*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giải nghĩa tên chương: Nguyên văn là “橙黄橘绿” (chéng huáng jú lǜ) có nghĩa là mùa thu đã đến, cam chín vàng, quýt xanh tươi.
Cụm từ này xuất phát từ bài thơ 《赠刘景文》 của nhà thơ Tô Thức (Tô Đông Pha) thời Tống:
一年好景君须记,最是橙黄橘绿时。
(Nhất niên hảo cảnh quân tu ký, tối thị chanh hoàng quất lục thời.)
Tạm dịch: Trong một năm, cảnh đẹp nhất mà bạn nên nhớ chính là khi cam vàng quýt xanh.
Dọc đường đi, Xuân Tảo cứ mải suy nghĩ về câu nói không đầu không đuôi kia của Nguyên Dã, chẳng hiểu sao tự nhiên nhắc đến bạn cùng bàn làm gì.
Nhưng suy cho cùng thì hôm nay vẫn là một ngày đầy may mắn của cô, mới sáng sớm đã được nếm chocolate vị đặc biệt phiên bản giới hạn.
Còn gì tốt đẹp hơn điều đó chứ?
Sắp đến đầu ngõ, Xuân Tảo muốn đi tìm Đồng Việt nên nói lời chào tạm biệt với Nguyên Dã trước —— Đây là truyền thống của bọn cô, không thể mê trai mà bỏ bạn được. Hơn nữa trên đường toàn là học sinh cùng trường, đi cùng “hotboy trường học” Nguyên Dã kiểu gì cũng bị nói ra nói vào.
Dõi theo bóng lưng của chàng trai, nụ cười của Xuân Tảo cuối cùng cũng được “phơi bày” một cách thoải mái.
Đồng Việt bị nụ cười tươi roi rói của cô doạ hết hồn: “Gì vậy, vui dữ thần?”
Lúc này Xuân Tảo mới nhận ra bản thân xém thì lộ, ngay lập tức bật skill nói dối thần sầu: “Vừa nãy mới gặp một bé cún siêu đáng yêu.”
“Đâu cơ?” Đồng Việt lướt qua bả vai cô nhìn về phía xa: “Tớ cũng muốn xem.”
Xuân Tảo: “Đi mất rồi.”
Đồng Việt tiếc đứt ruột: “Ôi chao tớ cũng muốn nuôi chó lắm mà mẹ tớ bị dị ứng lông động vật.”
Xuân Tảo tiếp lời: “Đợt tốt nghiệp đại học xong ra ở riêng là nuôi được mà.” Giống như chị gái cô, rời khỏi nhà mới là tự do chân chính.
“Tốt nghiệp đại học hả…” Đồng Việt nhăn nhó: “Còn lâu lắc…” Đột nhiên hai mắt cô nàng sáng lên như đèn pha ô tô, túm lấy tay Xuân Tảo: “Hay là tớ tìm bạn trai có vibe cún con cậu thấy được không?”
Xuân Tảo cứng họng hai giây: “… Đúng là chỉ có cậu mới có suy nghĩ này.”
Đồng Việt đáp: “Sao nào, đi đường vòng cứu quốc không được hả?”
Xuân Tảo bái phục: “Được, đương nhiên là được, cậu thì thiếu gì bạn là con trai.” Không chỉ vậy mà trong danh sách bạn bè còn phân loại theo nhóm, list bạn đủ để tạo thành album, xây vườn bách thú cũng được nữa là.
Bạn trai vibe cún con ư…
Không biết Nguyên Dã có phải không nhỉ?
Quá đỗi mệt mỏi sau tiết truy bài buổi sáng, Xuân Tảo tranh thủ rảnh rỗi bắt đầu suy đoán. Nghĩ mãi không ra, nếu phải chọn một loại cún thì trong cảm nhận của cô, dường như Nguyên Dã khá giống với giống chó Golden có hình thể cao to, lúc cười rộ lên trông rõ là ấm áp xán lạn, nhưng trong giao tiếp thì không hẳn lúc nào cũng thân thiện như chúng; nếu nói là giống Becgie thì cũng không đúng vì anh đâu có lạnh lùng quái gở như loài sói; và đương nhiên chẳng có chút dính dáng nào tới ba giống chó Husky, Samoyed và Alaska ngốc nghếch cả.
