Bong gân chân là một cơn đau từ từ và dày vò, ngoại trừ cơn đau mãnh liệt thoáng qua lúc đầu khiến đầu óc trống rỗng mấy giây, sau đó vẫn còn cơn đau âm ỉ. Theo thời gian trôi, mắt cá chân Hạ Khâm ngày càng sưng to, chuyển sang màu xanh tím, cảm giác đau nhói như kim châm dần bò lên sống lưng.
Vì hiện trường có đông người theo dõi, vị thiếu gia muốn giữ thể diện.
Chết tiệt, cậu đang đau muốn phát khóc mà vẫn phải gắng gượng chịu đựng.
Nhìn từ góc độ của Tạ Tinh Lan, hắn chỉ thấy Hạ Khâm cúi đầu, hàng lông mi dài kịch liệt run rẩy, cậu run như thế một lúc lâu nhưng không hề rơi một giọt nước mắt nào.
Con ngươi Tạ Tinh Lan càng tối tăm hơn.
“Mọi người nhường đường, đừng cản lối.” Cô Triệu đi vào giữa đám đông.
Nhiều học sinh vây quanh Hạ Khâm bị thương thành một vòng tròn, không phải vì cậu nổi tiếng mà là vì vốn dĩ con người thích hóng chuyện, ríu rít muốn xem cậu đang xảy ra vấn đề gì.
Chuyện này dẫn đến việc giáo viên y tế không thể chen vào được.
Một lúc sau những người vây xem bị các thành viên ban kiểm tra kỷ luật của hội học sinh đưa về lớp. Mỗi năm đều có một hoặc hai ca chấn thương trong hội thao, mọi người đã biết chuyện gì xảy ra nên không còn tò mò nữa.
Hiện trường chỉ còn lại mấy người, cô Triệu, y tá và cả Tạ Tinh Lan không hiểu sao vẫn chưa rời đi.
Cô Triệu lo cho Hạ Khâm bị thương đến mức quên hỏi nguyên nhân Tạ Tinh Lan còn ở lại.
Cậu học sinh thể dục lớp 11/12 đụng phải cậu vẫn đang xin lỗi: “Tôi thật sự không cố ý, hay để tôi đưa cậu đến phòng y tế. Tôi thật lòng xin lỗi, xin lỗi cậu nhiều.”
Thái độ xin lỗi chân thành, dù cô Triệu có xót cho học sinh lớp mình cũng không nói được gì.
“Em đi đi, ở đây không có việc của em. Lần sau chạy nhớ cẩn thận, em to con như thế, va phải người khác thì sao.”
Cậu ta vội gật đầu: “Vâng vâng, em biết rồi!”
Khi rời đi cậu ta chột dạ ra mặt, cậu ta quay đầu lại nhìn Tạ Tinh Lan.
Tạ Tinh Lan không còn chú ý đến cậu ta nữa.
Cậu ta thở phào nhẹ nhõm thầm nghĩ: …Chắc là mình sẽ không bị truy xét chuyện này nữa.
“Cậu đi được không?” Tạ Tinh Lan hỏi.
“…Không nổi.” Hạ Khâm bật ra hai chữ.
“Lát nữa y tá đem cáng tới đưa cậu qua phòng y tế, để tôi đỡ cậu dậy.” Tạ Tinh Lan nói, tựa như muốn đỡ cậu dậy thật.
“Khoan đã!” Hạ Khâm kinh ngạc như không nghe rõ hắn nói gì: “Cáng?”
“Sao thế?” Tạ Tinh Lan hỏi ngược lại.
Hạ Khâm hãi hùng quá mức nên không nhận ra ngay từ ban đầu, Tạ Tinh Lan không còn ngả ngớn giống thường ngày. Bình thường hắn luôn ôm tâm lý của một khán giả, hóng chuyện không chê chuyện lớn, thái độ thản nhiên, lười biếng và thờ ơ.
Hoàn toàn khác so với bây giờ.
Khi hắn nghiêm túc, giọng của hắn sẽ trầm hơn nhiều, ánh mắt hoa đào khi nhìn người khác không còn mang nét cợt nhả ngậm cười, thay vào đó là ánh mắt tập trung nghiêm nghị, mang đến cho người ta cảm giác đáng tin cậy.
