Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa

Chương 3: Hoa và thiếu niên



Xuân Tảo cố kìm lắm mới không quay đầu lại nhìn vì sốc.

Đây là đặc quyền của học sinh đứng hạng nhất hả?

Cô chưa bao giờ thấy ai nói chuyện tự tin với giáo viên như vậy, nói là thân phận đảo ngược cũng không quá.

Quả nhiên, thầy giáo lập tức nổi quạu ——

“Đi đi đi đi, em ra ngoài đi!”

Thầy giáo đuổi người như đuổi vịt, không thèm nhìn Nguyên Dã lấy một cái mà cầm cốc trà trên bàn lên uống một ngụm.

Nguyên Dã bị thầy đuổi lùi về sau hai bước.

Xuân Tảo không rõ tình hình, đang định đứng dậy thì bả vai bị đụng phải.

Lực tuy không mạnh nhưng cũng đủ khiến cô hơi loạng choạng về phía trước vì trọng tâm vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

Cô bám vào mép bàn, giật mình quay đầu, ngay lập tức đối diện với chàng trai cũng đang quay đầu để kiểm tra.

Ánh mắt anh thoáng xao động nhưng nhanh chóng lắng lại.

“Xin lỗi.” Anh thấp giọng nói.

Xuân Tảo vội đáp, “Không có gì”, sau đó nhìn sang hướng khác.

Bóng dáng lướt qua, chàng trai nhanh chân rời khỏi văn phòng, tư thế quả quyết như không có việc gì.

Cánh tay vừa mới thích ứng được với nhiệt độ trong phòng lại lần nữa nổi da gà, cô ôm lấy cánh tay trần rồi cũng theo ra ngoài.

Vừa ra khỏi thì đụng phải Nguyên Dã, anh không về lớp ngay mà đang đứng cạnh cửa.

Nhưng kỳ lạ là anh bỗng gọi cô lại, chính thức xin lỗi lần nữa: “Xin lỗi vì vừa nãy đụng phải cậu.”

Hoá ra đang đợi cô.

Xuân Tảo vô thức thấy căng thẳng, không giống như sự căng thẳng hồi sáng.

Lúc ấy ngăn cách bởi một chiếc bàn, không có cảm giác áp bách vì phải đối mặt trực tiếp với Nguyên Dã.

Cô có cố tình nghe lén anh nói chuyện với thầy giáo đâu, câu chuyện tự dưng chui vào tai cô ấy chứ.

Cảm giác thấp thỏm lan ra đè lên trái tim bé nhỏ, Xuân Tảo cố ra vẻ bình tĩnh, cứng miệng đáp: “Không sao, thật sự không có việc gì đâu.”

Anh hỏi tiếp: “Cậu tới nộp bài tập à?”

“Ừ.” Xuân Tảo gật đầu: “Bài tập môn tiếng Anh.”

Chắc cũng đoán được cô là đại diện môn tiếng Anh, chàng trai không nhiều chuyện nữa, chỉ nói: “Về lớp không?”

Xuân Tảo: “A?” một tiếng, sau đó mới nhận ra anh đang hỏi cô có muốn xuống lầu cùng nhau không, cô gật đầu đồng ý.

Khối 11 bọn họ tổng cộng có 16 lớp, tỷ lệ phân chia tự nhiên và xã hội là 3:1, lớp A-B-C là lớp chọn, còn lại đều là lớp thường. Nguyên Dã học lớp A còn Xuân Tảo học lớp C, hai lớp cách nhau khá gần, có thể thuận đường về lớp cùng nhau.

Đoạn đường này cực kỳ yên lặng, như copy paste khung cảnh sáng nay vậy. Xuân Tảo buông thõng hai tay, các ngón tay hơi siết chặt .

