Nhưng nếu muốn cửa hàng có thể phát triển lâu dài thì danh tiếng rất quan trọng. Không chỉ phải có chất lượng quần áo tốt, kiểu dáng mới mẻ mà còn không được để khách hàng có cảm giác bị coi khinh, phải cho khách hàng cảm giác thoải mái khi ở trong tiệm.
Cửa hàng quần áo Tuyết Niệm Niệm nằm ở phân khúc trung và cao cấp trong thời đại này, cũng có yêu cầu rất cao với nhân viên tư vấn.
Khi phục vụ sẽ có thể gặp một vài khách hàng khó hiểu, vậy phải xem năng lực ứng biến của nhân viên tư vấn và cửa hàng trưởng như nào.
Dĩ nhiên, nếu muốn ngựa chạy tốt thì cần phải cho ngựa ăn đủ cỏ.
Nhiều yêu cầu như vậy cũng không thể trả cho người ta mức lương thông thường.
Tiền lương nhân viên tư vấn ở cửa hàng quần áo Tuyết Niệm Niệm cao hơn bên ngoài rất nhiều.
Bình quân mỗi nhân viên tư vấn được trả 60 đồng một tháng, bởi vì nhân viên tư vấn chính là chiêu bài trong tiệm của bọn họ.
Người phục vụ ở thời đại này dù là trong các quán ăn, cửa hàng quần áo hay siêu thị đều chỉ có một từ để khái quát – tệ.
Giang Niệm Tư đứng dưới góc độ của khách hàng để suy xét mọi chuyện.
Không ai sinh ra để hứng chịu sự tức giận của người khác. Dưới tình hình giá cả chênh lệch không nhiều dĩ nhiên họ sẽ lựa chọn cửa hàng có thái độ phục vụ tốt.
Cứ như vậy, còn sợ doanh số không tăng lên sao?
Bọn họ có xưởng quần áo của riêng mình, phí gốc vốn đã thấp hơn người khác nhiều.
Nhân viên tư vấn cũng có trang phục thống nhất do Giang Niệm Tư thiết kế, giản dị, thanh lịch lại thon gọn, ưa nhìn hệt như một chiêu bài sống đứng ở cửa chính.
Chỗ nào cũng có các đại gia nhiều tiền, đặc biệt là ở Hồng Kông.
Lưu Vân Cường nhìn Giang Niệm Tư nghiêm túc giảng giải. Anh ta cảm thấy quan niệm này rất mới mé.
Phục vụ khách hàng có tiền chu đáo như vậy, anh ta có thể hiểu được. Dù sao thì cũng không nên đắc tội khách hàng.
Nhưng dù khách hàng không định mua quần áo cũng cần phải chu đáo như thế khiến anh ta có cảm giác như được khai sáng.
Nếu anh ta là người khách hàng chỉ định xem qua đó, với sự phục vụ chu đáo của đối phương có lẽ anh ta cũng sẽ mua một bộ.
Mà nhân viên tư vấn không thể đi theo khách hàng sợ là vì muốn cho khách hàng cảm giác thoải mái, tự do khi lựa quần áo.
Dù không mua cũng không phải gánh chịu sự lạnh nhạt, như vậy mọi người đều sẽ cảm thấy đi vào dạo cũng không có áp lực. Người tùy tiện vào xem nhiều hơn, biết đâu lại có khách hàng nhìn trúng một hai bộ quần áo đẹp nên mua thì sao?
Hay quá.
Lưu Vân Cường thật muốn xem xem trong đầu Giang Niệm Tư chứa gì mà sao lại có được ý tưởng mới mẻ như vậy.
Lưu Vân Cường làm kinh doanh rất hiếm khi tới các CƠ SỞ.
Những chỗ đó đều giao lại cho thuộc hạ xử lý.
Bây giờ nhìn thấy hình thức kinh doanh của Giang Niệm Tư, bỗng chốc có cảm giác mình kém hơn một nhóc con mới mười mấy tuổi.
Giang Niệm Tư nói xong những việc cần chú ý vẫn duy trì thái độ nghiêm túc.
Chờ cô và Lưu Vân Cường rời đi rồi, những nhân viên tư vấn trong tiệm mới thở phào một hơi.
Trong đó có một nhân viên tư vấn tương đối trẻ vỗ n.g.ự.c nói: “Ha, cuối cùng cũng dám thở mạnh rồi, các cô có cảm thấy bà chủ của chúng ta rất nghiêm khắc không”
Cửa hàng trưởng nói: “Vô nghĩa, đó là bà chủ, có thể không nghiêm khắc sao? Ban nãy lời bà chủ nói các cô đã nghe rõ chưa.
“Nghe rõ rồi. Một nhân viên tư vấn diện mạo thanh tú nói: “Thật hâm mộ bà chủ còn trẻ đã có thể kiếm ra nhiều tiền. Haiz, nếu tôi cũng có thể như vậy thì tốt rồi…”
Nhóm nhân viên trong cửa hàng đang thảo luận chuyện gì Giang Niệm Tư cũng không để ý.
Sau khi xong việc ở cửa hàng quần áo, cô lên nghe về lại quân đội.
DTV
Suốt một chặng đường gập ghềnh cuối cùng cũng về với bệnh viện quân đội.
Vừa mới xuống xe đã bị Tiểu Hồ chặn lại.
“Bác sĩ Giang, chờ một chút.”
