Nhà Vua Có Đôi Tai Lừa

Chương 46: Chờ gió nổi lên



Vào buổi tiết tự học tối hôm đó, Xuân Tảo không nhìn thấy Nguyên Dã trong trường.

Cô cố tình đi ngang qua lớp anh, trên hàng lang, bên cửa sổ, muốn tìm kiếm bóng dáng quen thuộc ấy nhưng đều không thấy.

Mới sáng nay còn an ủi rằng “Hẹn gặp lại ở trường”, đến tối đã trở lại với thực tại, biến thành củ cà rốt treo lủng lẳng trước mặt mà chẳng thể với tới.

Cô đi vào nhà vệ sinh, mở vòi nước lớn hết mức rồi vốc nước tạt lên mặt, lặng lẽ cuốn đi cảm giác nóng rát nơi khóe mắt.

Đồng Việt nhận ra sự khác thường và đôi mắt đỏ hoe hiếm thấy của cô, tan học liền chạy ngay đến bên cạnh: “Tảo, cậu làm sao thế?”

Xuân Tảo lắc đầu: “Không có gì.”

Đồng Việt đoán: “Tên Nguyên Dã kia chọc cậu giận à?”

Xuân Tảo cắn răng: “Sao có thể chứ! Cậu ấy không làm gì sai hết.”

Tên của chàng trai như công tắc mở tuyến lệ, sống mũi cô tức thì nghẹn ứ, cảm giác chua xót tràn ra.

Sắp đến lúc phải chào tạm biệt Đồng Việt, cô cảm thấy bản thân không thể chịu đựng  một mình bèn khẽ hỏi cô bạn: “Cậu đi cùng tớ thêm một đoạn nữa được không?”

Đồng Việt gật đầu thật mạnh.

Đi đến một góc vắng người, Xuân Tảo không nhịn được nữa rút khăn giấy từ túi quần ra mạnh tay lau khóe mắt: “Nguyên Dã sắp chuyển đi. Mẹ tớ đã biết chuyện của bọn tớ rồi.”

“Hả?” Tống Việt nhíu mày, không thể tin nổi: “Tại sao lại như vậy?”

Xuân Tảo giơ tay đè lên sống mũi đỏ ửng, giọng nói ngắt quãng: “Tớ khó chịu quá Việt Việt ơi. Nhưng tớ chẳng biết phải nói với ai, điện thoại cũng bị tịch thu rồi, chỉ có thể kể với cậu thôi…”

“Không sao cả, cậu cứ nói đi, nói gì cũng được,” Đồng Việt cũng xót xa theo, nghẹn ngào ôm lấy cô vỗ vỗ lưng: “Không tệ đến mức đó đâu, cậu vẫn còn có tớ đây mà.”

“Việt Việt…”

“Tảo à…”

Nghe tiếng thút thít bên tai càng lúc càng to, Xuân Tảo sững lại một giây, đỡ lấy vai Đồng Việt rồi đẩy cô nảng ra xa một chút.

Ai ngờ cô bạn trước mặt còn khóc thảm hơn cả nhân vật chính, mặt mũi nhăn nhó, nước mắt nước mũi tèm lem.

Xuân Tảo hít hít mũi, định nói lại thôi: “Cái đó…”

“Sao thế?” Mũi Đồng Việt thổi ra cả bong bóng, cô nàng cúi đầu chìa tay về phía cô: “Cho tớ xin tờ khăn giấy.”

Xuân Tảo rút một tờ sạch sẽ đưa qua: “Lau đi này.”

Đồng Việt nhận lấy rồi lại quan tâm hỏi: “Thế hai cậu tính sao?”

Xuân Tảo hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra: “Thì tạm thời chia tay, chăm chỉ học hành, chuẩn bị thi đại học.”

Đồng Việt đặt tay lên ngực thề: “Được rồi, chỉ còn cách đó thôi. Nhưng mà vẫn còn tớ ở đây, cậu cứ yên tâm, chị em tốt có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu. Chuyện tình của cậu toang rồi tớ cũng tuyệt đối không để cậu cô đơn lay lắt một mình. Tối nay tớ chia tay Lục Cảnh Hằng luôn!”