—— Cuối cùng cô đưa ra kết luận, Nguyên Dã giống loài chó Border Collie hiếm có, mắt sáng, mạnh mẽ lại còn thông minh và sáng dạ.
Lựa giống loài xong, Xuân Tảo mím môi, lòng tự nhủ dạo này bản thân hay cười trộm quá.
Như bị dở hơi vậy, thật là đáng sợ.
***
Bởi những tâm tư thiếu nữ đó mà những ngày tháng đi học bất biến trở nên bớt buồn chán hẳn.
Khi những cành cây ngoài cửa sổ dần ngả sang màu xanh vàng, tụi học trò cũng dần đổi sang đồng phục mùa thu, thành thật “phong ấn” nguồn năng lượng bất tận của mùa hạ.
Nhưng dẫu có cố gắng “phong ấn” thế nào cũng không thể xua tan nổi niềm đam mê theo đuổi cái đẹp bất diệt của một số nữ sinh —— trong đó có Đồng Việt, cô nàng nhanh chóng chinh phục thành công một cậu chàng khoá dưới.
Nói là kém tuổi nhưng cậu nhóc phải cao hơn 1 mét 80, đứng cạnh hai cô gái mà cứ ngỡ núi và đồng bằng, tên nghe cũng êm tai: Lục Cảnh Hằng.
Theo lời của Đồng Việt thì cậu ấy hoàn toàn thoả mãn ước mơ có một bạn trai vibe cún con của cô nàng.
Quá trình theo đuổi vừa đơn giản vừa thô bạo, sau một thoáng kinh hồng lướt qua nhau ở cửa hàng tạp hoá, Đồng Việt lập tức chặn đường người ta để xin phương thức liên hệ.
Bạn của cậu nhóc xôn xao trêu chọc, mà chàng trai cao to đứng giữa mặt mũi đỏ lựng hết cả lên.
Lúc đó Xuân Tảo cầm chai nước đứng một bên ngẩng đầu nhìn trời, chỉ muốn bản thân tàng hình ngay lập tức.
Vào buổi tối thứ 7 của đúng một tuần sau, Đồng Việt thông báo với Xuân Tảo qua QQ: Tớ hẹn hò với Lục Cảnh Hành rồi nè.
Đối với tốc độ tên lửa của cô bạn, Xuân Tảo sốc ngang: ? Nhanh dữ vậy?
Đồng Việt: Cơ hội chỉ dành cho những người nhanh tay.
Đồng Việt: Tớ vừa đi hẹn hò về, nắm tay, đi ăn, xem phim các thứ, bài tập thì chưa làm chữ nào, mai mẹ cậu ở nhà không?
Xuân Tảo: Mẹ tớ không, sáng mai mẹ tớ về nhà lấy quần áo và chăn, chắc tối muộn mới quay lại, bảo tớ ăn cơm ở trường.
Đồng Việt: Ok good, mai tớ tới tìm cậu, cần chuẩn bị gì chắc không cần tớ nói nhiều đâu ha.
Xuân Tảo: Tớ làm xong hết rồi, yên tâm.
Hẹn hò…
Nắm tay, đi ăn, lại còn xem phim…
Nhìn chằm chằm cuộc trò chuyện với Đồng Việt, Xuân Tảo không khỏi suy nghĩ miên man. Hậu quả chính là bị mất ngủ vì tinh thần quá đỗi hưng phấn.
Sau mấy lần trằn trọc, cô ra lệnh cho bản thân dừng suy nghĩ.
Đối mặt với tường, bắt đầu đếm cừu.
Mà phía bên kia bức tường trắng…
Bức tường như biến thành tấm lưới lớn, khiến những mơ mộng ngọt ngào, nóng bỏng như nước đường của cô chẳng còn chỗ để ẩn náu.
Mặt Xuân Tảo đỏ lựng như trái cà chua chín, cô lập tức đổi hướng, chỉ để lại chiếc ót đối diện với nó.
