Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa

Chương 39: Vũ trụ lặng yên



Trên bàn cơm tất niên nhà họ Nguyên, Nguyên Du Xuyên nghịch ngợm hết đòi cái này đến cái khác, còn Trình Vân và Nguyên Ngật thì động một cái là trêu chọc đánh yêu nhau, mỗi Nguyên Dã là cảm thấy chán ngắt và tẻ nhạt.

Anh không nán lại quá lâu, ăn qua loa vài miếng rồi cầm nửa lon Sprite còn lại về phòng, ngồi xuống trước máy tính.

Lướt nhẹ con chuột, màn hình sáng lên, tiếng thông báo trong tai nghe vang lên không ngớt.

Trong phần mềm chat, nhóm chơi game đang rôm rả rủ nhau lập đội đánh xuyên đêm.

Đồ Văn Vĩ nhắn riêng: Anh Nguyên, có muốn vào Summoner’s Rift chinh chiến tứ phương không?

(*) Summoner’s Rift là chế độ chơi phổ biến nhất của Liên Minh Huyền Thoại và thường là chế độ chính trong các giải đấu chuyên nghiệp.

Nguyên Dã nhìn qua avatar ghim đầu danh sách nãy giờ vẫn chưa có động tĩnh gì rồi mở Liên Minh Huyền Thoại lên, đăng nhập tài khoản phụ ngang bậc rank sau đó vào đội còn thiếu một người của họ.

Trong kênh voice chat, mọi người ồn ào chúc Tết nhau rồi tiếp tục đấu khẩu không ngừng. Khi bị réo tên Nguyên Dã lười biếng đáp lại vài câu cho có, thời gian còn lại thì cứ phân tâm lướt QQ.

Anh đã cài đặt thông báo đặc biệt dành riêng cho Xuân Tảo, nhưng vẫn sợ bỏ lỡ tin nhắn của cô.

Vào game, giọng Đồ Văn Vĩ réo vang trong kênh voice chat: “Anh Nguyên vẫn đi rừng như mọi khi chứ?”

(*) Đi rừng (Jung) luôn là vị trí gánh team quan trọng, quyết định cục diện của cả trận đấu, đặc biệt là giai đoạn đầu. Người đi rừng đóng vai trò quan trọng nhất trong LMHT vì có thể trực tiếp tác động đến các đường khác như đường trên, đường giữa và đường dưới.

Nguyên Dã lười nhác “Hửm?” một cái rồi nói: “Hôm nay chơi Thresh đi.”

Cả voice chat im lặng vài giây: “Gì đấy? Mày tính cướp mất vị trí hỗ trợ của Hứa Thụ Châu hả? Định AFK à?”

(*) AFK là viết tắt tiếng Anh của cụm từ “Away From Keyboard” dịch sát nghĩa là “Rời Khỏi Bàn phím”. Đây là cụm từ để người khác biết rằng bạn sẽ không sử dụng máy tính của mình trong một thời gian trong các hoạt động trực tuyến.

Nguyên Dã không phủ nhận: “Ừ.”

Đồ Văn Vĩ: “Vãi ò, vậy ai đi rừng? Nói trước nhé, tao chỉ chơi AD thôi đấy.”

(*) AD được viết tắt từ thuật ngữ Attack Dame (tạm dịch: Xạ Thủ), dùng để chỉ các vị tướng Xạ Thủ chuyên về khả năng tấn công và gây nên sát thương cực sốc cho team địch. Thêm vào đó, AD có lực sát thương vật lý cực kỳ bá đạo khi lên đủ đồ công vật lý, chí mạng và xuyên giáp.

Hứa Thụ Châu khó chịu: “Móa, vậy để anh Nguyên hỗ trợ đi, tao không muốn đánh cùng mày đâu, tao đi đường giữa.”

Đồ Văn Vĩ: “Ý gì? Coi thường ai hả?”

Hứa Thụ Châu: “Nhìn mày last hit mà tao muốn đột quỵ.”

