Ông cụ Trương đang muốn trả lời thì Tưởng Tân Lệ lại giành nói: “Bác sĩ Trương, nhưng bác sĩ Giang trong phòng khám của bác nói cô ấy có thể chữa khỏi mà.”
“Gì? Cô nói bác sĩ Giang trong phòng khám tôi nói cô ấy có thể chữa khỏi sao?” Ông cụ Trương kinh ngạc không thôi mà hỏi lại.
Tưởng Tân Lệ gật đầu khẳng định: “Phải ạ, cô ấy nói thời gian điều trị chỉ cần một tuần thôi”
Mặc dù nói như thế nhưng nhìn biểu cảm không dám tin của một vị bác sĩ lão làng, trái tim của cả ba người trong nhà họ Thẩm tựa như cùng lúc rơi xuống đáy cốc.
Cho rằng là cô gái đó tuổi trẻ tâm huyết cao nên mạnh miệng nói thế.
Ông cụ thẩm nhìn biểu cảm mất mác của con trai và con dâu thì trong lòng ông cũng biết họ đang suy nghĩ gì.
Ông than thở một tiếng nói: “Làm vẻ mặt nghiêm trọng làm gì, cũng không là chuyện gì to tác, chữa khỏi được thì chữa, không chữa hết thì cũng không sao, dù sao ba cũng là một lão già nua rồi, sợ gì chứ?”
Mặc dù nói như thế nhưng trong lòng ông cụ Thẩm cũng không thể cảm thấy tốt hơn con dâu với con trai chút nào.
Trước ngày hôm nay, tâm trạng của bọn họ vẫn còn rất tốt, đều ôm tâm trạng sẽ chữa trị khỏi mà tới đây.
Không ngờ là…
Ông cụ Trương thực sự bị sốc, nhưng ông ấy bị sốc bởi vì tài năng của cô gái kia chứ không phải là nghi ngờ năng lực của cô.
Nhìn ba người nhà họ Thẩm đều biểu cảm hồn bay phách lạc, ông cụ Trương không nhịn được mà bật cười.
“Ông Thẩm, ông đừng vội thất vọng, tôi quả thật không chữa trị được nhưng bác sĩ Giang của phòng khám chúng tôi nói có thể điều trị thì sẽ không sai đâu ạ.”
Lời này khiến cho ba người họ hy vọng.
Ông cụ Thẩm thẳng thẳng “Hả?” một tiếng.
Ông cụ Trương ngữ điệu đầy tự hào, sờ bộ râu dưới cằm nói: “Y thuật của cô bé đó còn cao hơn cả tôi đó.”
Nếu như những lời ban nãy chỉ khiến người ta bất ngờ thì những lời này lại có chút khiến người ta kinh hãi.
Cô gái kia…
Cô gái trông có vẻ như mới mười mấy tuổi kia….
Y thuật lại còn giỏi hơn cả ông Trương tuổi đã ngoài năm mươi sao?
Thế này thì làm không khiến người ta kinh hãi được chứ.
DTV
Hóa ra những gì bà lão kia nói ở trong phòng khám trước kia đều không phải là đùa ư, cũng không phải phóng đại sự thật.
Trong lúc mấy người họ đang nói chuyện gì Giang Niệm Tư đi mua bánh bao ở bên ngoài vừa ăn vừa đi vào.
“Ui, cô bé, lại đây.” Ông cụ Trương nhìn Giang Niệm Tư kêu lại.
Giang Niệm Tư khi này mới phát hiện mấy người ngày hôm qua đã tới rồi.
Cô vội vàng nhét hai ba cái hết cái bánh bao vào trong miệng, nói với ba người nhà ông Thẩm: “Các vị đến nhanh thế, mau mau, mời ngồi phía bên này, tôi lập tức chuẩn bị xong ngay.
“Không vội đâu.”
Ông cụ Trương gọi Giang Niệm Tư đến và hỏi trực tiếp liệu cô có thực sự có thể chữa khỏi bệnh viêm khớp nhiễm trùng hay không.
Giang Niệm Tư ung dung nói: “Có thể chứ, mặc dù hơi rắc rối nhưng cũng không thể coi là khó trị khỏi bệnh”
Giọng ung dung của cô một lần nữa như liều thuốc an thần đối với ông cụ Thẩm.
Ông cụ Trương lại dở khóc dở cười.
Con bé này, lúc nào cũng có thể cho ông sự ngạc nhiên bất ngờ.
I Không trách sao em gái nói cô vô cùng thông minh, nhưng không phải là quá thông minh rồi sao?
Ông ấy cả đời này nghiên cứu y thuật Đông Y lại không thể tinh thông bằng cô bé này được.
Trong miệng cô vẫn còn đang vừa ngậm bánh bao vừa nói chuyện nên làm mặt cô trông cứ phồng phồng.
Chắc chắn chân của ông cụ có thể điều trị khỏi thì Tưởng Tân Lệ mới có tâm trạng nghĩ đến chuyện khác.
Bà ấy nhìn cô bé này trông cứ như một nắm tuyết vậy, xinh đẹp lại dễ thương, còn có đủ bản lĩnh, trong lúc nhất thời bà ấy không kìm được nghĩ đến muốn là bà mai thắt dây tơ hồng cho con trai mình.
Nhưng những lời này bây giờ lại không tiện nói ra lắm.
Bà ấy chỉ có thể trước tiên suy nghĩ điều đó trong lòng thôi.
