Tuy Trịnh Ngưng Sương mới đến Bạch phủ không lâu, nhưng nàng ôn nhu nhàn lương đã sớm thu được tin cậy của hơn trăm hạ nhân trên dưới trong phủ. Trước đó không lâu, Bạch Thanh Ẩn không quản chính sự, gây tổn thất không nhỏ, Ngôn tổng quản lo lắng không biết như thế nào cho phải, nghĩ có lẽ Ngưng Sương chẳng những là tỷ tỷ của Trường Tiếu mà còn là phu nhân bọn họ, có lẽ có thể khuyên nhủ được Bạch Thanh Ẩn, ông liền gọi người ra roi thúc ngựa truyền tin đến Trịnh phủ ở Tô Châu, thỉnh Ngưng Sương hồi phủ.
Thấy Ngôn tổng quản, Trịnh Ngưng Sương mỉm cười, nói: “Tổng quản, ngươi gọi người truyền tin bảo ta tức tốc quay về kinh, có phải trong phủ xảy ra chuyện gì hay không?”
“Chuyện này. . . . . .” Ngôn tổng quản lộ vẻ khó xử, sau mới nói, “Phu nhân, kỳ thật gia không biết chuyện nô tài mời người trở về.”
Trịnh Ngưng Sương nhíu đôi mày liễu, trên mặt lộ ra một chút bất an: “Ta đây đột nhiên hồi phủ có thể khiến tướng công không vui chăng?”
“Phu nhân, người nói gì vậy? Đây là nhà của người, lúc nào người cũng có thể về. Làm sao gia có thể trách người?”
“Vậy thì tốt.” Trịnh Ngưng Sương nghe vậy, mới thả lỏng đôi mày, “Tổng quản kêu ta hồi phủ là vì chuyện gì?”
Ngôn tổng quản nghĩ ngợi một lát mới nói cho Ngưng Sương: “Lão nô cũng không có ý trách cứ tiểu cữu gia nhưng từ khi tiểu cữu gia vào quý phủ, gia bắt đầu lơi lỏng chính sự, mỗi ngày đều đến Sướng Tâm viên, chẳng rõ bồi tiểu cữu gia làm những gì. . . . . .”
“A, quả nhiên bị cha đoán đúng rồi.” Ngưng Sương sau khi nghe xong, bất đắc dĩ trìu mến cười, “Xem ra quả thật là thằng nhỏ Trường Tiếu bướng bỉnh này lại gây họa rồi.”
“Gây họa?” Ngôn tổng quản cảm thấy khó hiểu, sau đó mới nhớ ra, nói: “Đúng rồi, tiểu cữu gia vừa tới kinh thành một đêm đã một mình rời Bạch phủ, gấp đến độ gia suốt đêm đi cầu trợ lão gia giúp tìm người. May mà phát hiện đúng lúc, tìm được tiểu cữu gia ngay, nhưng sau đó, gia đem tiểu cữu gia vào Sướng Tâm viên, không thấy thả ra nữa.”
Ngưng Sương nghe xong, kinh ngạc lấy tay che miệng.
“Trời, Trường Tiếu dám lỗ mãng như vậy? Tướng công làm như thế, tám phần là rất tức giận. Lúc hồi phủ, tướng công nhốt Trường Tiếu sao? Không phải Trường Tiếu bị nhốt tại Sướng Tâm viên gần hai tháng đó chứ?”
Ngôn tổng quản không trả lời, chỉ liên tục gật đầu.
“Tuy ta có thể hiểu tâm trạng tướng công nhưng chàng làm như thế không khỏi có chút quá đáng?” Ngưng Sương xót đệ đệ, dù rất yêu Bạch Thanh Ẩn nhưng nghe thấy việc này, nàng cũng hiểu biện pháp của trượng quá cực đoan.
“Nhưng mà, phu nhân.” Nhận ra ý trách cứ trong lời nói của Ngưng Sương, Ngôn tổng quản không khỏi lên tiếng, “Tuy gia nhốt tiểu cữu gia nhưng vẫn chiếu cố hắn rất chu đáo, chuyện gì cũng ưu tiên hắn. Thậm chí vì đưa tiểu cữu gia đi ăn mà không tiếc chậm trễ nhiều công vụ, có thể gây tổn thất cho sinh ý của bổn gia đó ạ.” Đây mới là nguyên nhân chính Ngôn tổng quản thỉnh Ngưng Sương trở về.
“Có chuyện này?” Ngưng Sương vừa nghe, thoáng nhẹ tâm, nhưng lại ẩn ẩn cảm thấy có chỗ không đúng.
“Còn có, ngoài mấy tôi tớ quét tước, gia không cho phép bất kỳ kẻ nào vào Sướng Tâm viên, lão nô thực không biết gia rốt cuộc suy nghĩ gì. Thỉnh phu nhân trở về, cũng là muốn phu nhân khuyên nhủ gia, khuyên ngài đừng tiếp tục làm như vậy. »
Vốn đã cảm thấy được có chút kỳ quái, nghe mấy câu này, Ngưng Sương không khỏi nhíu mày.
Cảm giác kỳ quái càng ngày càng mãnh liệt, nhưng nàng lại không rõ rốt cuộc không đúng chỗ nào.
“Tướng công và Trường Tiếu giờ này đã ngủ chưa?”
Ngưng Sương suy nghĩ một lát, hỏi.
“Gia và tiểu cữu gia gần đây đều ngụ tại Sướng Tâm viên trung. Bởi vì buổi tối không thể vào nên lão nô cũng không rõ bọn họ giờ này đã ngủ chưa.”
“Bọn họ đều ở Sướng Tâm viên?” Ngưng Sương không khỏi ngạc nhiên.
Từ khi nàng và Bạch Thanh Ẩn thành thân, Sướng Tâm viên có vài phòng, nhưng Bạch Thanh Ẩn chưa bao giờ ở lại Sướng Tâm viên quá một đêm, nhưng bây giờ, hắn lại ở đó . . . . .
“Đúng vậy, phu nhân.”
“Bọn họ biết chuyện ta về không ? »
“Không, thưa phu nhân. Gia từng nói không cần quấy rầy ngài nên chưa báo cáo với gia. Bằng không, lão nô lập tức phát người đi. . . . . .”
“Không cần.”
Ngưng Sương theo bản năng cự tuyệt, suy nghĩ một lát, nàng nói: “Ta hiện tại qua Sướng Tâm viên xem sao.”
“Lão nô đưa người đi.”
“Không cần. Ta tự đi được rồi. »
Uyển chuyển từ chối Tổng quản, Ngưng Sương vội vàng tìm đến Sướng Tâm viên.
Trong lòng ngổn ngang trăm mối, nàng cảm thấy hết thảy đều giấu ở Sướng Tâm viên, chỉ cần nàng tận mắt nhìn sẽ hiểu được.
Nàng vào Sướng Tâm viên, nhìn ánh nến hắt ra từ tân phòng của mình khi trước, Bạch Thanh Ẩn chưa ngủ, liền không khỏi bước nhanh hơn.
Đi qua cửa ngoài, vốn chỉ định thử xem có thể đẩy được hay không, không ngờ cửa kót két một tiếng đã mở ra, nàng bước vào phòng trong.
“Ai?”
Từ trong phòng vọng ra thanh âm khàn khàn phòng bị của trượng phu, Ngưng Sương không khỏi mỉm cười, bước nhanh hơn, vừa đáp: “Tướng công, là ta, Ngưng Sương.”