(*) Last hit: Đòn đánh cuối cùng kết liễu lính hoặc tướng địch.

Đồ Văn Vĩ không chịu thua, lập tức chửi lại.

Nguyên Dã cười khẽ: “Thôi để tao hỗ trợ, gánh mày hôm nay.”

Đồ Văn Vĩ lập tức đổi giọng, giả vờ nũng nịu: “Anh Nguyên vẫn là nhất ~~”

Kết quả mới vào game chưa được bao lâu đường dưới đã sắp nổ tung. Lý do là sau pha trao đổi chiêu đầu tiên, nhân vật của Nguyên Dã thẳng tiến về trụ nhà rồi đứng yên bất động.

Đồ Văn Vĩ phải một mình last hit, bị đối phương đè bẹp đến chẳng còn manh giáp nào.

“Anh Nguyên…” Đồ Văn Vĩ kêu la thảm thiết.

“Đợi chút.” Nguyên Dã đang nhắn tin trên điện thoại, một lúc sau mới điều khiển nhân vật di chuyển: “Chơi xong trận này tao off.”

Đồ Văn Vĩ đoán được ngay lý do, lập tức trở mặt: “Mày biến lẹ đi cho nước nó trong.”

Nguyên Dã: “…”

Biết thế cứ đi rừng cho rồi, đánh hỗ trợ khó gánh quá. Sau gần 50 phút căng thẳng, cuối cùng team cũng thắng, nhưng ngay khoảnh khắc màn hình hiện chữ “VICTORY” Nguyên Dã đã lập tức thoát game, còn tiện tay chặn luôn thông báo từ nhóm chat để khỏi phải nghe chửi.

Anh đạp nhẹ một cái để ghế lăn về phía cuối giường, nằm xuống tập trung nhắn tin cho Xuân Tảo:

Nguyên Dã: Để cậu đợi lâu rồi.

Nguyên Dã: Cái đám kia gà quá.

Xuân Tảo: Không sao, tớ vừa đi tắm xong.

Rồi cô hỏi: Cậu chơi giỏi lắm sao mà dám chê người ta gà?

Nguyên Dã bắt đầu khoe khoang: Hơn bọn họ nhiều.

Xuân Tảo chưa bao giờ thấy anh chơi game, liệu có phải kiểu đeo tai nghe cỡ lớn, mắt chăm chú nhìn màn hình, ngón tay lướt như bay, ánh mắt sắc bén tập trung giống trên phim không nhỉ?

Hình như cũng có hơi đẹp trai đấy.

Nghĩ đến đây, Xuân Tảo bất giác bật cười: Tớ chưa bao giờ được xem cậu chơi game.

Nguyên Dã: Rồi sẽ có cơ hội.

Xuân Tảo mỉm cười nhắn tiếp: Mùng Ba tớ có hẹn ra ngoài một chuyến.

Nguyên Dã: Đi thăm họ hàng à?

Xuân Tảo: Không phải, ba mẹ tớ sang nhà ông chú chúc Tết, còn tớ thì đi chơi với Đồng Việt. Cậu ấy còn muốn dẫn…

Cô ngập ngừng.

Nguyên Dã hỏi: Dẫn ai?

Xuân Tảo nhắn lại: Cậu ấy dẫn theo cả bạn trai.

Nguyên Dã nhếch môi, bình đạm đáp: Ồ, cậu cứ đi đi.

Xuân Tảo quá hiểu tính anh, cô trợn mắt, không thèm quanh co với anh nữa: Cậu đi không?

Không ngờ anh còn chơi chiêu: Để tớ xem lịch đã.

Xuân Tảo chịu hết nổi: … Bộ cậu là đại minh tinh hay gì vậy hả!

Cuối cùng Nguyên Dã không trêu cô nữa: Đi, tất nhiên là đi rồi.