Khóe môi Xuân Tảo giật nhẹ: “Thật ra không cần làm vậy đâu…”

Đồng Việt quả quyết: “Thật ra tớ cũng muốn tập trung học hành, không thì lỡ như không đậu đại học ở Bắc Kinh thì sao, đến lúc đó cả năm chúng mình chỉ được gặp nhau được hai lần vào dịp hè và đông mất.”

Nghe vậy, Xuân Tảo lại có chút bùi ngùi.

Đồng Việt cũng thế. Yên lặng nhìn nhau hai giây, hai cô nàng mít ướt lại ôm nhau khóc thêm trận nữa.

***

Sáng hôm sau trong giờ thể dục, Xuân Tảo đã nhìn thấy Nguyên Dã, trái tim cũng yên ổn hơn chút. Anh vẫn mặc bộ đồng phục ngắn tay không đổi, nhìn từ xa, dường như anh chẳng khác gì trước kia nhưng Xuân Tảo lại cảm thấy anh có gì đó khang khác.

Anh không còn trò chuyện cười đùa với bạn bè, không còn cái vẻ bất cần mọi khi, sau giờ học cũng hiếm khi xuất hiện ngoài hành lang. Từ biểu đồ với sóng cảm xúc lên xuống rõ rệt bỗng hóa thành một dấu gạch ngang trầm mặc hay dấu ba chấm kéo dài, anh quá mức bình tĩnh, cũng quá mức lặng lẽ.

Xuân Tảo cũng thế.

Ngoại trừ lúc đi lấy nước, nộp bài hay vào nhà vệ sinh, cô gần như không rời khỏi lớp, tranh thủ từng giây từng phút để học.

Lâu lâu chạm mặt, dù chỉ là bóng lưng hay sườn mặt, cô vẫn cảm giác như có thứ gì đó đang ăn mòn trái tim mình từng chút từng chút một.

Đưa ra lựa chọn rồi thì phải chịu trách nhiệm với lựa chọn đó.

Đây cũng là một bài học bắt buộc của bọn họ, dù rằng nó đến quá sớm.

Không biết Xuân Sơ Trân kiếm được một chiếc xe điện cũ từ đâu, ngày nào cũng “không ngại vất vả” đưa đón cô đi học, lấy lý do là tiết kiệm thời gian. Xuân Tảo thừa biết ý đồ của mẹ nhưng cũng lười phản kháng. Không đến mức nghẹt thở, không còn kích động nhưng cũng chẳng phải đã hoàn toàn tê liệt.

Có lẽ đây là cảm giác chẳng còn quan tâm nữa, chẳng sao cả, có tệ hơn nữa cũng chẳng sao.

Dù vũ trụ có tối tăm vô tận đến đâu, một con tàu đã xác định điểm đến nhất định sẽ hạ cánh tại hành tinh mà nó muốn tới.

Nhưng quá trình này cũng không kéo dài quá lâu.

Tầm nửa tháng sau, Xuân Sơ Trân lại viện cớ “Xe hỏng rồi, ngày nào cũng ngồi không tốt cho cột sống” để cho phép cô tự đi học một mình.

Cùng lúc đó, cô nghe được từ Đồng Việt rằng Nguyên Dã đã chuyển vào ký túc xá của trường, còn nghe nói thầy cô đặc biệt xếp anh vào phòng toàn học sinh giỏi, yên tĩnh không náo nhiệt.

Lại thở phào một hơi.

Cuộc sống và học tập vẫn cứ thế tiếp diễn không nhanh không chậm như tiết trời tháng Mười vậy. Cái nóng mùa hạ đã hoàn toàn tan biến, sau khi mặt trời ngả về Tây, những tầng mây dày đọng lại bên ô cửa sổ, tụ lại từ bốn phía khiến cả khuôn viên trường như được bao phủ trong một lớp thạch cam.

Trong lớp, có người đang lén lấy điện thoại ra, chụp lại cảnh hoàng hôn rực rỡ hiếm hoi trong những ngày tháng cuối cùng của tuổi trẻ.