“Tiểu Hồ?” Giang Niệm Tư khó hiểu nhìn cậu ta: “Làm sao vậy?”
Tiểu Hồ chạy về phía cô.
“Hôm nay đoàn trưởng chúng tôi bắt đầu thử nghiệm huấn luyện cường độ cao, cô là bác sĩ của anh ấy, Triệu Lữ bào tôi kêu cô qua canh chừng”
Dù ngày nào Giang Niệm Tư cũng bận nhưng đều bớt chút thời gian kiểm tra tình hình của Thẩm Trình.
Trước đó một ngày, sau khi kiểm tra vài lần chắc chắn chân anh không còn vấn đề gì cô mới chắc chắn anh có thể quay lại đơn vị.
Không ngờ anh vừa mới về đơn vị đã lập tức bắt đầu huấn luyện cường độ cao.
Giang Niệm Tư tuy có chắc chắn về y thuật của mình nhưng vẫn không an tâm.
“Huấn luyện ở đâu?”
“Đi, tôi đưa cô đi qua. Tiểu Hồ nói.
Giang Niệm Tư lập tức đi qua đó với Tiểu Hồ.
Vào bộ đội, có người gọi cô là bác sĩ Giang, có người gọi cô là chị dâu.
Không có gì bất ngờ, người kêu cô là bác sĩ Giang thường là những người bị bệnh “suy nhược tinh trùng”.
Phía xa xa, Giang Niệm Tư nhìn thấy một bóng dáng đĩnh đạc, oai nghiêm.
Cô vừa liếc mắt đã nhận ra đó là Thẩm Trình.
Vây quanh hai bên anh có không ít người, đều là các chiến sĩ mặc quần áo ngụy trang.
Ngoài bọn họ ra còn có mấy đồng nghiệp của Giang Niệm Tư.
Ví dụ như bác sĩ Đỗ và bác sĩ Từ, còn có Hứa Quan Quan và viện trưởng Lục.
DTV
Mấy bác sĩ này đều bị Triệu Lữ gọi tới vì phòng Thẩm Trình xảy ra tình huống ngoài ý muốn không xử lý kịp thời.
Tới nỗi viện trưởng Lục còn nghĩ là tới chứng kiến kì tích.
Thẩm Trình đã chạy năm km với trọng lượng nặng, hơn nữa trọng lượng mà anh mang còn là tiêu chuẩn tối cao khi huấn luyện.
Bây giờ đang chuẩn bị chạy vượt chướng ngại vật 400 mét.
Trên đường chỉ nghỉ ngơi có năm phút.
Tiểu Hồ đang định nói với Thẩm Trình là Giang Niệm Tư tới nhưng Giang Niệm Tư kịp thời ra dấu im lặng với cậu.
Cô không tiến lên phía trước mà cùng Tiểu Hồ đứng sau nhìn Thẩm Trình.
Thẩm Trình mang vật nặng chạy lâu như vậy, còn là vật năng tiêu chuẩn tối cao. Trước kia đây chỉ là một việc rất nhỏ với anh.
Hôm nay lại nhiều hơn nửa thời gian so với trước kia.
Tiếp theo là chạy vượt chướng ngại vật 400 mét.
Vượt chướng ngại vật 400 mét bao gồm vượt cọc, chiến hào, tường thấp, cầu nhảy bàn cao, thang ngang, cầu độc mộc, tường cao, võng cọc thấp.
Hơn nữa trên chân Thẩm Trình còn buộc thêm bao cát.
Anh theo bản năng dẫm dẫm chân phải, ánh mắt nhẹ nhíu lại.
Tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm anh nên dù chỉ một hành động nhỏ của anh cũng không bị bỏ sót.
Anh bị thương ở chân phải. Khi nhìn thấy động tác của anh, lông mày Thiệu Dương và Giang Bằng Vũ bên cạnh càng nhíu chặt.
Mặt Triệu Lữ cũng nhăn lại, nhìn từ xa giống hệt một đóa hoa cúc, nếp nhăn kéo dài trên khóe miệng.
Tiểu Hồ thầm hỏi Giang Niệm Tư: “Bác sĩ Giang, chân đoàn trưởng chúng tôi có phải chưa hoàn toàn khỏi không?”
Giang Niệm Tư lắc đầu: “Đã khỏi hẳn rồi.”
Nhưng người từng bị thương đều sẽ có một bản năng tâm lý, quá mức cẩn thận ở vị trí bị thương, nhìn vị trí buộc bao cát là có thể nhìn ra.
Chân trái hơi cao, chân phải rõ ràng buộc thấp hơn.
Vì chân phải bị thương ở vị trí cẳng chân nên anh ta cột bao cát vào vị trí thấp nhất ở mắt cá chân.
Sự khác lạ của Thẩm Trình mọi người đều nhìn thấy.
Bác sĩ Từ lo lắng nói: “Có quá mạo hiểm rồi không? Hay là bảo đoàn trưởng Thẩm dừng lại đi”
Sắc mặt bác sĩ Đỗ cũng ngày một nghiêm trọng. Tình hình chân Thẩm Trình có thể khôi phục lại trạng thái như trước hay không sẽ chứng minh phương pháp trị liệu của bác sĩ Giang có thật sự hữu hiệu như vậy hay không.
Nếu thật sự có thể khôi phục bình thường, không bị một chút di chứng nào ảnh hưởng thì bác sĩ Giang sẽ là huyền thoại không thể bị thay thế trong giới y học.