Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 81: Nam tiểu tam!?



Giọng Tạ Tinh Lan không lớn không nhỏ, nhưng vì lúc này cả rạp đang yên lặng nên câu “vợ ơi, chọn anh” vô cùng chói tai.

Mà Hạ Khâm.

Không nói một lời nào trên sân khấu.

Cậu im lặng một cách chói tai.

Chu Vũ Lâm đứng bên cạnh nhìn thấy gương mặt của anh chàng đẹp trai nói ra câu đó, cậu ta cũng im lặng… hết sức chói tai.

……Đù! Má! Tạ! Tinh! Lan!

Chỉ có thể nói từ hồi còn nhỏ Tạ Tinh Lan đã sở hữu năng lực khiến người khác chết điếng bằng lời nói.

Hắn san bằng hai diễn viên chính chỉ bằng một câu.

Lúc đầu khán giả chìm vào câm lặng, sau đó xuất hiện mấy tiếng “đù má”. Rồi khi thấy khuôn mặt của người nói, mấy tiếng “đù má” quẹo cua.

Ngôn ngữ và văn hóa Trung Quốc rất uyên thâm sâu sắc. “Đù má” trước là “đù má, Hạ Khâm có fan bạn trai?”, “đù má” sau là “má nó fan nam này đẹp trai dữ!”.

Người dẫn chương trình là người đầu tiên kịp phản ứng, cười nói: “Ha ha, trước khi đến đây tôi nghe nói thầy Hạ của chúng ta có nhiều fan vợ, nhưng không ngờ còn có cả… fan chồng!”

Hạ Khâm: “…” Mau câm miệng lại đi, đừng nói gì cả.

Người dẫn chương trình: “Thầy Hạ? Anh chàng đẹp trai chủ động quá, hay chúng ta chọn cậu ấy đặt câu hỏi nhé?”

Hạ Khâm bừng tỉnh: “…”

Anh chắc chưa?

Bạn MC à, có lẽ bạn không biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.

Hạ Khâm sợ rằng nếu Tạ Tinh Lan đứng dậy, hắn sẽ thốt ra mấy câu kỳ cục đến mức MC phải kết thúc sự nghiệp dẫn chương trình ngay tại đây.

Thầy Hạ: “Tôi thấy cũng được.”

Được thì chọn lại đi?

Người dẫn chương trình đã dứt khoát bảo nhân viên đưa micro cho Tạ Tinh Lan. Tạ Tinh Lan mua vé hàng đầu nên micro nhanh chóng được đưa cho hắn.

Hạ Khâm: “…”

Phó mặc cho số phận đi.

Chu Vũ Lâm cũng đổ mồ hôi đầm đìa, lo muốn rớt tim ra ngoài.

Chẳng qua, điều đáng ngạc nhiên là những câu hỏi Tạ Tinh Lan đặt ra khi đứng dậy đều khá chuyên nghiệp. Tất cả đều liên quan đến cốt truyện của bộ phim, ngay cả đạo diễn cũng đứng thẳng lưng, say sưa lắng nghe.

Hạ Khâm nhìn hắn ngỡ ngàng.

Chu Vũ Lâm lại gần bảo: “Má ơi, may mà cậu ấy nói chuyện bình thường, mình còn sợ cậu ấy đứng lên xin cậu quay lại!”

Hạ Khâm: “…”

Bé ngốc, tôi quay lại với người ta rồi.

Chu Vũ Lâm quá sửng sốt, quá hãi hùng nên phải nhiều chuyện với Hạ Khâm ngay trên sân khấu: “Mẹ kiếp, cậu ấy về nước rồi hả? Cậu có biết không? Ông nội nó, phải rồi ha, không ngờ cậu ấy tới xem phim của cậu, cậu ấy biết đây là phim cậu đóng sao?? Chuyện gì xảy ra giữa hai người vậy?? Khoan đã, cậu ấy có biết là mình cũng đóng bộ phim này không?”

