên lụy hay sao? Mộc Lan, quan trọng nhất là phải sống sót.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.