Bác sĩ Đỗ rất muốn quảng bá y học cổ truyền Trung Quốc nhưng điều kiện tiên quyết cho việc này là kĩ thuật y học lợi hại của nhóm người hành nghề y học cổ truyền.
Dù không phải bất kì bác sĩ theo nghề y học cổ truyền đều lợi hại như vậy nhưng ít nhất cũng có người dẫn đầu lan truyền danh tiếng ra.
DTV
Để cho người khác biết không phải trung y không bằng tây y mà chỉ là hầu hết các bác sĩ trung y chưa nắm được bản chất của trung y mà thôi.
Bác sĩ Đỗ lắc đầu: “Cứ xem trước đã..
Nói rồi, bác sĩ Đỗ nhìn thoáng qua các binh lính xung quanh, bao gồm cả Triệu Lữ ở trong đó. Vẻ mặt mọi người đều vô cùng nghiêm trọng.
Vào lúc ông ấy đang do dự định mở miệng thì thấy Giang Niệm Tư phía sau Thẩm Trình.
Bác sĩ Giang.
Hai mắt bác sĩ Đỗ sáng rực. Giang Niệm Tư chú ý tới ánh mắt của ông ấy bèn lắc đầu với ông ấy, ý bảo ông ấy đừng lên tiếng.
Bác sĩ Đỗ lập tức yên lòng. Có bác sĩ Giang ở đây, cô không ngăn cản hành động của đoàn trưởng Thẩm chứng tỏ chân của đoàn trưởng Thẩm có thể tiếp nhận việc huấn luyện này.
Vì vậy nên bác sĩ Đỗ không lên tiếng nữa.
Thẩm Trình nhìn chướng ngại vật phía trước, đôi mắt đào hoa tối như mực, áp lực trong lòng tăng lên gấp đôi.
Một phần tới từ sợ mong chờ của các chiến hữu đối với anh, một phần khác tới từ nhóm bác sĩ bên cạnh.
Anh sợ mình chưa khôi phục tốt làm mất đi sự tin tưởng của nhóm bác sĩ đối với Niệm Niệm của anh.
Nghĩ tới đây, Thẩm Trình hít sâu một hơi, lần nữa hoạt động chân phải.
Giang Bằng Vũ nhìn bảng bấm giờ, thấy anh đã chuẩn bị xong bèn lớn giọng nói: “Bắt đầu”
Giọng nói vang lên, Thẩm Trình cũng mạnh mẽ xông ra ngoài. Mọi người đều nín thở tập trung.
Ban đầu là cọc thấp, tức là cọc năm bậc. Điểm khó của chướng ngại vật này chính là nếu không đặt chân chính xác sẽ dễ bị bong gân.
Trong quá trình này, tốc độ của Thẩm Trình rất nhanh tựa như đang giẫm trên đất bằng.
Chướng ngại vật thứ hai là chiến hào. Chiều dài, chiều rộng và chiều sâu của chiến hào đều là hai mét, Thẩm Trình phải nhảy vào trước rồi mới có thể bò ra.
Tốc độ của anh nhanh như tia chớp, lưu loát như thế đã luyện tập qua ngàn vạn lần, không dừng lại chút nào.
Viện trưởng Lưu nhìn động tác linh hoạt Thẩm Trình, ý cười trên mặt ngày càng tăng. Bác sĩ Giang đúng là thiên tài, mới trị liệu hơn hai tháng đã có thể giúp Thẩm Trình khôi phục tới mức này, nói ra chỉ sợ không có ai tin.
Bác sĩ Từ bên cạnh thấy Thẩm Trình không bị ảnh hưởng gì cũng nhẹ thở phào.
Chỉ sợ đoàn trưởng Thẩm chưa khôi phục hẳn thì sẽ có người khác chỉ trích bác sĩ Giang.
Bác sĩ Từ rất bênh vực người của mình. Anh ta nghe em gái nói Giang Niệm Tư rất chiếu cố cô ấy, cũng không giấu giếm gì mà thường xuyên chỉ dạy cho cô ấy.
Vậy nên bác sĩ Từ rất tôn trọng Giang Niệm Tư, không chấp nhận khi nghe người khác nói xấu cô ấy.
Giang Niệm Tư không biết thường ngày lúc huấn luyện Thẩm Trình có dáng vẻ như nào.
Theo như cô thấy, sau khi Thẩm Trình bắt đầu không để ý gì tới đùi phải.
Nhưng dù có vậy thì lông mày cô vẫn gắt gao nhíu chặt như cũ.
Dù sao thì khi kết thúc các chướng ngại vật, Thẩm Trình còn phải chạy về điểm xuất phát.
Vượt chướng ngại vật 400 mét là toàn bộ quá trình tổng là 400 mét, không phải là 400 mét một hạng mục.
Khi Thẩm Trình chạy về điểm xuất phát, mồ hôi không ngừng lăn xuống.
Mấy bác sĩ không hề nhìn thấy khuyết điểm trong hành động của anh, hơn nữa tốc độ cũng rất nhanh.
Mấy bác sĩ không hiểu rõ tiêu chuẩn hạng mục này, chỉ phát ra những tiếng hoan hô.
Trong đó tiếng của Hứa Quan Quan là lớn nhất: “Thẩm Trình, anh làm tốt lắm, thật lợi hại.”
Bác sĩ Từ và bác sĩ Đỗ cũng nở nụ cười vui vẻ.
Thẩm Trình lại không vui như vậy, anh đưa mắt nhìn về phía Giang Bằng Vũ: “Bao nhiêu thời gian?”