Đỡ ông cụ ngồi bên khu chẩn đoán bên kia, Tưởng Tân Lệ và Thẩm Vũ Lâm ở bên cạnh ông.
Ông cụ Trưởng muốn nhìn thấy Giang Niệm Tư chữa bệnh như thế nào nên cũng đi theo.
Giang Niệm Tư lấy ra cây kim bạc và dược cao cô đã nghiền ngày hôm qua, đi tới chỗ mấy người bọn họ, sau đó đặt cây kim bạc và dược cao lên bàn.
Kim bạc đã được xử lý khử độc rồi.
Giang Niệm Tư kéo ống quần cho ông cụ lên.
Lúc này cô lại nhìn khớp xương ở đầu gối ông cụ, toàn bộ đều sưng tấy rất nghiêm trọng, còn có chút sưng phù lên.
Bệnh khớp xương biến đổi sẽ tích dịch rồi bị sưng lên nên cần rút dịch ra sau đó đưa thuốc kháng sinh vào.
Giang Niệm Tư lần lượt nhét những chiếc kim bạc vào các bộ phận quan trọng.
Động tác của cô nhìn tưởng như tùy tiện châm vào nhưng thật ra mỗi một vị trí châm lại vô cùng chuẩn xác, nếu sai lệch một phân thôi cũng sẽ không đạt tới hiệu quả mà cô mong muốn.
DTV
Vị trí đuôi của tất cả các kim bạc đều hướng xuống dưới.
Khi Giang Niệm Tư khẽ búng ngón tay, chất lỏng màu vàng chảy xuống vị trí chiếc kim bạc châm lên.
Quá trình này khá đau đớn, sắc mặt ông cụ đau đến nổi biến sắc. Động tác của Giang Niệm Tư điềm tĩnh, tay không hề có chút lay động nào.
Nhìn thấy ông cụ đang rất đâu, cô cũng không hề nương tay, kim châm xuống không chút do dự, thậm chí còn không có giây nào khựng lại.
Nhưng trong quá trình đó cô vẫn nói an ủi ông cụ: “Ông cụ, ông chịu đựng chút nhé. Tình trạng của ông nếu không chữa trị dứt điểm thì sau này sẽ còn tái đi tái lại, như thế thì có thể ngay cả đi bộ ông cũng sẽ thấy khó khăn”
Ngay cả đạn ông cụ cũng đã từng đỡ qua thì có cái gì mà không chịu được chứ?
Nhưng không biết có phải do ông đã lớn tuổi hay không, hay là quá trình này còn đau hơn cả bị s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t mà ông lại đau đến nỗi suýt chút nữa không chịu nổi nữa rồi.
Thẩm Vũ Lâm và Tưởng Tân lệ lo lắng nhìn ông cụ nhưng cũng không dám lên tiếng quấy rầy Giang Niệm Tư chữa trị.
Mà ông cụ Trương thì sao, ông ấy đang ở bên cạnh cầm laptop ghi chấp những vị trí Giang Niệm Tư châm cứu.
Lượt châm đầu tiên, khuôn mặt của ông cụ Thẩm đã đổ ra cả mảng mồ hôi.
Nhưng hiệu quả lại rất rõ rệt, chỉ thấy chỗ ông được châm cứu chảy ra từng dòng nước màu vàng.
Mùi của nó thật sự hơi khó ngửi nhưng sắc mặt Giang Niệm không chút biến đổi.
Cô kiên nhẫn cầm khăn lông khô tỉ mỉ lau chùi xung quanh.
Giang Niệm Tư tiếp tục châm cứu thêm bốn năm lần nữa cho đến khi bên ngoài không còn chảy ra chất lỏng màu vàng nữa thì cô mới lấy kim bạc ra.
Quá trình hành xác cuối cùng cũng kết thúc, Thẩm Vũ Lâm hỏi: “Bác sĩ Giang, đã khỏi chưa?”
“Còn thiếu bước cuối cùng.” Giang Niệm Tư chuyên tâm vào chuyện của mình nhưng cũng không quên trả lời Thẩm Vũ Lâm.
Cô lại lấy ra một vài kim châm cứu, sau đó mở lọ thuốc ra, dùng kim châm nhúng vào dược cao mà cô đã nghiên cứu chế tạo được, một lần nữa châm vào xung quanh khớp xương đầu gối.
Bệnh viêm khớp nhiễm trùng là một bệnh nhiễm trùng do vi khuẩn có mủ ở khớp lây lan.
Còn dược cao của cô điều chế thì thuộc về thuốc có tính kháng khuẩn tiêu viêm, tương tự thuốc kháng sinh bên Tây Y vậy.
Bước này kết thúc rất nhanh chóng.
Cô rút kim châm cứu cuối cùng ra, chỗ sưng tấy ở đầu gối ông cụ mắt thường cũng có thể nhìn thấy nó đã tiêu tan rồi.
Mặc dù vẫn còn sưng đỏ nhưng không còn nghiêm trọng như vừa nãy nữa.
Hiệu quả này ngay cả ông cụ Trương cũng không kìm được mà không ngừng kêu lên cảm thán sự thần kỳ.
Khi nãy ông ấy có nghĩ thoáng, nếu như để ông ấy châm cứu thì có thể không có biện pháp lấy được chất lỏng ra khỏi khớp.
Mấu chốt của bước này không phải là vị trí huyệt mà là thủ pháp châm cứu của cô.