Cơ mà không biết Nguyên Dã từng yêu ai bao giờ chưa nhỉ? Ngoại hình bắt mắt đến vậy, tính cách thì không hề kiêu căng ngạo mạn chút nào, chắc hẳn có không ít người thích Nguyên Dã nhỉ? Tiêu rồi, quá khứ của anh trong mắt cô chỉ tồn tại mỗi cái tên, cô chưa bao giờ tò mò và cũng chẳng thèm để ý đến mấy lời đồn đại về anh. Tan học thỉnh thoảng thấy mấy bạn nữ trong lớp nhắc đến thì cô cũng chỉ nghe tai này lọt tai kia, dẫu sao thì trong đầu của cô lúc ấy chỉ có học tập, nào ngờ nét son duy nhất mang tên “Nguyên Dã” lại sâu đậm đến nhường này cơ chứ.
Nghĩ đến đó, Xuân Tảo mở di động lên, định điều tra trang cá nhân của Nguyên Dã.
Không ngờ chẳng điều tra được cái gì, cái người này bị làm sao ấy, trên tường nhà chẳng có gì cả.
Xuân Tảo lặng lẽ xoá dấu vết truy cập của mình.
Nhìn lại trang cá nhân của bản thân ——
Cũng chẳng khá hơn là bao, lần cuối cùng up bài là trước kỳ thi vào cấp ba, nội dung nhảm xít thể hiện quyết tâm nhất định sẽ đỗ vào trường Nghi Trung.
Đối lập hoàn toàn với cách đăng bài đầy đủ chín bức ảnh mang đủ phong cách hoạt bát đáng yêu sinh động tràn ngập hơi thở thiếu nữ của Đồng Việt.
Thảo nào có thể nhanh chóng cưa đổ em trai khoá dưới. Nữ sinh như Đồng Việt, nếu là cô thì cô cũng đổ.
Đối lập quá trời.
Xuân Tảo thở dài.
Nhưng khi lướt xem danh sách người ghé thăm tường nhà mình, Xuân Tảo phát hiện vào ngày đầu tiên khi cô và Nguyên Dã kết bạn với nhau, anh đã từng ghé thăm tường nhà cô.
Hình như sau đó không vào nữa…
Quả nhiên, chắc là anh cũng thấy cô tẻ nhạt lắm…
Xuân Tảo chìm vào giấc ngủ trong sự tổn thương vô cùng sâu sắc.
***
Hơn 11 giờ trưa hôm sau, vừa ăn xong Đồng Việt lập tức phi tới nhà trọ của Xuân Tảo.
Xuân Tảo xuống lầu đón bạn.
Quá quen thuộc với nơi này, vừa bước vào nhà Đồng Việt liền tự giác xỏ đôi dép đi trong nhà dùng một lần màu hồng nhạt rồi hào hứng xông vào nhà.
Lúc đi ngang qua cửa phòng Nguyên Dã, cô nàng dừng lại: “Hôm nay Nguyên Dã có nhà không?”
Xuân Tảo: “Cậu nói nhỏ thôi.”
Đồng Việt giật mình, khẽ hỏi: “Cậu ấy chưa dậy hả…?”
Xuân Tảo gật đầu: “Chắc thế.”
Nhận thức của Đồng Việt thay đổi 180 độ: “Top 1 toàn khối còn ngủ nướng hơn cả tớ cơ á?”
Xuân Tảo khẽ bật cười.
Bàn học nhỏ không có không gian bày sách vở cho nên bọn họ chuyển ra học ở bàn ăn trong phòng khách.
Đồng Việt mở hộp bút ra lựa mãi vẫn không chọn được chiếc nào ưng ý.
Còn chưa viết được chữ nào cô nàng đã cầm di động lên gõ chữ, thỉnh thoảng phá lên cười.
Xuân Tảo thấy thế thì ngầm hiểu: “Em Lục nhắn tin cho cậu à?”
Đồng Việt vỗ ngực đắc ý: “Em gì mà em, là bạn trai mới của tớ.”
Xuân Tảo nghiêng đầu giả vờ buồn nôn. Đồng Việt vung tay ném tẩy về phía cô.
Mặc dù đã làm xong bài tập nhưng Xuân Tảo không hề rảnh rỗi, cô định chép lại những đoạn văn hay để tăng cường kỹ năng viết và cảm thụ văn.