Hình như Chu Vũ Lâm ôm nỗi ám ảnh sâu sắc trước tình yêu độc đoán của Tạ Tinh Lan, cảnh tượng bị Tạ Tinh Lan “bắt nạt” hồi cấp ba lập tức ùa về trong tâm trí.

Chu Vũ Lâm khiếp sợ: “Cậu ấy… đến bắt mình sao? Có khi nào cậu ấy nghĩ mình là nam tiểu tam không?”

Hạ Khâm: “…”

Hạ Khâm chịu phục tên ngốc này.

“Không phải.” Hạ Khâm giơ tay ôm trán: “Cậu đừng tưởng tượng linh tinh nữa được không?”

“Đợi đã.” Đáng tiếc Chu Vũ Lâm không nghe lọt tai lời cậu nói, trong đầu chỉ có một câu, anh kinh ngạc nhìn cậu: “Cậu mới nói cậu có bạn trai?”

Hạ Khâm: “Ừm.”

Hạ Khâm muốn nhân tiện nói cho Chu Vũ Lâm nghe, dù sao sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ biết, không cần phải giấu diếm.

Sắc mặt Chu Vũ Lâm trắng bệch, cậu ta mở miệng: “Trời ơi… vậy, Tạ Tinh Lan có biết, cậu có bạn trai mới chưa?”

Hạ Khâm: “?”

Bởi vì Chu Vũ Lâm lắm lời lẩm bẩm mãi bên cạnh nên Hạ Khâm không biết Tạ Tinh Lan ngồi xuống từ khi nào. Nhìn biểu cảm của đạo diễn và phản ứng của những người xung quanh, chắc chắn Tạ Tinh Lan không hỏi điều gì kỳ lạ.

Sau khi hắn ngồi xuống, tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Ai không biết còn tưởng nhà lãnh đạo nào vừa phát biểu xong.

Hạ Khâm thở phào.

Quá trình tiếp đó diễn ra suôn sẻ, không có bất kỳ vấn đề hay sự cố nào. Cuối cùng, người dẫn chương trình đề xuất chụp ảnh tập thể như thường lệ. Các diễn viên chính đều ngồi xổm thành một hàng trên sân khấu, Hạ Khâm được xếp ở vị trí trung tâm, như mặt trăng được bao quanh bởi các vì sao

Cậu vừa khuỵu gối xuống, có người nắm lấy eo cậu.

Hạ Khâm sợ hết hồn, cứ tưởng có người to gan dám quấy rối tình dục cậu ngay chỗ công cộng giữa ban ngày ban mặt, kha khá nghệ sĩ từng gặp phải chuyện này, nhưng Hạ Khâm là lần đầu tiên.

Kết quả là ngoảnh đầu lại, cậu thấy vị đẹp trai ôm eo cậu, rũ mắt nhìn cậu.

Hạ Khâm: …

Tạ Tinh Lan: ^-^

Cậu không khỏi khâm phục Tạ Tinh Lan, hắn chen lên đằng trước trong đám người đông đúc kiểu gì?

Xung quanh hò hét ầm ĩ, Tạ Tinh Lan tiến lại gần cậu, ung dung hỏi: “Nhớ anh không?”

Chu Vũ Lâm ở bên cạnh: “!!!!”

Sếp ơi, vừa về nước là tán tỉnh bạn trai cũ ngay vậy đó hả!!! Đợi đã, Tạ Tinh Lan bây giờ… có được tính là nam-tiểu-tam không!?

Hạ Khâm ngoài cười nhưng trong không cười, trừng mắt với hắn: “Muốn em chết à?”

Nguyên nhân cái chết là do một nam nghệ sĩ thân là diễn viên nổi tiếng hàng đầu lại ve vãn với người hâm mộ ngay tại buổi chiếu trước 🙂

Hạ Khâm khẽ nhích cơ thể, cảnh cáo hắn: “Anh tránh xa em ra.”

