Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 23: Chương 23



Sai lầm.

Gặp đã sai lầm, yêu càng sai, luân hồi sai, đổ đi Mạnh bà thang lại sai thêm.

Sai đến ngày hôm nay, tâm như tro tàn.

Sau đêm đó, Bạch Thanh Ẩn sợ y lại bỏ trốn, bèn cột y vào giường, khóa ở trong phòng, đêm đêm đến ôm y ngủ.

 

Trừ lần đó ra, Bạch Thanh Ẩn cưng y như bảo vật trên tay, ân cần săn sóc.

Trường Tiếu không hề chìm đắm vào ôn nhu của hắn, đối với hắn vẫn lãnh đạm như trước, mặc kệ hắn lấy lòng, không nói không cười.

Bạch Thanh Ẩn không bỏ cuộc. Hắn tin rằng một ngày nào đó mình có thể làm y rung động, khiến y nhìn thằng vào mình.

Một ngày nọ, Bạch Thanh Ẩn vào thành mua hàng, vô tình thấy một con chim hoàng yến, nhìn nó nhảy tới nhảy lui đáng yêu không khỏi nhớ đến bộ dáng Trường Tiếu lần đầu gặp mặt, Khi ấy, Trường Tiếu cũng cười giòn tan như chú chim này.

Nghĩ Trường Tiếu có thể sẽ thích con chim này, Bạch Thanh Ẩn không còn lòng dạ làm chính sự, mặc kệ hạ nhân hô gọi đằng sau, cứ thế giục ngựa thẳng về phủ đệ.

Hắn vừa đi đã về, Ngôn lão tổng quản ngăn lại, khuyên bảo không ngừng

“Gia, sao ngài vừa đi đã về?”

“Muốn về thì về.”

“Ngài không thương thảo hợp tác làm ăn với Diệp gia sao?”

“Để sau.”

“Nhưng giờ đã không còn sớm. Diệp gia bên kia đã chờ ngài từ lâu, nếu không đến ngay, e chậm đại sự.”

“Không thể hợp tác thì quên đi.” Bạch Thanh Ẩn cầm cái lồng chim, không yên lòng trả lời.

“Gia!”

Tổng quản khiếp sợ, chủ tử xưa nay công tư rõ ràng, giờ đối với công việc lại không ngần ngại nói ra một câu như vậy, làm sao không khiến ông sợ hãi?

“Diệp gia là đại thương hộ nhất nhì trong kinh thành, cùng họ hợp tác là tâm nguyện nhiều năm nay của ngài, giờ sao ngài lại. . . . . .”

“Trước khác nay khác.”

Bạch Thanh Ẩn không cho là đúng.

“Cùng lắm thì không buôn bán nữa.”

“Gia? !”

“Được rồi, lão Ngôn. Ta còn có việc, ngươi đừng phiền ta, ta chủ ý đã định, cứ như vậy đi.”

Dứt lời, Bạch Thanh Ẩn cầm lồng chim bước nhanh về Sướng Tâm viên.

“Gia ──”

Tổng quản không thể tin nhìn thân ảnh hắn rời đi. Thời gian này phát sinh đủ loại sự tình. Kể từ khi thiếu niên tên Trường Tiếu kia tới Bạch phủ, Bạch Thanh Ẩn liền hoàn toàn thay đổi. Ánh mắt tổng quản trở nên thâm trầm.

Hiện giờ Sướng Tâm viên, ngoài nha hoàn tới quét tước, không ai được bước vào. Ngoại trừ biết thiếu niên kia ở bên trong, ông không biết gì nữa cả. Nghĩ đến từ nay về sau chẳng rõ còn xảy ra chuyện gì, tổng quản chăm lo Bạch Thanh Ẩn nhiều năm như thế, không thể an tâm.

Suy nghĩ một lát, tổng quản gọi một hạ nhân tới, thấp giọng sai bảo mấy câu rồi để gã cứ chiếu theo lời ông mà làm.

Bạch Thanh Ẩn rời đi chưa lâu đột nhiên trở về, thần bí nói có đồ vật này nọ cho y rồi bồng y bị trói hai tay hai chân ra đình.

Giữa đình có một cái lồng chim tinh xảo. Trong lồng là một con hoàng yến không ngừng nhảy tới lui.