Trên đường không phải cô không muốn chủ động bắt chuyện, muốn hỏi đối phương “Hình như tôi nghe thấy cậu nói không tham gia gì đó, là cuộc thi Olympic Toán học sao?”, nhưng lấy thân phận thính giả bất đắc dĩ, cô lại thấy như vậy chẳng khác nào tọc mạch chuyện người khác. Quan hệ giữa bọn họ chưa thân đến mức ấy cho nên Xuân Tảo không hỏi nữa.

Khu giảng đường của trường Nghi Trung như một khối vuông, bốn phía quay vào nhau, hai bên là WC và phòng lấy nước, mà trái – phải – giữa các khu giảng đường đều có ba chiếc cầu thang thuận tiện di chuyển.

Xuân Tảo và Nguyên Dã đi xuống từ cầu thang ở giữa. Đến tầng một, rẽ trái là tới lớp C, mà đi thêm một đoạn nữa là tới lớp của Nguyên Dã.

Lớp C là lớp chọn ban xã hội nên đa phần là con gái.

Vì thế khi idol trường học Nguyên Dã vừa xuất hiện ở hành lang, không ít người trong lớp đã vươn cổ ra hóng như đàn ngỗng trắng vậy.

Anh dừng lại trước cửa lớp C theo Xuân Tảo.

Như được thả tự do, Xuân Tảo lập tức chào tạm biệt: “Tôi vào lớp trước nhé.”

Ngẫm lại rồi bổ sung thêm một câu: “Bái bai.”

“Ừ.” Chàng trai mỉm cười đáp sau đó nhấc chân rời đi.

Vừa vào lớp đã bị ai đó túm lấy cổ, Xuân Tảo lảo đảo, quay đầu tìm kẻ đầu sỏ: “Cậu làm gì vậy?”

Cánh tay Đồng Việt vẫn còn treo trên bả vai cô: “Người vừa mới nói chuyện với cậu là ai! Who? Nguyên Dã đúng không?”

“Hình như thế.” Xuân Tảo tránh thoát khỏi cánh tay cô nàng, đi về phía chỗ của mình.

“Hình như là sao.” Đồng Việt nhắm mắt đi theo, cao giọng như thể sợ thiên hạ chưa đủ loạn: “Rõ ràng bọn cậu vừa đi chung với nhau mà.”

Ánh mắt tò mò của các bạn học không ngừng đổ về phía này.

Xuân Tảo quay về chỗ, Đồng Việt cũng đặt mông ngồi vào chỗ cạnh cô, rõ ràng không hỏi rõ sẽ không tha.

Xuân Tảo thở dài bất đắc dĩ: “Cậu be bé miệng thì tớ sẽ nói cho cậu.”

Đồng Việt lập tức giơ tay làm động tác khoá mồm, “Khai thật đi, sao cậu quen cậu ấy?”

Xuân Tảo sắp xếp lại sách vở trên bàn: “Căn phòng mà tớ đang thuê ấy, chẳng phải chị gái học lớp 12 vừa mới chuyển đi rồi sao, sau đó…” Cô nghiêng đầu ra hiệu.

Đồng Việt hiểu luôn: “Bạn cùng nhà mới chính là Nguyên Dã á?”

Xuân Tảo gật đầu.

Đồng Việt lập tức cười xấu xa: “Tối nay tớ sang nhà cậu ngủ nhé?”

Xuân Tảo: “…”

——

Tất nhiên Đồng Việt không được như ý nguyện, chưa bàn đến việc cha mẹ cô ấy có cho phép con gái ngủ qua đêm ở nhà bạn hay không, cửa ải chỗ mẹ Xuân Tảo cũng gian nan không kém. Mặc dù hai cô gái chơi thân với nhau từ hồi tiểu học đến giờ nhưng thái độ của bà ấy với cô bạn này của Xuân Tảo trước nay luôn là hoài nghi.

Bà cảm thấy Đồng Việt nói quá nhiều, thành tích cũng thường thường, thật sự không thể xem là bạn tốt.

Xuân Tảo không để ý đến thái độ ấy của mẹ, chỉ cảm thấy bà thực tế đến thực dụng.