“Anh lo eo của em bị đau mà.” Tạ Tinh Lan lời nghiêm chính nghĩa.

Hạ Khâm muốn nói eo của mình có bị gì đâu, rồi cậu sực nhớ tuần trước, bị tên bi.ến th.ái Tạ Tinh Lan xúi giục, cậu đã chủ động cưỡi lên…

Hạ Khâm: “……”

Tai của Hạ Khâm từ từ ửng đỏ, hiện rõ trong ống kính, nhưng cậu vẫn phải duy trì nụ cười mỉm vì người dẫn chương trình hét lớn bảo nhiếp ảnh gia dịch chuyển vào gần giữa hơn để chụp ảnh cho rõ.

Hạ Khâm gắng gượng nói một câu: “Anh tỉnh lại đi, đã là chuyện của tuần trước rồi, anh không mạnh đến mức đó đâu, hiểu chưa.”

Đó không còn là con người nữa mà là người ngoài hành tinh.

“Thật sao?” Tạ Tinh Lan nhỏ giọng chỉ đủ để hai người nghe thấy: “Tối nay chúng ta thử xem?”

Hạ Khâm: “Cút đi.”

Tạ Tinh Lan cười khẽ: “Không.”

Hạ Khâm luôn chịu thua trước hành vi vô liêm sỉ của hắn, đúng lúc cậu định vò đã mẻ lại sứt, Tạ Tinh Lan đột nhiên buông tay. 

Trong chớp mắt đó, Hạ Khâm cảm thấy lạ lẫm, tim cậu hẫng một nhịp, bắt đầu tự hỏi ban nãy mình có quá lời không. Thật ra cậu không thấy có gì sai khi hẹn hò với Tạ Tinh Lan, chẳng qua là cậu nghĩ không cần công khai tình cảm riêng tư. Nhưng nếu hắn muốn công khai, Hạ Khâm cũng không ngại.

Hắn có đau lòng vì cậu cố tránh bị nghi ngờ không?

Cân nhắc tới trái tim thủy tinh của Tạ Tinh Lan, con người nhạy cảm với tình yêu, thì điều này hoàn toàn có thể.

“Nếu anh muốn ôm em thì cứ ôm đi, em không có ý đó.” Hạ Khâm hạ giọng.

“Không phải.” Tạ Tinh Lan như phát hiện thế giới mới, hắn suy tư rồi lẩm bẩm: “Anh chợt nhận ra yêu đương vụng trộm kiểu này, ừm… cảm giác lén lút làm anh rể, cũng sướng lắm.”

Hạ Khâm: “…”

Mẹ nó chứ làm anh rể!

Lướt mạng ít lại đi!

———

Buổi chiếu thử kết thúc, đạo diễn sai người đến hỏi họ muốn đi ăn liên hoan không. Hạ Khâm định ăn tối với Tạ Tinh Lan nên từ chối.

Lúc gần đi, Chu Vũ Lâm nhìn Hạ Khâm bằng ánh mắt khó tả. Hạ Khâm đoán cậu ta có điều muốn nói nên chờ.

Chu Vũ Lâm nói: “Cậu cứ yên tâm nối lại tình cũ với Tạ Tinh Lan đi.”

Chu Vũ Lâm nói tiếp: “Với tư cách là bạn thân, mình sẽ giữ bí mật với bạn trai cậu giúp cậu.”

Hạ Khâm: “…”

Gần đây số lần cậu im lặng ngày càng nhiều.

Cậu nhìn Chu Vũ Lâm, không kìm được bèn vỗ vai cậu ta: “Có thời gian thì đọc nhiều sách vào, đừng tả cảm xúc hỗn độn trong phim thành đống hỗn tạp nữa.”

Khi lên xe, Tạ Tinh Lan ghen tị hỏi: “Em nói gì với bạn diễn trong phim mà lâu thế?”

Hạ Khâm hỏi: “Bạn diễn trong phim là khỉ khô gì?”