Chẳng bao lâu sau, Đồng Việt giơ điện thoại sát lên miệng rồi ỏn ẻn nói: “Chụt chụt, em đang học bài, tiết tự học tối nay gặp lại sau nha, yêu anh~~ Đừng có mà nhớ em quá nha~~”
Xuân Tảo: “…”
Xuân Tảo: “Cậu giết tớ luôn đi, có định làm bài tập không thì bảo.”
Đồng Việt mặt không đổi sắc mà liếc cô một cái: “Gì zợ —— Đâu phải lần đầu cậu thấy tớ yêu đương đâu.”
Đúng là không phải lần đầu thật, từ tiểu học đến cấp ba, mỗi giai đoạn cô nàng đều có một người bạn trai.
Chỉ là ngày xưa Xuân Tảo không để bụng, nhưng hiện tại cô đã lờ mờ hiểu được mùi vị của tình yêu, lại còn là thuộc hàng không có kinh nghiệm cho nên khó tránh khỏi mệt tâm.
Xuân Tảo không lên tiếng.
Sắp sửa tới 12 giờ, cửa phòng Nguyên Dã mở ra, hai cô gái đang cắm cúi học bài đồng thời ngẩng lên, nhất là Đồng Việt, mắt sáng trưng như đèn pha ô tô vậy.
Chàng trai khựng lại sau cánh cửa, hình như cũng bị doạ bởi khung cảnh bên ngoài phòng khách. Một lát sau anh mới lên tiếng chào rồi khẽ cào mái tóc rối bù, sau đó bước vào phòng vệ sinh và đóng cửa lại.
“Tớ vừa nhìn thấy gì —— Bức tranh mỹ nam rời giường hả?” Đồng Việt ngạc nhiên há mồm khoảng chừng năm giây mới khép lại, lấm la lấm lét hỏi: “Cậu nói xem, có khi nào bây giờ Nguyên Dã đang đi vệ sinh trong đó không?”
Mặt Xuân Tảo nóng lên: “Cậu nghĩ linh ta linh tinh gì suốt ngày vậy?”
Lúc trở ra, Nguyên Dã đã trở nên sạch sẽ sảng khoái.
Trên đường trở về phòng, Đồng Việt giơ bút chào anh, anh cũng gật đầu mỉm cười lại.
“Ôi chu choa mạ ơi.” Đồng Việt liên tục thét gào: “Hotboy nhà chúng ta đẹp trai ác, đẹp trai hơn Lục Cảnh Hành nhiều.”
Xuân Tảo nhíu mày: “Cũng bình thường mà.” Khoa trương đến vậy sao, hay là tại cô nhìn mãi thành quen?
Nguyên Dã không đóng cửa phòng.
Hai cô gái dù kích động cỡ nào thì vẫn phải cụp đuôi lại, không dám nhìn thẳng vào phòng anh.
Khoảng chừng 15 phút sau, anh cũng cầm mấy tờ bài thi và giấy bút ra, bước tới cạnh bàn. Xuân Tảo ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt của chàng trai rơi xuống, lướt qua đống sách vở bọn cô bày trên mặt bàn: “Cho xin một chỗ được chứ?”
Xuân Tảo vội vàng nhường chỗ.
Đồng Việt trợn mắt, khó nén sự hưng phấn: “Cậu muốn ngồi học cùng bọn tớ hả?”
Nguyên Dã kéo ghế ra ngồi xuống, “Ừ, có được không? Có làm phiền các cậu không?”
Đồng Việt thiếu điều giơ tay bắn tim mà thôi: “Làm gì có chuyện đó! Tất nhiên là được rồi!”
Trong tầm mắt của Xuân Tảo, những ngón tay thon dài của chàng trai đang kẹp lấy đầu bút bi đen một cách tuỳ tiện, khẽ đong đưa hai cái. Đột nhiên, tiếng vải ma sát vang lên, anh quay sang nhìn cô, khuôn mặt trắng trẻo ghé lại gần: “Cậu thì sao, không có vấn đề gì chứ?”
Tiến thẳng vào đáy mắt cô.