Chiều về tới nhà, Xuân Tảo không thấy Nguyên Dã.

Đến bữa tối, bóng dáng người nọ vẫn chưa từng xuất hiện, cánh cửa phòng cũng đóng chặt.

Nhìn một bàn đầy đồ ăn, Xuân Sơ Trân than thở: “Thằng bé này lại đi đâu không biết, mất công mẹ nấu cả cơm cho nó.”

Xuân Tảo ngó nhìn phòng bên cạnh rồi quay về phòng mình bọc sách vở.

Cách bọc sách vở của Xuân Tảo rất truyền thống.

Cô chọn giấy bọc màu pastel, mỗi màu ứng với một môn học, sau đó trải ra để ước lượng, đánh dấu rồi kẻ khung, cuối cùng dùng dao rọc giấy để cắt, gấp bốn góc giấy lại một cách vuông vức rồi viết tên lớp, tên mình lên là hoàn thành một quyển.

Trong lúc Xuân Tảo thay áo mới cho bộ sách giáo khoa, Xuân Sơ Trân nằm trong phòng mình lướt Douyin, thỉnh thoảng có vài âm thanh cùng tiếng cười lọt vào tai.

Không biết đã qua bao lâu, cánh cửa kêu cót két, Xuân Sơ Trân ra ngoài hỏi chuyện, không ngoài mấy câu hỏi han “Cháu đi đâu thế”, “Đã ăn gì chưa”,… chàng trai trả lời từng câu một.

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước róc rách.

Xuân Tảo đang cầm tay nắm cửa chợt khựng lại.

Lớn đến bằng này, hình như đây là lần đầu tiên cô nghe thấy tiếng tắm rửa của một người không phải họ hàng gì với mình.

Có hơi… kỳ cục.

Cô không nghĩ sâu nữa.

Bọc xong quyển sách cuối cùng, Xuân Tảo cẩn thận cất chúng vào cặp. Trước khi đi ngủ, cô tranh thủ đi vệ sinh. Trong không gian chật chội vẫn còn sót lại hơi nước cùng với một mùi hương thoang thoảng, là mùi lưu huỳnh không hề khó chịu chút nào. Xuân Tảo nhìn chai sữa tắm to đùng bên cạnh lọ sữa tắm Dove thấp tẹt của mình, cả hai đều dính nước.

Cô rút hai chiếc khăn bông ra lau sạch những chai lọ trên kệ, còn dùng chúng lau cả mặt gương.

Chà, ổn rồi đấy.

Xuân Tảo ném khăn giấy vào thùng rác rồi quay về phòng, lấy di động ra chuẩn bị nghe nhạc.

Di động của cô về cơ bản thì không được tính là di động.

Mà là cục gạch kiêm máy phát nhạc thì đúng hơn.

Để phòng ngừa con gái nghiện điện thoại quên cả việc học, đến sim điện thoại Xuân Sơ Trân cũng không cho cô làm, sự giải trí duy nhất chính là một vài bài hát download trên mạng về và mấy trò chơi có sẵn như xếp hình hay rắn săn mồi.

Khoảng thời gian trước giờ đi ngủ được Xuân Tảo đặt cho cái tên mĩ miều là “Sinh tồn trong kẽ hở.”

Vừa mới bật nhạc lên mẹ cô đã đẩy cửa vào, theo thường lệ bà sẽ theo dõi con gái đang làm gì, hỏi xem mai cô muốn ăn gì để nấu, sau đó giục cô đi ngủ sớm chút.

Xuân Tảo dựa vào đầu giường, tập mãi thành quen, cô bỏ một bên tai nghe ra trả lời những câu hỏi của mẹ.

“Nghe nhạc ít thôi, cẩn thận hỏng tai đấy.” Trước khi ra khỏi phòng, bà dặn dò một câu như vậy.

——

Tuần đầu tiên sau khi khai giảng trôi qua một cách nhạt nhoà, không có gì nổi bật.