Cậu thoáng khựng lại: “Chu Vũ Lâm tưởng em có bạn trai, còn anh là tiểu tam.”

Tạ Tinh Lan hiếm khi câm nín: “Em không nói với cậu ta, anh là chồng em sao?”

“Nói rồi.” Hạ Khâm: “Anh thông cảm chỉ số IQ của cậu ấy đi.”

Tạ Tinh Lan ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Cơ mà, làm tiểu tam cũng hay hay?”

“Khùng.”

“Thật mà.” Chiếc Bentley thương vụ chạy trên đường, Tạ Tinh Lan nghiêm túc: “Anh đã nghĩ kỹ rồi, nếu về nước mà biết tin em có bạn trai, anh đây sẽ làm tiểu tam của em.”

“…”

Mặt Hạ Khâm đỏ rực: “Câm miệng!”

Hai người ăn tối tại nhà hàng nằm trong biệt thự tư nhân riêng biệt ẩn gần bến Thượng Hải. Sau bữa ăn, vì lý do an toàn nên Hạ Khâm không về khách sạn mà ban tổ chức sắp xếp cho mình, có lẽ ở dưới lầu đã chật kín người hâm mộ và các tay săn ảnh.

Đêm đó, cậu nghỉ ngơi tại khách sạn mà Tạ Tinh Lan ở. Tiểu biệt thắng tân hôn, Hạ Khâm vào phòng, chuyển điện thoại sang chế độ không làm phiền.

Tạ Tinh Lan gấp gáp hôn môi cậu. Ban đầu hai người ở trên ghế sô pha trong phòng, ngay cả quần áo cũng không kịp cởi. Sau đó vì chuyện này, vị đẹp trai nào đó đột nhiên nảy ra sáng kiến, bế Hạ Khâm đứng bên cửa sổ.

Cảnh quan ngoài cửa sổ sát đất tầng 50 rất đẹp, thấy được dòng sông Hoàng Phố tĩnh lặng, với làn sương mỏng cùng gợn nước ánh vàng lấp lánh.

Hạ Khâm bị hành vi táo bạo của hắn dọa suýt chết, sự hoảng loạn về mặt tâm lý và sự kí.ch th.ích về mặt si.nh l.ý cùng lúc dâng trào mãnh liệt. Đến cuối cùng, chân cậu mềm nhũn đến mức không thể đứng vững.

May mà Tạ Tinh Lan đang ôm eo cậu, nếu không cậu đã quỳ rạp xuống đất.

Làm xong, trông Hạ Khâm như vừa được vớt khỏi nước, mái tóc đen bết vào má, rịn mồ hôi làm cậu vừa đáng thương vừa đáng yêu.

Sương mù và dấu tay lộn xộn dính trên cửa sổ làm người thấy phải đỏ mặt. Tạ Tinh Lan bế Hạ Khâm đi tắm rửa sạch sẽ, sau đó hắn rút hai tờ giấy lau cửa kính qua quýt, tiếp theo là bế vợ lên giường, chậm rãi âu yếm.

Theo kế hoạch, hai người sẽ ở lại Thượng Hải chơi vài ngày rồi về. Kết quả là sáng hôm sau, Hạ Khâm nhận được tin nhắn từ số lạ.

[Tôi là Tạ Kính, khi nào rảnh thì gặp nhau một lần, địa chỉ: Bắc Kinh…]

Lúc đầu Hạ Khâm còn tưởng là ai gửi tin nhắn đùa, nhưng khi thấy hai chữ “Tạ Kính”, cậu có cảm giác đúng như mình dự đoán.

Hạ Khâm còn tưởng Tạ Kính sẽ tới tìm cậu vào lần cậu với Tạ Tinh Lan lên hot search. Không ngờ đến hôm nay ông ta mới gửi tin nhắn, lại còn không “bắt cóc” cưỡng ép như trước.