Xuân Tảo hừ khẽ: Chiều hôm đó tớ còn phải đi đưa bài tập cho bạn, chính là bạn nữ mà cậu từng thấy trong quán net lần trước ấy.

Nguyên Dã: Lại nhận viết bài hộ à?

Xuân Tảo: Đương nhiên. —— Làm sao cô có thể bỏ qua cơ hội kiếm tiền được chứ.

Nguyên Dã: Cậu mới là minh tinh đấy, lịch trình kín mít.

Xuân Tảo: Thế cậu có đi cùng tớ không?

Nguyên Dã biến thành máy lặp: Đi, không vấn đề gì.

Đừng nói là mùng Ba, dù cô bảo anh xuất hiện ngay bây giờ thì cậu cũng có thể bật dậy ngay lập tức và lao đến bên cô.

9 rưỡi sáng mùng Ba, Xuân Tảo đến ga tàu điện đúng giờ hẹn, vừa vặn nhìn thấy Nguyên Dã bước tới. Chàng trai mặc áo khoác gió dài màu xanh quân đội, bên trong là hoodie màu trắng kem, cả người trông sạch sẽ và tươi mát như buổi sớm đầu hạ.

Lâu ngày không gặp luôn khiến cho người ta cảm thấy mới mẻ, Xuân Tảo ngẩn người mất mấy giây vì sự đẹp trai chết người của anh.

Nguyên Dã thấy cô cứ ngây ra nhìn mình thì hỏi: “Sao ngây ra đó?”

Xuân Tảo thật thà: “Hôm nay cậu mặc đẹp phết.”

Nguyên Dã bật cười quay đầu đi, vành tai hơi đỏ: “Không phải chứ, vừa gặp đã khen luôn vậy.”

Xuân Tảo cười tít mắt: “Phải khen chứ, đẹp trai đẹp trai đẹp trai.” Ba từ cuối bắt chước giọng điệu quảng cáo bánh kẹo Tết, nghe cũng đáng yêu phết.

Nguyên Dã cười tươi roi rói, một lúc sau vẫn chưa thu lại được.

Cặp đôi Đồng Việt cũng không phải người hay đến trễ cho nên bốn người nhanh chóng tụ họp xong.

Đồng Việt chú ý đến trang phục của hai người bọn họ: “Bọn cậu tính cosplay lá xanh xứng với hoa hồng à?”

Lúc này Xuân Tảo mới ngạc nhiên nhìn lại trang phục của mình. Chiếc áo khoác bành tô cô đang mặc do chị gái cẩn thận lựa chọn, có màu hồng phấn nhẹ, chất liệu nhẹ tênh.

Cô nhìn sang Đồng Việt và Lục Cảnh Hằng: “Bọn cậu mặc đồ đôi tớ đã nói gì chưa?”

Cậu em kém một khóa có khuôn mặt phiếm hồng đang đút tay vào túi áo.

Đồng Việt nhanh nhảu giới thiệu Lục Cảnh Hằng với Nguyên Dã, đôi bên coi như đã chính thức quen biết.

“Đừng đứng đây làm gì nữa,” Đồng Việt vừa xuống bậc thang tàu điện ngầm vừa hớn hở rút điện thoại tìm quán: “Tớ tìm được một quán game Trốn thoát khỏi mật thất mới khai trương trước Tết, sáng nay chúng ta qua đó chơi nhé!”

“Trốn thoát khỏi mật thất ?” Xuân Tảo chớp chớp mắt: “Tớ chưa từng chơi bao giờ.”

Cô nhìn sang Nguyên Dã: “Cậu từng chơi bao giờ chưa?”

Nguyên Dã đáp: “Rồi, từng chơi một lần.”

Đồng Việt quay đầu lại, mắt sáng như đuốc: “Ơ? Chơi với ai?”

Nguyên Dã: “Với mấy đứa cùng lớp.”

Đồng Việt nheo mắt: “Thật chứ?”

Nguyên Dã gật đầu.