Người bạn thuê chung nhà mới không tương tác với hai mẹ con bọn họ quá nhiều, anh đi sớm về trễ, ngoài bữa sáng hôm tới trường báo danh thì những bữa sau anh đều tự mình giải quyết, không thấy bóng dáng đâu cả. Xưa nay Xuân Sơ Trân luôn thiên vị những người học giỏi, thỉnh thoảng chủ động mời rủ mấy lần nhưng đều bị anh lễ phép từ chối. Chắc do số lần bị từ chối nhiều quá nên bà không làm phiền nữa. Nhưng tính tình Nguyên Dã không phải kiểu quái gở mà ngược lại rất được lòng người khác. Lần nào gặp nhau ở trường cũng thấy bên cạnh anh không thiếu bạn bè, có nam có nữ, có khi có cả hội bạn, như sao trời vây quanh trăng sáng, vừa nói vừa cười.

Thỉnh thoảng bắt gặp Xuân Tảo, anh cũng không hề tỏ ra không quen biết mà sẽ cất tiếng chào cô. Không xa không gần, là kiểu tương tác khiến đối phương cảm thấy thoải mái.

Ít ra thì Xuân Tảo cảm thấy ổn.

Không phải Xuân Tảo mắc chứng sợ giao tiếp, cô vẫn duy trì mối quan hệ hoà hảo với hầu hết bạn bè. Lấy chỗ ngồi làm tâm còn lớp là đường kính, vùng an toàn của cô chỉ có thế. Không từ chối các mối quan hệ nhưng không có nghĩa là chấp nhận sự thân thiết quá mức. Cho dù về thành tích hay ngoại hình, bạn cùng nhà mới của cô hiển nhiên sẽ bị phân vào mục “quá mức” kia.

Quá mức đồng nghĩa với phiền phức.

Đồng Việt chính là một “phiền phức” lớn.

Mặc kệ Xuân Tảo nhấn mạnh không biết bao nhiêu lần rằng mình và Nguyên Dã không thân, nhưng cô bạn thân Đồng Việt vẫn chưa từ bỏ ý đồ. Nhân một buổi cuối tuần cô coi ngục họ Xuân không ở nhà, cô ấy vác cặp sách tới thăm với mục đích đến để “làm bài tập”, thực chất là để tiếp xúc cự ly gần với Nguyên Dã.

Từ nhỏ cô ấy đã thế, sức mạnh mê trai luôn lớn hơn học hành.

Cô nàng khá là sợ Xuân Sơ Trân, nguyên nhân là: “Tớ cảm giác mẹ cậu không thích tớ lắm.”

Xuân Tảo cười trêu: “Sao có thể chứ ——” trong lòng thì nghĩ: Giác quan thứ 6 của nhỏ này chuẩn phết.

Chiều thứ bảy, Xuân Tảo đúng giờ xuống lầu đón Đồng Việt. 

Biết tin Nguyên Dã không ở nhà, cô nàng lập tức ủ rũ, trên đường tới đây cô ấy cố tình mua ba cốc trà sữa, một cốc dành cho Nguyên Dã.

“Không sao, tớ có thể chờ, tớ chờ được.” Trên phương diện làm quen với trai đẹp, Đồng Việt luôn luôn có kiên nhẫn.

Cô nàng còn kêu Xuân Tảo mang bài tập ra phòng khách học để ôm cây đợi thỏ, tiện chờ Nguyên Dã về nhà.

Trước giờ Xuân Tảo không nói lại được cô ấy nên đành thuận theo.

Đồng Việt chiếm vị trí tốt nhất, đối diện với cửa, lúc thì viết lúc thì nghỉ, thất thần chọc chọc trang giấy.

Mà độ tập trung của Xuân Tảo lúc nào cũng cao, bút không hề ngừng. Gần tới 6 giờ, cuối cùng cô cũng giải xong hết một đề toán, đóng nắp bút lại, cô ngẩng đầu nhìn Đồng Việt lúc này đã úp mặt xuống bàn ngủ say sưa.