Xuân Tảo sững người, cô vội vàng thu lại tầm mắt, học cách nói chuyện lần trước của anh: “Cậu cứ tự nhiên.”
Nguyên Dã cười khẽ. Anh ấn đầu bút, sau đó vung tay ghi tên mình lên chỗ trống bên trên bài thi, nét chữ rồng bay phượng múa.
Tròng mắt Đồng Việt đảo quanh hai người họ, vẻ mặt như hóng kịch hay.
Sau giờ ngọ, ánh nắng nhàn nhạt, ba người yên tĩnh làm việc của mình.
Chỗ ngồi của Nguyên Dã rất gần Xuân Tảo, đuôi mắt vẫn có thể nhìn thấy anh, Xuân Tảo cảm giác bản thân chưa chép được câu nào, anh đã làm xong mấy trang toán học rồi.
“Mấy tờ đề kia cậu làm xong hết rồi hả?” Vì ngạc nhiên nên cô vô thức thốt ra, âm điệu cũng hơi cao.
Không ngờ phản ứng của cô lại lớn đến vậy, Nguyên Dã nghiêng đầu đáp: “Ừm, sao thế?”
Xuân Tảo đỏ mặt vì phản ứng vừa nãy của bản thân, cô nhìn thời gian trên di động, trong lòng nghi ngờ tốc độ làm bài của anh: “Cậu giải xong một đề toán trong khoảng bao lâu?”
Nguyên Dã ngẫm nghĩ một lúc: “Khoảng 30, 40 phút gì đấy.”
“Bình thường đi thi thì sao?”
“Tuỳ vào độ khó, bình thường chắc khoảng 50 phút là xong.”
“…”
Quả nhiên sự khác biệt giữa người với người cũng chỉ đến thế mà thôi.
Sốc xong, Xuân Tảo liếc nhìn tờ giấy nháp chẳng có tí tác dụng nào của anh rồi hỏi: “Cậu làm đề không cần tính nháp hả?”
Nguyên Dã chân thành đáp: “Có chứ, tính trong đầu.”
Đây chính là “nhìn đề ra đáp án” trong truyền thuyết ư?
Xuân Tảo ngạc nhiên mà cảm thán.
Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao Nguyên Dã có thể thản nhiên ngủ nướng vào cuối tuần, anh có đủ vốn liếng, có nhịp điệu, có năng lực, cũng đủ trí tuệ và dư dả thời gian để làm điều đó. Đối với bọn họ, học tập là hai khái niệm khác nhau. Có người phải vắt óc suy ngẫm, tìm mọi cách để ra hướng giải quyết, nhưng cũng có người vốn đã là gói lương khô, ngậm một miếng là đủ no rồi.
Cô trao đổi ánh mắt với Đồng Việt, trong mắt không giấu được sự ngạc nhiên không thể tin nổi.
Xuân Tảo không hỏi tiếp nữa mà tiếp tục chép bài, tự mình tiêu hoá khoảng cách giữa người với người, cũng tự an ủi bản thân rằng làm một chiếc bánh bao cũng được, dù sao cũng đỡ hơn là đói.
Còn Đồng Việt thì sau khi nhận được một cuộc điện thoại, cô nàng luống cuống thu dọn sách vở, nói bản thân có việc phải về nhà gấp, còn từ chối không cần Xuân Tảo dẫn xuống lầu.
Cô gái với kiểu tóc búi củ tỏi tung tăng chạy xuống lầu.
Sau khi vứt đôi dép dùng một lần vào thùng rác, cô nàng mỉm cười xấu xa gọi điện cho bạn trai:
“Cảm ơn anh nha.”
“Vì đã giúp em thoát kiếp làm bóng đèn.”
“Kỹ thuật diễn của em có đủ đạt giải Ảnh hậu Oscar không nào? Ha ha ha, Xuân Tảo cứ tưởng nhà em có việc gấp thật, còn sốt ruột hơn cả em nữa chứ!”
“Được rồi được rồi, trước khi vào tiết tự học buổi tối em sẽ đi ăn với anh được chưa~”
“Moa moa moa.”
Tác giả có lời muốn nói:
Đồng Việt à, cái nhà này không có em là không được.