Xuân Tảo cũng ngẩng đầu lên từ sau chồng sách dày, nhìn lên bầu trời lúc ấy. Cô cầm cây bút, dõi theo từng chút ánh sáng lụi tàn dần để màn đêm phủ lên tất thảy.

Chân trời vẫn còn sót lại một chút sắc sáng, như tàn lửa đỏ rực trong lò than bị đổ.

Chờ gió nổi lên.

Nhất định lửa sẽ lại bùng cháy.

***

Giữa tháng Mười, Nguyên Dã bị thầy chủ nhiệm mới lớp 12 là Tề Tư Hiền gọi vào văn phòng nói chuyện, hỏi xem anh đã quen với cuộc sống trong ký túc xá hay chưa.

Thiếu niên đứng khoanh tay khẽ gật đầu không nói gì.

Thầy Tề Tư Hiền lại nói: “Thầy mới tiếp quản lớp các em chưa đến hai tháng, vẫn chưa hiểu rõ tính cách của từng bạn. Nhưng mấy thầy cô bộ môn khác có nói với thầy là em không còn năng nổ như trước nữa. Hay là do áp lực lớp 12 lớn quá?”

Nguyên Dã không trả lời câu hỏi này, chỉ bình tĩnh đáp: “Thưa thầy, điểm số của em sẽ không tụt đâu.”

“Không phải chuyện đó,” Tề Tư Hiền nghẹn giọng. Quả thật thầy sợ anh tuột dốc, nhưng điều thầy lo hơn là anh đang giấu chuyện gì đó rồi tự kìm nén đến nỗi tổn thương bản thân, như vậy thì mất nhiều hơn được. “Nếu em gặp rắc rối hay khó khăn gì thì cứ nói với thầy. Thầy sẽ cố hết sức giúp em giải quyết.”

“Không có gì đâu ạ.” Nguyên Dã nói, “Em về lớp học đây. Cảm ơn thầy.”

Tề Tư Hiền há miệng mà chẳng biết nói gì, cuối cùng chỉ khẽ thở dài: “Ừ, em về đi.”

Dõi mắt theo bóng thiếu niên rời khỏi văn phòng, Tề Tư Hiền mới để lộ vẻ bối rối không rõ bắt đầu từ đâu, bỗng chạm mắt với cô giáo tiếng Anh đang nghe trộm ở phía đối diện.

Chính cô là người báo cáo về sự thay đổi của Nguyên Dã.

Người đàn ông trung niên nhấp một ngụm trà: “Lúc nào thằng bé cũng như thế này à?”

Cô giáo tiếng Anh đáp: “Dạ thầy, nhưng mà cũng không hẳn. Trước kia cậu ấy không hẳn là ngoan ngoãn lễ phép tuyệt đối nhưng chắc chắn không lạnh nhạt thế này. Nói chung là… từ hồi tháng Chín trở đi cứ như biến thành người khác vậy.”

Tề Tư Hiền đặt cốc xuống: “Tại sao thế?”

Cô giáo tiếng Anh ngập ngừng: “Hình như là… thất tình.”

“Hả?” Tề Tư Hiền nhíu mày: “Thằng bé từng yêu đương à?”

“Dạ thầy.”

Tề Tư Hiền chậc lưỡi một cái rồi mở file trên máy tính lên, tìm đến cái tên Nguyên Dã ở ngay đầu danh sách: “Nhưng điểm kiểm tra tháng trước đâu có giảm.”

Rồi thầy tự thưởng thức bảng điểm của cậu học trò lớp mình: “Cô nhìn môn Toán này, không biết phải trừ điểm chỗ nào luôn. Chấm bài của thằng bé mà tôi sướng khỏi bàn. Nói thật thì… đúng là đào được bảo bối.”

Cô giáo tiếng Anh giơ hai tay chịu thua: “Thế mà thầy còn xếp cậu ấy ngồi cùng với một đứa nhóc hướng nội. Trước kia ngồi cùng bàn với Đồ Văn Vĩ chẳng phải rất tốt còn gì? Thằng nhóc ấy vừa sáng sủa vừa hoạt bát, biết đâu giúp tâm trạng cậu ấy khá lên chút.”