Bạn bè đổi được gì?

Xuân Tảo lười biếng vươn vai, để hầu hạ Đồng tiểu thư, thậm chí cô còn phải hy sinh giấc ngủ trưa quý báu của mình.

Cô gấp gọn bài kiểm tra trước mặt rồi đem cốc trà sữa trống không cùng vỏ ống hút của Đồng Việt vào phòng bếp để vứt. Chạng vạng tối, ánh chiều tà màu quýt hé qua rèm cửa. Cô cầm cuốn sách từ phòng mình ra, chẳng bao lâu sau cũng buồn ngủ.

Tiếng chuông điện thoại vang lên đánh thức hai cô gái.

Đồng Việt ấn vào màn hình: “Vl, mẹ tớ gọi,” rồi ngạc nhiên hét lên: “Vl, sắp 9 giờ rồi!”

Nói xong cô nàng đưa mắt sang cánh cửa phòng Nguyên Dã, thấy nó vẫn y như lúc đầu thì cạn lời: “Cậu ấy vẫn chưa về hay là đang ở trong đó vậy?”

Xuân Tảo liếc nhìn kệ giày rồi đoán: “Chắc là chưa về.”

“Ôi ——” Đồng Việt than thở: “Rốt cuộc cậu ấy đi đâu chứ! Hay là cậu lừa tớ! Phòng này thật sự có người sống sao?”

Xuân Tảo bất lực.

Mẹ Đồng Việt gọi điện giục cô ấy về, vị nữ hiệp này chưa xuất sư đã hoàn toàn tuyệt vọng, đành phải kéo cặp sách xuống lầu, trước khi về không quên cầm theo bài tập Xuân Tảo đã làm.

Bóng lưng bước lên xe taxi sao mà đìu hiu.

Xuân Tảo vừa thương vừa buồn cười.

Mắt thấy chiếc taxi màu vàng nhanh chóng hoà vào dòng xe cộ, Xuân Tảo quay đầu đi về. Cô vừa đá đá mấy hòn sỏi vừa thong thả dạo bước.

Cô thật sự thích con hẻm nhỏ vào những tối cuối tuần, trên đường gần như không một bóng người và cô dường như cũng bị thế giới lãng quên, tản mạn mà tự do, vừa không phải làm học sinh cũng chẳng phải làm con gái, bên cạnh chỉ có cây và gió, trăng và sao, hơn hết là không có áp lực.

Chợt, đằng sau vang lên tiếng chuông thanh thuý.

Xuân Tảo vô thức nhường đường, một chiếc xe đạp địa hình màu đen lướt qua bên trái cô.

Gió thổi bên tai, khiến sợi tóc cũng bay bay theo.

Lúc đi ngang qua nhau, hình như người lái xe ngoái đầu nhìn lại một chút.

Nhưng Xuân Tảo không thấy rõ đối phương.

Chiếc xe đạp leo núi chạy về phía trước ——

Bước chân cô chậm lại, linh cảm người lái xe là Nguyên Dã.

Bởi vì chiếc gáy tinh tế đến hoàn hảo của cậu ấy cùng với bóng lưng cao gầy.

Áo phông của chàng trai bị gió thổi phồng. Con đường gạch xóc nảy khiến tóc anh cũng bay bay, như đang khiêu vũ dưới ánh đèn đường.

Thấy khoảng cách xa dần, Xuân Tảo không cố đoán nữa.

Đang tính thu lại ánh mắt, chiếc xe kia bỗng chốc dừng lại.

Chàng trai chống một chân xuống ổn định thân xe sau đó quay đầu, chứng thực suy đoán của Xuân Tảo.

Chỗ anh dừng xe tình cờ lại là một bức tường hoa.

Những đóa hoa nhỏ chảy dọc theo bức tường, nhuỵ h0a tròn trịa óng ánh sắc vàng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.