Tất cả những tình huống này đều chỉ ra một kết quả.

Tạ Kính già rồi, không còn khỏe mạnh nữa.

———

Ngày hôm sau hai người bay trở lại Bắc Kinh. Hành trình riêng tư nhưng vẫn có vài người hâm mộ mua được. Hạ Khâm tạm thời đổi chuyến bay của mình sang chuyến bay khác có thời gian khởi hành tương tự.

Cậu sẽ quay về cùng Tạ Tinh Lan, nếu cả hai bị chụp trên máy bay thì không ổn lắm. Quả nhiên đổi chuyến bay xong, khoang hạng nhất yên tĩnh hơn nhiều. Trước khi cất cánh, Hạ Khâm kiểm tra điện thoại, video giới thiệu phim nằm trong hot search.

Câu nói gây sốc “vợ ơi, chọn anh” của Tạ Tinh Lan cũng bị cắt riêng ra, các tài khoản marketing cười cợt không thương tiếc.

[Á á á á ai hiểu được chứ, tôi cũng muốn đội quần thay Hạ Khâm, vị trai đẹp bật ra câu đó là tinh hoa xã hội!]

Phần bình luận sôi nổi:

“Tui không có mặt ở đó, nhưng tui cảm thấy khi Hạ Khâm lên sân khấu, ngón chân anh ấy bấm chặt xuống đất.”

“Cười muốn điên, mấy người đừng hù anh ấy sợ nữa, không biết Khâm của tui bị ung thư xấu hổ giai đoạn cuối hả?”

“Má ơi ngay cả Chu Vũ Lâm cũng hết hồn, nhìn mặt ảnh trắng bệch luôn kìa!”

“23333 không phải ghen đó chứ, hiếm khi thấy Hạ Khâm có fan chồng…”

“Fan CP lầu trên tự sìn hàng một mình đi, cảm phiền đừng KY (đậu nành mỉm cười)”

“Cơ mà anh đứng lên đặt câu hỏi đẹp trai thật, cảm giác như ảnh có thể vượt qua hết đám hot search hiện giờ của giới giải trí…”

“Trời ơi, anh đẹp trai này trông quen quá, sao giống ông chủ mới của tôi dữ? Ảo giác hả ta…”

Hạ Khâm nhấp vào bình luận cuối cùng, trên trang chủ hiện bài phàn nàn về đồ ăn dở ẹc của Tập đoàn Hành Thế hôm nay.

Đúng là nhân viên của công ty Tạ Tinh Lan.

Hắn vừa về Trung Quốc, có lẽ hầu hết mọi người vẫn chưa biết khuôn mặt của hắn, nếu không thì danh tính của hắn đã bị đào ra rồi.

Máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh lúc ba giờ chiều, khi tới bệnh viện tư thì đã là năm giờ, Hạ Khâm tìm lý do rồi đi ra ngoài một mình.

Năm mới sắp đến, đường phố tràn ngập không khí Tết. Trong bệnh viện cũng dán những câu đối như muốn cố gắng tạo không khí náo nhiệt hơn. Nhưng vì nằm ở vùng ngoại ô hẻo lánh vắng vẻ, dù có muốn náo nhiệt thì trong bệnh viện vẫn toát ra bầu không khí u ám, bệnh tật.

Hạ Khâm cho là mình sẽ rất tức giận khi gặp Tạ Kính, nhưng khi đến cửa phòng ICU, nhìn thấy người đàn ông nằm trên giường bệnh qua cửa sổ trong suốt.

Cậu gần như không nhận ra, thay vì nói là người đàn ông… thì nên nói là một ông già mới đúng hơn. Lần đầu tiên gặp Tạ Kính, hình ảnh tinh anh của ông in sâu vào trí nhớ của cậu. Khi đến tuổi trung niên, lẽ ra phải khí phách nắm quyền lực trong tay. Vậy mà ông già trước mắt cậu đây gầy trơ cả xương, nằm trên giường, còn đeo mặt nạ dưỡng khí trên mặt.