Tề Tư Hiền nghe thấy thế thì không vui: “Tôi bảo cô này, bạn cùng bàn hiện tại của thằng bé tốt lắm. Đứa trẻ này do chính tay tôi dẫn dắt, tiến bộ từng chút một, vừa có nghị lực vừa có chí tiến thủ, còn được ngồi cạnh học sinh giỏi nhất khối nữa, chắc chắn ngày càng khá hơn. Hơn nữa thái độ học tập cũng có thể lây cho nhau mà. Tôi thấy bây giờ Nguyên Dã chịu học hành đàng hoàng, chẳng phải cũng rất tốt hay sao?”

“Thầy đừng có thiên vị quá đấy nhé.”

Tề Tư Hiền trừng mắt: “Làm gì có, cô đừng có vu oan cho tôi, tôi đối xử bình đẳng mà.”

***

Môn thể dục của học sinh lớp 12 chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa. Mặc dù thời khóa biểu vẫn ghi hai tiết một tuần nhưng gần như lúc nào cũng bị các môn khác chiếm dụng. Một tuần được một tiết đã là may mắn lắm rồi.

Hôm nay, lớp C hiếm khi được học thể dục.

Đám học sinh như bầy chim câu bị giam cầm bấy lâu nay ào ào ra khỏi lớp như được phóng sinh.

Xuân Tảo theo Đồng Việt đến phòng dụng cụ lấy bóng chuyền. Khi đưa lưng về phía cửa để ném bóng vào rổ, có hai bạn nữ cười nói bước vào. Vừa nhìn đã biết là đàn em lớp dưới, gương mặt vẫn còn rạng rỡ và tràn trề sức sống, không như đám học sinh lớp 12 bị thiếu ngủ và bài vở hành hạ đến uể oải.

Bốn người chạm mắt nhau, Xuân Tảo và Đồng Việt dịch sang một bên nhường chỗ cho hai cô bé lấy vợt bóng bàn.

Hai đàn em vẫn tiếp tục trò chuyện: “Cậu nghe tin gì chưa, đàn anh lớp 12 ấy, cái anh lần nào cũng đứng nhất mà còn đẹp trai nữa ý, ảnh bị đá rồi đó!”

“Hả? Không thể nào.” Người còn lại tiếc hùi hụi như thể thấy vàng rơi đầy đất: “Đẹp trai thế mà cũng bị đá á? Chị người yêu này thật là tàn nhẫn!”

Đồng Việt đang nhặt bóng bỗng khựng lại.

Lưng Xuân Tảo cũng dần cứng đờ.

“Nghe đồn là một chị học bá lớp 12C.”

“Xinh không?”

“Không biết nữa. Nhưng tớ thấy chị ấy ngầu quá chừng, vì đàn anh đó thật sự đẹp trai lắm.”

Hai cô bé càng nói càng hăng:

“Sao lại chia tay vậy?”

“Chắc do lên lớp 12 rồi chăng? Hay là… đàn anh có tật xấu mà không ai biết?”

“Không đến mức đó chứ?”

“Nghe bảo hai người đó sống chung mà. Chắc do đàn anh ở bẩn, chị kia chịu không nổi?”

“Nhìn không giống lắm nhỉ?”

“Cậu có quen người ta đâu, sao mà biết được. Có khối người bên ngoài nhìn thì bảnh bao về nhà bừa bộn lắm đấy. Đầy đứa con trai còn tè lên nắp bồn cầu kia kìa…”

Trí tưởng tượng bay cao bay xa của hai đàn em khoá dưới làm Xuân Tảo cạn lời. Cô nhanh chóng lấp đầy bóng vào chiếc rổ như đang tua nhanh tốc độ rồi đưa mắt ra hiệu cho Đồng Việt đang mím chặt môi bên cạnh nhanh chóng rút lui.

