“Ơ hay, cậu ghét bỏ em gái tôi phải không?” Giang Bằng Vũ mặc kệ, rất nhiều ý nghĩ muốn tranh luận với anh.
Thẩm Trình chê anh ta nói nhiều liền chặn cái miệng của anh ta lại: “Còn lải nhải dông dài nữa tôi giới thiệu một nhóm cho anh.”
Được lắm, Giang Bằng Vũ đã câm miệng.
Ngoan ngoãn không lên tiếng.
Anh bỗng nhiên hiểu được đạo lý “mình không muốn thì đừng làm cho người khác” này.
Thấy anh ta câm miệng Thẩm Trình khẽ cười, còn giới thiệu đối tượng cho anh nữa không?
Có thời gian tìm người yêu không bằng lên chiến trường g.i.ế.c địch sảng khoái hơn.
–
Một tuần sau Triệu Phương Như đi đến phòng khám.
Lúc cô ấy tới còn cố ý đội mũ có rèm che.
Đầu tiên cô ấy gân giọng gọi: “Bác sĩ Giang có ở đây không?”
Ông cụ đằng sau nghe vậy liền cười ha hả hô về phía Giang Niệm Tư đang điều chế thuốc: “Cô bé, cô Triệu tìm cháu.”
“Dạ, tới ngay.”
Giang Niệm Tư đi tới phía sau bình phong xem bệnh cho bệnh nhân.
Triệu Phương Như che chắn bản thân cực kỳ chặt chẽ khiến Giang Niệm Tư càng hoảng sợ cho rằng xảy ra điều gì ngoài ý muốn.
Sau ba ngày châm cứu Triệu Phương Như cũng chưa từng đến phòng khám.
Trong lòng Giang Niệm Tư hồi hộp nghi ngờ có phải tỉ lệ kem dưỡng da mình điều phối xảy ra vấn đề gì hay không.
“Cô Triệu đừng sợ, vén rèm lên cho tôi xem xem.”
“Hây, ngạc nhiên chưa.” Triệu Phương Như “soạt” mở mũ ra.
Nhìn màu da Triệu Phương Như trắng hơn mấy lần thì Giang Niệm Tư hơi sửng sốt một chút.
Triệu Phương Như vui vẻ cười nói: “Bác sĩ Giang thật đúng là một thần y, quá lợi hại, cô nói ba bốn ngày thanh trừ hết độc tố thì đúng ba bốn ngày liền bắt đầu từ từ khôi phục.”
Giai đoạn đầu trên mặt có rất nhiều mụn trông hồng hồng cho nên Triệu Phương Như hoàn toàn không cảm thấy màu da của mình có gì thay đổi.
DTV
Đến khi hơn phân nửa mụn biến mất thì cô ấy mới phát hiện da của mình trắng hơn so với trước đây không biết bao nhiêu lần.
Hơn nữa cô ấy cũng có thể cảm giác rõ ràng chỗ da không bị mọc mụn kia càng trở nên nhẵn mịn.
Nhưng thế này cũng làm cho cô ấy vui mừng hết sức, dựa theo tiến độ bây giờ chờ tất cả mụn được loại trừ thì màu da cũng sẽ trở nên tốt hơn.
Thấy rõ tình trạng khuôn mặt của Triệu Phương Như, Giang Niệm Tư nhẹ nhàng thở ra: “Hồi phục là tốt rồi, sau đó chắc chắn sẽ đẹp hơn.”
“Ừm.” Triệu Phương Như tin tưởng điều ấy.
Không biết có phải do vài ngày không gặp hay không mà Triệu Phương Như bỗng nhiên cảm giác dường như Giang Niệm Tư trắng lên một chút.
Thay đổi không quá lớn nhưng không có đen như trước.
Lúc này cô ấy hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
Giang Niệm Tư sờ soạng mặt mình, ánh mắt còn ngờ vực hơn so với nàng: “Phải không?”