“Cậu có dám thề…”

“… Tôi thề.”

“Thề độc cơ.”

“…”

Xuân Tảo đẩy tay đang chỉ vào Nguyên Dã của Đồng Việt ra: “Cậu rảnh quá hả?”

Đồng Việt liếc cô: “Gì? Tớ chỉ lo cho cậu thôi mà. Mấy chỗ như này ấy à, ha ha, phải trải qua mới hiểu được.”

Xuân Tảo từng nghe về trò này rồi nhưng chưa trực tiếp thử qua bao giờ, liền nhìn sang Nguyên Dã: “Kinh khủng lắm hả?”

Nguyên Dã: “Quán tớ đi lần trước cũng bình thường. Giải đố nhanh thì vào một lát là ra.”

“Cậu xạo đấy hả?”

Nguyên Dã: “?”

“Nói rõ xem, tôi xạo chỗ nào?” Anh không phải người chi li tính toán nhưng mới gặp nhau có vài phút Đồng Việt đã gán cho anh kha khá biệt danh không tốt trước mặt Xuân Tảo cho nên cần phải giải thích rõ ràng.

Đồng Việt toan đôi co lại thì bàn tay đột nhiên bị ai đó giữ.

“Thôi em, đừng quan tâm tới bạn trai người ta nữa.” Lục Cảnh Hằng nhỏ giọng nói, thuận tay nhét tay cô nàng vào túi áo mình.

Đồng Việt ngoan ngoãn ngay tức khắc.

Xuân Tảo để ý thấy hành động nhỏ đó, cô mỉm cười, bất giác thu tay vào túi áo.

Quán Trốn thoát khỏi mật thất nằm ở tầng âm 1 của khu trung tâm thương mại bọn họ hay tới, trước đây là một nhà hàng lớn, giờ đã đổi mới hoàn toàn thành khu trò chơi với quy mô đáng kể. Có ba chủ đề chính là: <Bệnh Viện Tử Thần>, <Oán Hận Của Khuê Nữ> và <Đào Thoát Khỏi Trường Học>.

Đồng Việt hào hứng chọn lựa, hỏi nhân viên quầy lễ tân xem cái nào k1ch thích nhất để chơi.

Xuân Tảo thì đang đứng ở khu vực bảng hiệu tối om ngoài cửa khi nghe thấy những tiếng la hét vang vọng từ trong ra: “Đây là game trốn thoát hay nhà ma vậy? Tên nghe máu me khiếp.”

Nguyên Dã thấp giọng: “Sợ hả? Giờ chạy vẫn còn kịp đấy, mình có thể đi chơi cái khác.”

“Không phải sợ…” Xuân Tảo nghiêng đầu: “Hồi cấp hai tớ với Đồng Việt từng đi nhà ma rồi.” —— Cứ cắm đầu chạy một mạch là được ấy mà, cơ mà cái người la hét ầm ĩ lúc đó lại là Đồng Việt, còn để lại trên mu bàn tay Xuân Tảo mấy vết bấu mấy ngày vẫn chưa tan, cô nàng la còn to hơn cả hiệu ứng âm thanh bên trong. Khi ra ngoài cô còn bị ù tai, đầu ong hết cả lên.

“Tớ đã bảo vui lắm mà lại, đúng không Xuân Tảo?” Khi đó Đồng Việt rưng rưng nước mắt, mặt mũi trắng bệch nhưng miệng vẫn cứng lắm.

Không muốn nhớ lại nữa, Xuân Tảo đành theo Nguyên Dã quay lại quầy lễ tân.

Đồng Việt vừa định rút tiền thì Nguyên Dã đã nhanh tay giơ mã thanh toán của mình ra trước mặt nhân viên.

“Tích” một tiếng, Đồng Việt quay lại nhìn, lập tức đổi thành nịnh nọt: “Ôi chao, hôm nay anh rể bao sao?”

Xuân Tảo dở khóc dở cười: “Gì mà anh rể?”