Hai người một trái một phải bước ra chỗ có ánh mặt trời. Đồng Việt lập tức đi trước mấy bước như chạy đua, sau khi xác nhận đã thoát khỏi phạm vi nghe nhìn của bọn họ, cô nàng bật cười khanh khách, thậm chí còn phát ra một loạt âm thanh quái dị, nửa giống khỉ nửa giống lừa.

Xuân Tảo lườm cô ấy: “… Buồn cười đến thế à?”

Đồng Việt ôm bụng, ho khan mấy tiếng: “Không phải chứ, cậu nghe mà không thấy buồn cười sao?”

Xuân Tảo: “Không.”

Cô còn thấy oan ức thay cho Nguyên Dã kia kìa, thế là trách bạn mình: “Trước đây cậu mạnh miệng lắm mà? Sao hôm nay không nói gì?”

Đồng Việt há miệng cười to đến mức có thể nuốt nguyên quả trứng bắc thảo: “Bọn họ đâu có nói cậu, tớ xía vô làm gì? Hơn nữa họ đang khen cậu đó, cậu không nghe thấy à?”

Rồi đắc ý nói: “Còn Nguyên Dã á —— Kệ thôi, đâu phải người yêu cũ của tớ, ai thèm quan tâm bảo vệ chứ? Mà tớ cũng có thấy cậu lên tiếng đâu.”

Dứt lời, cô nàng hừ khẽ một tiếng, cố tình liếc nhìn Xuân Tảo với vẻ khinh bỉ.

Xuân Tảo nghẹn lời, nhịn một lát rồi kéo tay Đồng Việt lại: “Cậu giúp tớ một chuyện đi.”

***

Một buổi trưa cuối tháng, phòng ký túc xá của Nguyên Dã bị ai đó gõ cửa. Bàn học của anh ở ngay sát cửa, cao lớn chân dài, tưởng bạn cùng phòng đi ăn về nên anh chẳng buồn hỏi, chỉ đặt bút xuống tiện tay mở cửa từ bên trong.

Sau đó lại nhặt bút lên tiếp tục giải bài.

Nhưng người bên cạnh không có động tĩnh gì, anh nghiêng đầu nhìn qua, thấy bạn cùng bàn Lý Vụ đứng ngoài cửa.

Người bạn cùng bàn mới này sống ngay phòng bên cạnh, hằng ngày chạm mặt trên lớp không biết bao nhiêu lần. Nhưng vì cậu ta lúc nào cũng một mình, tính tình lại ít nói nên dù hai người ngồi chung đã hơn hai tháng nhưng vẫn không thân thiết mấy.

Thế nên khi thấy cậu ta đứng đây, Nguyên Dã không khỏi bất ngờ và khó hiểu.

Anh nhíu mày: “Có chuyện gì sao?”

Lý Vụ đưa túi giấy màu trắng trong tay ra: “Bạn cùng bàn, dưới lầu có một cô gái nhờ tôi mang cái này lên cho cậu.”

Nguyên Dã đặt bút xuống, đứng dậy: “Thật ra cậu có thể gọi tôi là Nguyên Dã.”

Lý Vụ: “À, Nguyên Dã.”

“…”

Nguyên Dã do dự không biết có nên nhận không. Tin đồn về vụ “chia tay” của anh có không ít người biết, vài anh em thân thiết cũng đã tìm cách quan tâm bóng gió trong giờ nghỉ, thậm chí còn có mấy bạn nữ lặng lẽ nhét quà vào ngăn bàn hoặc trực tiếp tặng tận tay nhưng anh đều từ chối hoặc trả lại.

Còn mang quà đến tận ký túc xá thì đây là lần đầu tiên.

Khi anh còn đang suy nghĩ, người ngoài cửa đã lạnh nhạt giục: “Cậu có thể nhận lấy nhanh chút được không?”

Nguyên Dã nói cảm ơn rồi nhận lấy. Anh định hỏi thử xem cô gái kia trông thế nào nhưng Lý Vụ đã quay lưng rời đi.

Anh đặt chiếc túi giấy nhìn chẳng có gì đặc biệt lên bàn rồi ngồi xuống.

Hôm nay là ngày 31 tháng 10, một ngày vừa đặc biệt vừa bình thường đối với anh.