Đường cong trên khuôn mặt anh căng chặt, cất bước đi tới chỗ Giang Bằng Vũ.
Triệu Lữ cũng đi qua hỏi Giang Bằng Vũ một câu: “Bao nhiêu thời gian, nói mau Trong mắt Giang Bằng Vũ lộ ra sự lo lắng. Anh ta chậm rãi nói ra thành tích của Thẩm Trình.
“2 phút 32 giây.
“Oa, nhanh như vậy?” Hứa Quan Quan cảm thấy thật khó tin: “Xem ra anh đã hoàn toàn khôi phục. Thẩm Trình, anh thật lợi hại, không đúng, là bác sĩ Giang thật lợi hại mới đúng”
Dứt lời, Hứa Quan Quan phát hiện áp suất không khí xung quanh có hơi thấp.
Cô ấy liếc nhìn Triệu Lữ một cái, lại nhìn thoáng qua Thiệu Dương và Giang Bằng Vũ cùng những binh lính khác.
Trong mắt mỗi người đều lộ ra sự lo lắng và biểu cảm khó tin.
Ngay cả hai mắt Thẩm Trình cũng bị sự mất mát xâm chiếm.
Sao lại thế này?
Hứa Quan Quan liếc nhìn bác sĩ Đỗ và bác sĩ Từ một cái.
Hai bác sĩ cũng tỏ vẻ mờ mịt nhìn cô.
Hoàn toàn không hiểu vì sao mọi người lại ủ rũ như vậy.
Không phải là rất tốt sao?
“Lại thêm lần nữa. Thẩm Trình nhỏ giọng nói.
Hứa Quan Quan không hiểu bèn hỏi Giang Bằng Vũ: “A, chuyện gì vậy? Không phải rất tốt sao? Nhanh như vậy, sao các người lại như thế?”
Giang Bằng Vũ hiếm khi nghiêm túc trả lời: “Thành tích chạy vượt chướng ngại vật 400 mét của Thẩm Trình lần trước đã quá kỷ lục của toàn đội, 1 phút 18 giây, vẫn có cột bao cát mười cân dưới chân.
1 phút 18 giây?
Vậy nên, bây giờ thời gian của anh mất gấp đôi lúc trước. Hứa Quan Quan thoáng sửng sốt… này rốt cuộc là tốt hay là không tốt?
“Cậu nghỉ ngơi một lát đi. Giang Bằng Vũ đề nghị.
Ánh mắt Thẩm Trình trầm xuống giống như vực sâu không thấy đáy.
“Không sao, tiếp đi.
“Chờ một chút.
Giang Niệm Tư chậm rãi đi tới. Bọn họ nói chuyện không nhỏ, cô đã nghe thấy toàn bộ.
Âm thanh đột nhiên vang lên khiến cho Thẩm Trình ngẩng ra, anh xoay người: “Niệm Niệm…
Giang Niệm Tư đi tới trước mặt anh, nói với Giang Bằng Vũ: “Em nói chuyện với anh ấy một lát”
“Được.” Giang Bằng Vũ cũng rất lo cho trạng thái của Thẩm Trình.
Hai người đi ra bên kia sân huấn luyện.
Cô thấy quần áo trên người Thẩm Trình ướt đẫm mồ hôi, trên mặt cũng phủ đầy mồ hoi thì lấy khăn ra nghiêm túc lau cho anh.
Cô không nói gì, động tác vẫn rất dịu dàng. Thẩm Trình cúi đầu nhìn cô, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy: “Niệm Niệm, thực xin lỗi…
“Sao anh lại xin lỗi?”
Giang Niệm Tư mỉm cười dịu dàng. Sau khi lau hết mồ hôi trên mặt anh, cô mỉm cười nói với anh: “Thẩm Trình, anh không tin em à?”
Thẩm Trình nhìn cô, đôi mắt sáng rực lấp lánh đầy båt måt.
“Anh… tin.” Đầu anh củi càng thấp.
Giang Niệm Tư lắc đầu: “Không, anh không tin em.
Anh vội vã muốn giải thích, Giang Niệm Tư lại tiếp tục nói: “Đừng quên, ngoài là bác sĩ của anh, em còn là người yêu của anh. Nếu tình hình của anh không thể tiếp nhận được mức độ huấn luyện như vậy, em đã là người đầu tiên ngăn cản anh”
DTV
“Nhưng chân anh đã hoàn toàn bình phục, khôi phục lại như người bình thường, nên đừng để ý tới chỗ bị thương nữa. Hơn nữa, em là bác sĩ tốt nhất của anh, có em ở đây, anh còn sợ gì? Em sẽ không để anh bỏ lỡ lý tưởng của mình. Đồng ý với em, hãy tiến lên phía trước, được không?”
Giọng cô vẫn dịu dàng nhưng mỗi chữ nói ra lại cực kì kiên định.
Cô dùng ánh mắt và giọng điệu kiên định nói với anh, anh không cần lo lắng.
Dường như trên người cô có một loại ma lực, một loại ma lực đã thuyết phục anh.
Nhìn vào ánh mắt kiên định của cô, đột nhiên những lo lắng bị đè nén trong lòng Thẩm Trình dường như đã được giải tỏa.
Đúng, cô ở đây thì anh phải lo sợ cái gì chứ?
Bác sĩ Giang của anh đã nói chân anh hoàn toàn bình phục rồi nên anh không cần phải đặc biệt chú ý cái gì cả.
Thật ra khi anh vừa chạy vượt chướng ngại vật vì lo lắng mà anh không dám dồn lực vào chân phải.