Những ngày gần đây cô đều tập thể dục, thứ nhất là vì giảm cân giữ dáng, thứ hai là tăng tốc độ trao đổi chất, hơn nữa trong khoảng thời gian này mỗi lần đi ra ngoài cô đều đội mũ có rèm với đeo khẩu trang che chắn bản thân vô cùng kín kẽ.
Nghĩ lại, có thể là cô đã nhìn quen với cả thay đổi không lớn lắm nên không phát hiện.
Triệu Phương Như cảm thấy kì lạ: “Bác sĩ Giang, cô tự mình có thể làm ra kem trắng da, sao cô không liên tục dùng nó vậy?”
Sau khi thoa kem làm trắng, trên mặt sẽ có một mùi hoa hồng thoang thoảng nhưng mỗi lần Triệu Phương Như đến gần Giang Niệm Tư đều không ngửi thấy bất kỳ mùi tương tự nào.
“Bởi vì không có tiền ạ.”
Giang Niệm Tư nói một cách tự nhiên, trên mặt nở một nụ cười nhẹ, hoàn toàn không có vẻ gì là bối rối trước câu hỏi khó xử này.
Triệu Phương Như ngạc nhiên nhìn cô, khi đối diện với nụ cười tươi tắn và dịu dàng trên mặt cô, cô ta đã sững sờ trong chốc lát.
Cô ta nghĩ, nếu Giang Niệm Tư trở nên trắng hơn, chắc chắn sẽ là một người đẹp khiến người ta phải kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Dù sao thì làn da của Giang Niệm Tư bây giờ còn đen hơn cô ta nhiều nhưng vẫn rất xinh đẹp như vậy.
Đôi mắt sáng to, trong như nước mùa thu, đại khái có thể nói cô ấy như thế này chăng.
Chẳng qua do màu da hạn chế, nên không khiến cho người ta chú ý đến đôi mắt xinh đẹp của cô ấy ngay cái nhìn đầu tiên.
Có cảm giác như một viên ngọc bị bụi bẩn che phủ.
Triệu Phương Như cũng coi như đã được cô ấy giúp đỡ, lấy ra năm đồng từ túi áo, trực tiếp đưa cho Giang Niệm Tư: “Bác sĩ Giang, đây là tiền châm cứu cho tôi mấy ngày nay.”
Giang Niệm Tư nhìn năm đồng mà cô ta đưa cho, rất cảm động.
Nhưng cô không nhận lấy: “Tôi đã nhận tiền một lần rồi, không thể nhận thêm.”
Triệu Phương Như là người có tính khí như vậy, nếu người khác coi thường cô ta, cô ta sẽ hung dữ hơn họ nhưng nếu người khác lịch sự với cô ta, cô ta sẽ muốn giúp đỡ họ.
“Ôi trời, cô cứ nhận lấy đi, cô đâu có nhận tiền một lần rồi, cô chỉ nhận tiền thuốc và kem làm trắng da lần trước thôi, tiền châm cứu còn chưa nhận nữa.”
DTV
Cô ta cố gắng nhét vào tay Giang Niệm Tư.
Giang Niệm Tư từ chối: “Châm cứu chỉ là hỗ trợ, coi như là dịch vụ hậu mãi khi cô mua kem làm trắng da của tôi, không thể nhận tiền.”
Cô ấy cũng có nguyên tắc của mình.
Triệu Phương Như nghe cô ấy nói vậy, càng thêm quý mến cô: “Cho cô thì cô cứ cầm lấy, đừng khách sáo với tôi.”
Triệu Phương Như cũng không phải là người hào phóng vô cớ, cô ta cũng có những suy nghĩ riêng của mình.
Trong những ngày đến châm cứu, cô ta thấy bệnh nhân trong tiệm đối xử với Giang Niệm Tư một cách lịch sự và tôn trọng, cộng thêm hiệu quả của kem làm trắng da, khiến cô ta càng tin tưởng rằng Giang Niệm Tư là một bác sĩ có tay nghề cao.
Giao lưu tốt với những người như vậy chắc chắn không sai.
Giúp đỡ cô ấy trong lúc khó khăn, biết đâu sau này cô ấy sẽ mang lại cho mình những thứ nhiều hơn.