Sau khi ba mẹ ly hôn, anh chưa bao giờ chủ động nói với bất kỳ ai về ngày sinh nhật thật sự của mình, lại càng chẳng có hứng thú với việc tổ chức sinh nhật.

Tất cả các tài khoản mạng xã hội đều ghi ngày sinh giả. Ai hỏi đến anh cũng mặc định cho qua.

Nhưng hồi đầu năm khi tổ chức sinh nhật cho Xuân Tảo, cô tò mò hỏi nên anh đã nói thật, không giấu giếm cô.

Lúc đó cô vừa tiếc nuối vừa nói một cách chắc chắn: “Ôi tớ bỏ lỡ mất rồi. Nhưng năm sau đến sinh nhật cậu nhất định tớ sẽ tặng quà cho cậu!”

Giờ đây ngồi trước bàn học, anh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ trong túi, hình như là hương hoa. Nguyên Dã không suy đoán nữa mà mở túi ra.

Bên trong túi giấy không quá nặng là một quyển sách bìa cứng mỏng.

Sắc mặt Nguyên Dã cứng đờ.

Anh lập tức rút quyển sách ra. Vừa nhìn thấy bìa minh họa và tên sách quen thuộc, ký ức về buổi hẹn hò trong thư viện lập tức ùa về. Anh ngồi đó, ngực như bị lõm xuống thật sâu. Phát hiện trang sách hơi phồng lên, hình như bên trong kẹp thứ gì đó, anh bèn mở ra xem, phát hiện đó là một cành hoa quế, dường như vừa mới hái từ trên cây xuống, những chùm hoa vàng nhỏ xíu chen chúc giữa tán lá xanh tỏa ra hương thơm dịu dàng.

Nguyên Dã lại cúi nhìn vào túi giấy, bên trong rỗng tuếch không còn gì khác. Anh nhặt cành hoa quế lên nhìn chăm chú rất lâu cho đến khi trái tim đang nhộn nhạo dần lắng lại. Cuối cùng anh nhẹ nhàng kẹp nó lại vào trang sách, bắt đầu đọc lại câu chuyện thiếu nhi này.

Khoảnh khắc lật sang trang tiếp theo, bàn tay anh bỗng khựng lại. Trên đó có viết mấy dòng chữ.

Nét chữ quen thuộc.

Từng con chữ quen thuộc.

Những câu nói quen thuộc.

Bầu trời xanh ngắt, ánh nắng lấp lánh, cỏ cây lay động, trái tim rộn ràng và làn gió lướt qua tai, tất cả ký ức ấy đều được mở khóa trong khoảnh khắc này, cuối cùng dừng lại trên nụ cười rạng rỡ và ánh mắt động viên của cô gái giữa dòng người:

“Chàng trai đuổi gió bắt nắng ấy sẽ không bao giờ dừng lại

Hãy lao về đích đi, bạn học Nguyên Dã

Lao đến vinh quang thuộc về cậu!”

Lần này chủ nhân của món quà ấy không còn mất công lén lút nữa.

Cô để lại một dòng chữ ký đặc biệt thuộc về mình: Chú chim nhỏ không bao giờ lạc đường.


Tác giả có lời muốn nói:

Nhiều người nói rằng “Mất liên lạc” là flag.

Đúng là flag thật.

Mà là flag “vĩnh viễn không mất liên lạc”.

“Chiết quế (折桂):

Trong tiếng Trung, vào thời khoa cử, từ này dùng để chỉ việc thi đỗ tiến sĩ. Ngày nay nó thường được mượn để nói về việc giành hạng nhất trong thi đấu hoặc các kỳ thi.

Trong văn hóa cổ đại Trung Quốc, việc đỗ đạt, đăng khoa thường được ví như “bẻ cành quế” (chiết quế). Bởi vì khoa cử ngày xưa thường diễn ra vào mùa thu, vào đúng lúc hoa quế nở rộ nên hình ảnh này dần trở thành một ẩn dụ cho việc thi đỗ tiến sĩ.”

—— Đây chính là sự lãng mạn của Chim Nhỏ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.