Hạ Khâm thoáng sững sờ, cậu vô thức trả lời mà không nhận ra giọng mình hơi ngang bướng: “Tôi không muốn nằm trên cáng, ngại lắm.”
Ngại chết đi được.
Nếu đặt cậu lên cáng rồi đưa cậu đến phòng y tế trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh trong trường, vậy chi bằng đưa cậu đến thẳng nhà tang lễ.
Cô Triệu đã bắt đầu chỉ đạo hai bạn học sinh đem cáng qua.
Hạ Khâm siết chặt cánh tay của Tạ Tinh Lan, cậu căng thẳng nhìn chằm chằm vào cáng.
Tạ Tinh Lan nói: “Cô Triệu, để em dìu Hạ Khâm đến phòng y tế.”
“Hả?” Triệu Diễm Phân cúi đầu hỏi cậu: “Được không?”
“Được ạ.” Hạ Khâm hấp tấp đáp: “Em đứng dậy được.”
Tạ Tinh Lan nghe thế, gần như ôm eo cậu đứng dậy.
Tay Hạ Khâm vòng qua cổ đặt lên vai hắn, nhấc bàn chân bị thương lên khỏi mặt đất
Triệu Diễm Phân thấy cậu có thể đứng dậy, cũng hiểu cậu xấu hổ khi phải nằm cáng, cô thở ra: “Được rồi. Tạ Tinh Lan em mau dìu em ấy đến phòng y tế lấy thuốc. Kiểm tra xem bị bong gân hay gãy xương, nếu gãy phải đưa ngay đến bệnh viện.”
“Dạ.”
Phòng y tế cách thao trường không xa, nhưng đoạn đường này cũng quá sức Hạ Khâm.
Lúc họ đến nơi, y tá đã đợi sẵn ở trong, y tá bảo cậu ngồi lên giường bệnh rồi kéo ống quần lên để kiểm tra. Y tá nhìn qua hai lần sau đó bỗng dưng ấn xuống một cái làm Hạ Khâm đau đến mức hít vào một hơi.
Cuối cùng y tá cũng mở miệng: “May là chỉ bị bong gân nhẹ chứ không bị thương trong xương. Mà em không được coi nhẹ, tiếp theo em có thi gì nữa không?”
“Còn nhảy xa ạ.”
“Báo với cô Triệu đi, em đừng thi.” Y tá đứng dậy lấy rượu thuốc trong tủ ra: “Lát nữa bôi thuốc này, buổi chiều em cứ nằm nghỉ.”
Phòng y tế trường Trung học số 2 có hai gian, gian ngoài là nơi học sinh thường lấy thuốc và khám bệnh, gian trong có hai dãy ghế và hai chiếc giường để học sinh truyền nước hoặc nghỉ ngơi.
Hạ Khâm nhận thuốc rồi đi lên giường, cậu đang định bôi thuốc thì thấy Tạ Tinh Lan vẫn chưa rời đi. Hắn hay nói chuyện lắm lời, líu ríu liên tục bên tai người ta, mà hôm nay hắn quá im lặng làm Hạ Khâm cứ tưởng hắn đã đi rồi.
Thế là cậu bất ngờ: “Sao cậu còn ở đây?”
Tạ Tinh Lan thấy cậu đang thật sự nghi ngờ, trong lòng hắn không khỏi thất vọng.
Hắn cầm lọ thuốc, ngước mắt lên hỏi: “Tôi đi rồi thì ai hầu hạ cậu?”
Phải nói rằng chữ “hầu hạ” rất mầu nhiệm, đi khắp trường tìm xem người khiến Tạ Tinh Lan bằng lòng nói ra chữ này, đếm trên đầu ngón tay sẽ không nhiều hơn một ngón, chính là ông trời con hiện đang ở trước mặt hắn đây.
Nhưng Hạ Khâm lại khác, theo lời Diêm Mạn nói là trời sinh cậu có bệnh “công chúa” nhẹ, cậu sẽ không cảm thấy xấu hổ khi người khác nói muốn hầu hạ cậu, cậu cho rằng đây là điều họ nên làm.
Vậy nên Hạ Khâm rất hài lòng, hơn nữa cậu nghĩ rượu thuốc sẽ khó ngửi, cậu không muốn tự bôi.
“Kéo ống quần lên.” Tạ Tinh Lan mở nắp lọ, mùi thuốc đông y lan ra.