“Thích không?”

Bạch Thanh Ẩn ngồi xuống ghế đá trước, rồi cho y ngồi lên đùi mình. Thấy Trường Tiếu nhìn vào trong lồng chim, hắn mỉm cười, nhẹ nhàng nới lỏng dây thừng trói tay y.

Trường Tiếu đang trong lòng hắn, có chạy cũng không thoát.

Tay được thả ra, Trường Tiếu thoáng lướt nhìn hắn rồi chuyển mắt lên lồng chim.

“Thích không?”

Xem y nhìn chuyên chú như thế, Bạch Thanh Ẩn không khỏi lại nhẹ giọng hỏi, thấy y không đáp, mới tiếp tục nói: “Ta vừa nhìn thấy liền lập tức mua về. Người xem, thực đáng yêu phải không? Làm ta nhớ đến hồi mới gặp ngươi, cũng cười hồn nhiên như thế.”

“Giống ta?”

Đã gần nửa tháng Trường Tiếu cuối cùng mở miệng nói chuyện, thanh âm mất tiếng thật nhỏ cũng làm cho Bạch Thanh Ẩn kích động hồi lâu.

“Ừ.” Hắn gật mạnh đầu.

Trường Tiếu chăm chú nhìn con chim nhỏ lông vàng mượt, thong thả vuốt lồng chim. Bạch Thanh Ẩn nghĩ đến y nghĩ muốn xem kỹ một chút, không ngờ y đột nhiên mở cửa lồng, tóm lấy con hoàng yến, thả nó bay ra.

“Trường Tiếu?”

Bạch Thanh Ẩn sững sờ kinh ngạc, cúi đầu nhìn, chỉ thấy Trường Tiếu hé ra gương mặt đạm bạc.

“Nó ở bên ngoài tự do tự tại mới tốt. Cớ sao nhốt nó trong lồng?” Trường Tiếu nhìn lồng chim trống không, nhẹ giọng nói.

Nghe vậy, lòng Bạch Thanh Ẩn nhói lên.

Hắn ôm chặt thân mình tiêm gầy, vùi mặt vào vai y, bi thương nói: “Bởi vì yêu nên tâm mới đau, bởi vì nếu để nó bay đi sẽ không chịu nổi, cho nên chỉ có thể giữ lại, chờ ngày nào đó nó vì mình mà rung động.”

Trường Tiếu nghe hắn nói, yên lặng cụp mi.

Cho tới bây giờ, y cũng không trách ai. Có nhân ắt có quả, chính y tạo nghiệt nào thể đi chỉ trích người khác?

Chính là hiện tại y cũng không rõ tương lai sẽ ra sao. Tâm tế y bây giờ tựa như bầu trời bị mây đen bao phủ, không tìm thấy đường ra, sau này sẽ phát triển ra sao, còn có thể xuất hiện chuyện gì đây?

Y không đoán ra được, cũng không dám nghĩ, sợ bản thân càng rơi vào đau khổ tuyệt vọng hơn.

***

Chương 19

             Hai mươi ngày sau, một đêm nọ, một chiếc xe ngựa treo đèn lồ ng vội vàng tìm đến cổng lớn Bạch phủ. Giât lát, xe ngựa dừng lại, xa phu nhảy từ trên xe xuống, đến trước đại môn, đập cửa liên tục.

Qua một lúc, cổng lớn mới được mở ra, một hạ nhân thò đầu ra hỏi người tới là ai, xa phu lập tức trả lời.

Hạ nhân vừa nghe, lại nhìn thấy bóng người được nha hoàn dìu từ trên xe xuống, nhất thời mở to mắt, vội giữ cửa mở ra, rồi lập tức đi thông báo cho tổng quản.

Bởi vì Tổng quản dặn nếu người này trở về phải báo với ông ngay.

Chỉ chốc lát sau, tiền viện Bạch phủ đèn đuốc sáng trưng, Ngôn tổng quản trên người khoác vội tấm áo, vội vàng nghênh đón ngoài cửa.

“Phu nhân, người đã về !”

Ngôn tổng quản vừa thấy thân ảnh đã lâu không gặp, kích động ra đón.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.