Đồng Việt nói có sách mách có chứng: “Ai trả tiền thì người đó là chị tớ, mà cậu ấy… chẳng phải là anh rể tớ thì là gì?”

Lần này cuối cùng cũng nói được một câu tử tế.

Nguyên Dã cất điện thoại rồi đuổi theo sau, cả nhóm được nhân viên dẫn vào phòng chơi.

“Chúng ta chơi chủ đề gì thế?” Khi không gian xung quanh bắt đầu tối sầm lại, chỉ còn ánh sáng mờ ảo và những bức tường loang lổ, lúc này họ mới sực nhớ ra chưa hỏi tên chủ đề.

Đồng Việt cố tình dùng giọng rùng rợn đáp: “Bệnh~ Viện~ Tử~ Thần~”

“…”

“…”

“…”

Cả nhóm bước vào hành lang tối om, hai bên tường treo những bức ảnh X-quang sọ người, những tấm cờ dính máu cùng những chiếc áo blouse trắng rách tả tơi. Đến góc rẽ đầu tiên, một nhân viên hoá trang thành bộ xương trắng đột ngột lao ra.

Đồng Việt hét toáng lên, lập tức bám chặt cánh tay Lục Cảnh Hằng.

Ba người còn lại không bị nhân viên doạ sợ mà bị tiếng hét của cô nàng làm giật cả mình.

“Hai người bọn cậu… lên trước đi!” Đồng Việt không muốn đi xung phong nữa, răng va lập cập vào nhau, suýt thì khóc thật.

Nguyên Dã nhanh chóng đẩy Xuân Tảo lên rồi lách qua hai người phía trước. Anh dừng lại trước tấm kính của một quầy thuốc, cẩn thận kiểm tra các lọ thuốc và hộp thuốc để tìm manh mối. Trong lúc giải mã, vì liên tục có “hồn ma” xuất hiện, Đồng Việt run lẩy bẩy, chân tay mềm nhũn: “Nhanh lên, nhanh lên đi. Tớ không muốn ở lại đây thêm giây nào nữa…”

Nhưng độ kinh dị của trò chơi và mức độ khó của câu đố ngày càng tăng. Họ phải lần lượt vượt qua phòng cấp cứu, phòng bệnh… Nguyên Dã lúc trước bị Đồng Việt chê là “xạo”, giờ đã trở thành trụ cột của cả nhóm. Anh tỉnh táo, bình tĩnh, logic và nhạy bén, dẫn dắt cả bọn đi đến ải cuối cùng. Ở đây, cả nhóm bị ép phải tách ra: Một đội vào nhà xác tìm vật phẩm quan trọng, đội còn lại đến thang máy đầy vết máu để khởi động công tắc tiếp ứng. Nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, theo kịch bản của trò chơi họ sẽ bị linh hồn ác quỷ nuốt chửng.

Đồng Việt đương nhiên không dám vào nhà xác, chỉ biết núp sau lưng Lục Cảnh Hằng, ôm đầu chạy thẳng đến chỗ thang máy.

Cửa kim loại của nhà xác trượt đóng lại phía sau, trong không gian âm u đó, giờ chỉ còn lại mỗi Xuân Tảo và Nguyên Dã.

Bên trong căn phòng tối om, ánh đèn leo lét mờ ảo, Xuân Tảo nhìn chằm chằm vào tủ đông bảo quản xác được thiết kế vô cùng chân thực, hơi thở khẽ chững lại: “Cái nhà xác này cũng… giống nhà xác thật đấy.”

Nguyên Dã quét mắt nhìn dãy số trên tủ, bật cười khẽ.

Cô liếc sang: “Cậu còn cười được à?”

Trong bóng tối, ánh mắt anh vừa sáng lại trầm ổn, tựa như những vì tinh tú khiến người ta vô thức cảm thấy an tâm: “Cuối cùng cũng có chỗ yên tĩnh để dùng não rồi, nếu là cậu cậu không cười chắc?”