Hạ Khâm khuỵu gối, vác chân lên đùi hắn.
Có lẽ là do phòng y tế quá yên ắng nên Hạ Khâm đột nhiên phát hiện ra một chuyện khác.
…Hình như Tạ Tinh Lan đang khó chịu?
Hắn nắm mắt cá nhân nhỏ gầy của Hạ Khâm, màu da cậu trắng trẻo nên ngay cả một vết thương nhỏ ở chân cũng có vẻ rất nghiêm trọng.
Hạ Khâm thấy hơi ngượng khi không nói gì, cụ thể là khi được hắn xoa thuốc, cậu bất giác cong ngón chân lại.
“Đau à?” Tạ Tinh Lan nghĩ mình nặng tay.
“Không phải.” Hạ Khâm giữ vẻ mặt vô cảm, thầm nghĩ cậu không nhận ra tôi đang ngượng hả.
Cậu khựng lại một lúc mới do dự hỏi: “Thì là Tạ Tinh Lan này, tâm trạng của cậu đang tệ à?”
Tạ Tinh Lan liếc cậu một cái, nhàn nhã trả lời: “Chúc mừng thầy Hạ, đáp án chính xác.”
?
…Đúng thật kìa.
“Vì sao?” Hạ Khâm tò mò.
“Cậu sẽ không nghĩ Lưu Kim Lỗi vô tình đụng phải cậu thật chứ?”
Hạ Khâm muốn hỏi người này là ai nhưng cậu ngẫm trong đầu, chắc là học sinh thể dục lớp 11/12 đã va vào mình.
“Làm sao có thể.” Hạ Khâm vừa nghĩ tới liền tức giận: “Chắc chắn thằng oắt đó cố ý.”
“Ừ.” Tạ Tinh Lan bình tĩnh hỏi: “Cậu đoán vì sao nó cố ý?”
Hạ Khâm im lặng mấy giây mới trả lời: “Đừng bảo là cậu nghĩ nó muốn trả thù cậu nên cố ý đụng tôi nhé?”
Tạ Tinh Lan không nói gì mà chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt “còn có thể là gì nữa”. Dù có vẻ sự thật của vấn đề là thế, chẳng qua Hạ Khâm không thích đổ hết trách nhiệm lên đầu người khác.
“Cậu cả nghĩ quá.” Cậu cười khẩy: “Thằng ngu đó chỉ ngứa mắt tôi thôi.”
“Ngứa mắt cậu?”
“Vì tôi quá mạnh.” Hạ Khâm nói: “Cậu hiểu không?”
Không hiểu, nhưng đã bị thuyết phục.
Tạ Tinh Lan không trả lời, tâm trạng không khá hơn bao nhiêu.
Hạ Khâm còn không biết hắn tức giận vì chuyện gì, người bị thương có phải hắn đâu. Vậy nên cậu giẫm lên đùi Tạ Tinh Lan siêu thẳng, thúc giục: “Cậu bôi xong chưa, xong rồi thì tôi phải mang giày.”
Tạ Tinh Lan đang nghĩ gì đó, mạch suy nghĩ bị gián đoạn trong giây lát vì bị Hạ Khâm giẫm. Hắn còn muốn nói thêm nhưng hắn đưa mắt nhìn mu bàn chân Hạ Khâm, cả người cậu chỗ nào cũng trắng trẻo, mu bàn chân đầy đặn, ngón chân tròn trịa dễ thương, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ xinh xắn.
Bàn chân cậu giẫm lên đùi hắn đang mang tất cotton, nổi bật chói mắt bởi lớp vải quần màu đen hắn đang mặc.
Tạ Tinh Lan ngơ ngác, trong đầu hắn xuất hiện một suy nghĩ khó hiểu.
Vì sao chân Hạ Khâm trắng đến thế?
———
Bởi sự cố bất ngờ nên các nội dung thi khác của Hạ Khâm đã bị hủy bỏ.
Cả lớp 11/7 nháo nhào vì chân bị bong gân của cậu, chỉ sợ vị thiếu gia cao quý đi đường bị đụng đầu, yêu cầu của mọi người dành cho Hạ Khâm là áo đến thì giơ tay cơm đến thì há mồm. Thiếu điều xách xe lăn đẩy cậu đi khắp nơi.