Đôi mắt của ông vẫn sắc sảo, nhưng vì quá gầy nên trông có vẻ suy yếu. Nhìn thấy Hạ Khâm, Tạ Kính giơ tay ra hiệu cho y tá để cậu vào.

Hạ Khâm đứng bên giường, Tạ Kính ngồi dậy hỏi: “Cậu đến đây một mình?”

“Ừm.” Hạ Khâm đáp.

Tạ Kính khá ngạc nhiên: “Tôi cứ tưởng Tạ Tinh Lan sẽ đi với cậu.”

“Ông muốn nói gì thì nói nhanh đi, tôi không có thời gian.” Hạ Khâm nói với vẻ mặt không chút biểu cảm.

“Cậu lại hẹn hò với con trai tôi đúng không?” Tạ Kính uống một hớp nước, ngẩng đầu nhìn cậu, chậm rãi nói: “Tôi vẫn hy vọng cậu chia tay với Tạ Tinh Lan.”

Cậu biết ngay.

“Nếu đây là điều ông muốn, tôi có thể nói cho ông biết.” Hạ Khâm nói: “Câu trả lời vẫn giống năm năm trước, không thể.”

Hạ Khâm lạnh lùng nhìn ông ta, những ký ức tồi tệ gần như chiếm lấy tâm trí cậu ngay lập tức. Mỗi khi nghĩ đến năm năm xa cách, lòng cậu lại đau nhói vì tức giận, suýt đánh mất sự bình tĩnh bên ngoài.

Tạ Kính vẫy tay, một người trông giống trợ lý tiến đến đưa cho cậu chiếc túi da bò. Hạ Khâm cầm lấy chiếc túi da, lật lại thì thấy ở trong có những tấm ảnh gần đây của cậu và Tạ Tinh Lan.

Vẫn là mấy tấm chụp lén.

Có rất nhiều bức ảnh cực kỳ thân mật trong xe, trong phòng, trên đường, trong khách sạn. Chỉ cần nhìn vào, bất kỳ ai cũng đoán được đây là một cặp đôi đang yêu.

Hạ Khâm không ngờ sau nhiều năm như vậy, Tạ Kính vẫn chỉ dùng chiêu này.

“Ý ông là gì?” Cậu hỏi.

“Bây giờ cậu là ngôi sao nổi tiếng, tôi nghĩ cậu biết những bức ảnh này ảnh hưởng thế nào đến sự nghiệp của cậu.”

“Ồ, thì sao?” Hạ Khâm nhếch miệng cười gằn, ném hết ảnh chụp trong tay lên giường: “Ông cứ đăng, tôi không quan tâm.”

Tạ Kính lộ ra biểu cảm kinh ngạc: “Cậu không sợ?”

“Tùy ông.” Hạ Khâm lãng phí nửa tiếng đồng hồ chỉ để nói mấy câu vô nghĩa với Tạ Kính: “Nhớ chọn ra mấy tấm đẹp rồi đăng.”

Tạ Kính thật sự hoảng hốt: “Hạ Khâm, cậu không thấy xấu hổ khi làm đồng tính với con trai tôi sao!”

Cậu tỏ ra bối rối: “Ông thấy mất mặt vì có con trai đồng tính, chứ tôi không mất mặt vì có người yêu đồng tính.”

Hạ Khâm cười khẩy: “Ông chủ Tạ hãy chăm sóc sức khỏe của mình đi. Bây giờ đầu óc ông không còn được như trước, dùng một chiêu suốt năm năm, ông đang tự đề cao bản thân ông, hay coi thường tôi quá?”

Giọng điệu cậu bình tĩnh, nhưng lời lẽ lại sắc bén cay độc: “Nếu ông thấy Tạ Tinh Lan không nối dõi cho ông được, thì ông tự sinh đi, đừng cứ lúc nào cũng làm khó anh ấy.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.