Xuân Tảo: “Cũng đúng nhỉ.” Dù sao Đồng Việt cũng không có ở đây, cô bày tỏ sự đồng tình một chút chắc cũng chẳng sao.

Tiếc là xung quanh không hoàn toàn yên tĩnh, chiếc loa trong góc phòng đột nhiên vang lên giọng nói trầm thấp, cung cấp thêm một manh mối đồng thời nhắc nhở thời gian đang trôi qua.

Nguyên Dã nhanh chóng thu lại tâm trạng trêu đùa, bắt đầu tập trung quan sát bố cục trong phòng và suy nghĩ hướng giải quyết, anh vô thức bước xa hơn hai bước.

Xuân Tảo cũng tiến đến một góc tường khác, lật xem bảng phân công trực cũ kỹ của các bác sĩ.

Bỗng nhiên “Rầm!” một cái, một cánh cửa tủ đông vốn đóng chặt bất ngờ bật mở.

Xuân Tảo hoảng hốt hét lên, Nguyên Dã lập tức quay phắt lại, bước nhanh đến nắm lấy cổ tay cô, kéo cô về phía mình.

“Đừng chạy lung tung.” Anh nói.

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, còn chưa hoàn hồn, anh lại thấp giọng dỗ dành: “Đứng yên cạnh tớ không được à?”

Dữ cái gì mà dữ! Xuân Tảo không dám nhìn chiếc tủ đông vừa bật mở kia, bèn tức giận ngẩng đầu trừng anh: “Cậu là người bỏ tớ lại trước mà?”

“Tớ á?” Thiếu niên ngẩn ra một giây sau đó mới sực nhớ ra, vẻ mặt có chút áy náy: “Xin lỗi.”

Nhịp tim dần bình ổn lại, lúc này Xuân Tảo mới nhận ra bàn tay anh vẫn đang nắm chặt lấy cổ tay mình. Qua lớp áo dày, lực nắm của anh vẫn đủ khiến cô cảm thấy hơi đau. Cô cúi đầu nhìn xuống, ám chỉ anh nên thả tay ra.

Nguyên Dã lập tức nhận ra, liền buông lỏng năm ngón tay, giơ hai tay lên tỏ ý xin lỗi rồi thả xuống.

Xuân Tảo hít sâu một hơi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tim cô không còn bình tĩnh được nữa mà như chùm pháo hoa vừa lao vút lên bầu trời đêm, nổ tung thành những đợt sóng chấn động mạnh mẽ trong lồ ng ngực.

Nguyên Dã nắm lấy tay cô.

Cảm giác như có dòng điện chạy qua, Xuân Tảo theo phản xạ muốn co ngón tay lại, ngay lập tức bị anh nhẹ nhàng dùng lòng bàn tay chặn lại. Không chút do dự, phần hổ khẩu của anh áp vào tay cô, ngón tay anh cũng đan vào ngón tay cô, như hai mảnh ghép vốn dĩ phải thuộc về nhau, lại như những bánh răng khớp chặt với nhau. Toàn bộ thần trí và cảm xúc như được đánh thức trong khoảnh khắc ấy, bắt đầu quay cuồng điên loạn.

Cả hai đều không dám nhìn vào mắt đối phương.

Bàn tay anh khô ráo và ấm áp, bao trọn lấy bàn tay cô, vừa chiếm lĩnh lại vừa lấp đầy.

Một cảm giác tê dại lan ra khắp người Xuân Tảo. Cô hoàn toàn quên mất cách hô hấp, thời gian ngưng đọng, thế giới tĩnh lặng, vũ trụ lặng yên.

Và trong sự ngưng đọng ấy, giọng nói của anh chợt vang lên, có chút mất tự nhiên nhưng lại cực kỳ rõ ràng và kiên định:

“Thế này đi…”

“Tớ sẽ không bao giờ bỏ cậu lại nữa.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.