Hạ Khâm không hề chột dạ chút nào, cậu tiếp nhận mọi lo lắng.
Tạ Tinh Lan cũng trở lại bình thường, vừa vào lớp liền cười đùa với mọi người, khác hẳn lúc nãy còn im lặng lạnh lùng.
“Ôi hồi nãy em sợ khiếp.” Lâm Tư Tắc lại gần nói: “Anh thấy sắc mặt của bố em không, em còn có cảm giác bố sẽ vặt đầu Lưu Kim Lỗi với mặt sẹo ngay giây tiếp theo.”
Mặt sẹo là biệt danh của học sinh thể dục cầm đầu lớp 11/12.
Hạ Khâm không biết nên nói gì đành đáp: “Giết người là phạm pháp.”
“Trời ơi sếp Khâm.” Lâm Tư Tắc nháy mắt: “Sếp chưa thấy anh Tạ giận chứ gì?”
“Đó là thế giới kỳ quan thứ tám hả?” Hạ Khâm thản nhiên nói: “Có đáng để tôi tò mò không?”
Lâm Tư Tắc không bận tâm cậu miệng lưỡi độc ác, cậu ta như nhớ tới gì đó bèn lẩm bẩm: “Siêu đáng sợ.”
Cậu ta nói: “Thật đấy, đảm bảo với sếp luôn.”
Hạ Khâm không để tâm chuyện này.
Chẳng mấy chốc, hai ngày đại hội thể thao trôi qua. Vết thương ở chân Hạ Khâm dần lành sau một tuần, ngoài cảm giác hơi châm chích khi đi lại thì đã không còn dấu bầm tím hay sưng đỏ nữa.
Tạ Tinh Lan cũng không nhắc lại chuyện ở hội thao tựa như chuyện đến đó là xong. Trừ hai người họ thì không ai biết ngày đó Hạ Khâm bị cố ý đụng, kể cả bản thân Hạ Khâm cũng tạm gác chuyện này.
Đương nhiên cậu không phải kiểu người nuốt giận nếu có ai đó bí mật giở trò với cậu, chẳng qua là sau hội thao sẽ đến kỳ thi tháng ngay, lý tưởng vĩ đại thi vào Thanh Hoa Bắc Đại của thầy Hạ không thể bị hai tên trẻ trâu đó trì hoãn.
Kế hoạch trả thù chỉ có thể tạm dừng.
Ngày thi tháng cuối cùng, trường Trung học số 2 từ bi cho toàn thể học sinh nghỉ nửa ngày. Buổi trưa làm bài thi tổng quát và kỹ thuật xong, chiều đến học sinh sẽ được về nhà nghỉ ngơi thật tốt.
Tất cả học sinh đều đắm chìm trong niềm vui như Tết đến, khu giải trí điện tử và KTV xung quanh trường lập tức đông nghịt. Mặt sẹo và Lưu Kim Lỗi cũng đến đó, đối với những người điểm kém như họ, kỳ thi hàng tháng không khác gì một hình thức tra tấn.
Ngay khi chuông tan học vang lên, hai người bàn nhau đến một quán party mới mở gần đó, tiền thưởng họ nhận được từ cuộc thi chạy 1500 mét còn nhiều, chưa kịp xài. Vừa bước vào quán, mặt sẹo đã hào phóng nạp năm trăm tệ.
Quán party mới khai trương có cơ sở vật chất đầy đủ, bao gồm các máy trò chơi, bi-a, bàn cờ bạc, muốn cái gì có cái đó, còn có cả ghế riêng.
Mặt sẹo và Lưu Kim Lỗi định chơi một ván lớn thì nghe người phục vụ gọi họ: “Này hai bạn học sinh, có người tìm hai người.”
“Ai đó?” Mặt sẹo mất kiên nhẫn hỏi.
“Tôi không biết.” Người phục vụ cười: “Chắc là bạn của các cậu?”
Mặt sẹo quen biết nhiều người, tạm thời không chắc là người nào đến tìm. Gã và Lưu Kim Lỗi nghe lời phục vụ rồi đi thẳng đến phòng riêng của người đó. Ngay khi mở cửa, đối diện họ là một màn hình lớn đang hiện trò chơi Super Mario.
Màn chơi đã sắp hoàn thành, Mario đang đánh boss cuối, từng cú đấm mạnh đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy đau.
“Người anh em tìm tôi à?”
Có một chàng trai cao lớn đang ngồi trên ghế quay lưng về phía họ, người đó mặc chiếc áo khoác denim màu đen, mặt sẹo thầm nghĩ bóng lưng trông quen quen nhưng gã vẫn chưa nhận ra.
Người đó tiếp tục chơi game mà không hề để ý gã. Mặt sẹo đợi một lúc rồi bực bội định mở miệng, Lưu Kim Lỗi lại kéo tay áo gã như thấy quỷ làm mặt sẹo khó chịu, cậu ta chỉ vào góc: “Anh, anh Sẹo… anh xem đằng kia, là Chu Bằng…”
Trong góc phòng có một học sinh trường Trung học số 2 đang đứng với khuôn mặt trắng bệch, vì hắn ta đứng trong bóng tối nên lúc bước vào họ không chú ý. Chu Bằng chính là nam sinh đã tấn công Hạ Khâm cùng với Lưu Kim Lỗi ngày hôm đó, khi mặt sẹo thấy hắn ta, gã lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Thời gian trôi qua từng phút từng phút, trong bầu không khí nghẹt thở, hai chân của mặt sẹo càng lúc càng mềm vì sợ hãi, gã suýt nữa ngã xuống đất.
Khoảng ba phút sau, thông báo Mario qua màn vang lên, tiếng nhạc vui vẻ cực kỳ quỷ dị trong căn phòng ngột ngạt.
Mặt sẹo cảm thấy trên đời không còn âm thanh nào đáng sợ hơn âm thanh này, chân gã như bị đổ đầy xi măng không thể nhúc nhích.
Người có đôi chân dài ngồi trên ghế xoay người đứng dậy, quả nhiên là Tạ Tinh Lan.
Ra khỏi trường, hắn không mặc đồng phục trường mà diện chiếc áo khoác denim với quần dài màu đen, thân hình cao một mét tám mươi bảy của hắn toát ra vẻ áp bức choáng ngợp trong căn phòng chật chội.
Khuôn mặt của Tạ Tinh Lan có kiểu sắc nét điển hình, khi không cười, trông hắn hung tợn đáng sợ làm người khác phải e dè.
Mặt sẹo ấp úng: “Anh Tạ… tìm em có chuyện gì à?”
Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Tao nhận ra độ mặt dày của bọn mày đã lên đến cảnh giới mới rồi đấy.”
Giọng điệu hắn tuy thản nhiên cợt nhả nhưng ánh mắt lại lạnh căm.
“Ý anh là gì thế.” Mặt sẹo gượng cười giả ngu.
Trong phòng ngoài Tạ Tinh Lan còn có ông chủ quán party, anh ta thấy họ thì chào hỏi lấy lệ: “À không cần để ý đến tôi, các cậu cứ tiếp tục.”
Tiêu rồi tiêu rồi, tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi.
Mặt sẹo đổ đầy mồ hôi lạnh.
“Mày hỏi tao có ý gì?” Tạ Tinh Lan bật cười: “Dùng hết năm nghìn tệ chưa?”
Mặt sẹo giật nảy mình, nhanh chóng lấy tiền trong túi ra: “Ồ ồ ồ hóa ra là chuyện này, ha ha ha, vẫn chưa đâu anh Tạ, nếu anh muốn tiền thì nói sớm chứ, em sẽ đưa cho anh ngay! Bây giờ em vẫn còn một ít –”
Gã vội lấy tiền trong túi ra nhưng giây tiếp theo, chân gã bỗng đau điếng người, Tạ Tinh Lan ra một đá không hề thương tiếc.
Mặt sẹo ngã quỳ xuống đất phát ra một tiếng “bộp”, trán gã toát mồ hôi vì đau, khuôn mặt gã méo mó.
Tạ Tinh Lan ngồi xổm xuống, nhếch miệng cười: “Đau không?”
Đôi môi mặt sẹo tái nhợt, gã không biết mình nên trả lời đau hay không đau.
Do dự một lát, gã gật đầu: “Đau… Đau quá.”
“Vậy à.” Tạ Tinh Lan rũ mi lẩm bẩm: “Bạn cùng bàn của tao đã chịu đau như thế suốt cả tuần đấy?”