Chương 31
“Cậu là ai?! Tại sao lại muốn giết tôi?!”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hàm Số chợt nhớ đến một chân lý mang đầy tính xã hội trong các bộ phim truyền hình – phản diện luôn chết vì nói quá nhiều. Vì thế, trong lúc miệng vẫn hỏi chuyện tên giao hàng, tay của cậu âm thầm dùng vân tay mở khóa điện thoại, nhấn vào phím gọi nhanh.
“Mày đáng lẽ phải chết từ lâu rồi!”
Tên giao hàng dừng lại, ánh mắt đảo một vòng. Cậu ta đeo khẩu trang, giọng nói đầy căm hận, cứ như giữa cậu ta và Hàm Số có mối thù sâu nặng nào đó.
Hàm Số thề là cậu chưa từng gặp người này bao giờ.
Nhưng ngay sau đó, trong lòng cậu dấy lên một tia vui mừng____ cậu ta mắc bẫy rồi.
“Cậu muốn gì tôi cũng có thể đưa! Chỉ cần tha cho tôi một mạng!”
Hàm Số tiếp tục diễn, cố gắng kéo dài thời gian.
Thế nhưng lần này, tên giao hàng không mắc bẫy nữa. Cậu ta siết chặt con dao, lập tức lao tới, ánh thép sắc lạnh xé tan màn đêm, lướt qua sát bên người Hàm Số.
Suýt nữa thì……
Nhịp tim của Hàm Số đập dồn dập, tiếng tim đập vang vọng trong lồng ng.ực, dữ dội đến mức cậu gần như cảm thấy nó sắp vỡ tung. Cơn adrenaline do căng thẳng tiết ra giúp cậu tạm thời gạt bỏ cơn choáng vì mất máu. Kể từ sau cú đâm lén đầu tiên khi cậu còn chưa tỉnh hẳn, tên giao hàng không có thêm cơ hội đâm nào. Thế nhưng, trong quá trình giằng co, lưỡi dao vẫn cứa rách quần áo cậu vài lần.
Hàm Số đã thử chạy vào phòng ngủ để khóa trái cửa nhưng mỗi lần vừa cử động là lại bị cậu ta phát hiện.
Chiếc điện thoại của cậu đã rơi xuống đất từ lúc nào trong lúc giằng co. Màn hình nhấp nháy liên tục, rõ ràng là có người gọi đến nhưng chẳng ai bắt máy. Khi truy đuổi, tên giao hàng tiện chân đạp mạnh lên, màn hình vỡ nát.
Cơn choáng do mất máu khiến Hàm Số hoa mắt, sức lực cũng dần cạn kiệt. Cậu cúi người định né tránh nhưng lại vô tình bị vấp vào chân ghế, cuối cùng loạng choạng rồi ngã xuống đất.
“Không phải chứ? Tôi chẳng qua chỉ quên trả tiền một lần thôi, anh không cần phải giết tôi chứ?!”
Cậu thử giở lại chiêu cũ, tìm cách đánh lạc hướng tên giao hàng.
Đáng tiếc, lần này không thành công.
Mặt đất hỗn loạn, vương vãi những vật dụng mà Hàm Số đã quăng về phía cậu ta để phòng thân. Những vệt máu nhỏ xuống nền gạch vốn dĩ nên có hình tròn nhưng do hai người dẫm lên liên tục, chúng bị kéo lê thành những hình thù quái dị.
Trước mắt Hàm Số tối sầm lại. Cậu quờ quạng hai tay trên sàn, cố tìm một vật gì đó có thể dùng để tự vệ. Không thể nhìn thấy nhưng thính giác của cậu lại trở nên nhạy bén hơn____ cậu nghe được tiếng đế giày thể thao ma sát với gạch men, từng bước, từng bước áp sát.
Hàm Số chỉ biết đối phương đang đến gần, cậu liều mạng bò lùi về phía sau. Nhưng không ngờ, chính phản ứng đó lại đúng với ý đồ của tên giao hàng.
Thấy Hàm Số đang dò dẫm trên đất, tên giao hàng lập tức đoán ra điều gì đó. Không một tiếng động, cậu ta lặng lẽ vòng ra sau lưng cậu, cầm lên một chiếc gạt tàn thủy tinh hình vuông____
Trong giây tiếp theo, một vật cứng sắc cạnh giáng mạnh vào sau đầu Hàm Số.
Cậu ngã xuống bất tỉnh.
……
Tên giao hàng sải bước đến bên cạnh Hàm Số, kéo khẩu trang xuống dưới cằm, thở ra một hơi dài.
Một nụ cười mãn nguyện hiện trên gương mặt cậu ta.
Cậu ta siết chặt bốn ngón tay quanh chuôi dao, giơ lên thật cao____
Rồi đâm thẳng xuống vị trí tim của Hàm Số.
……
Máu nhuộm đỏ đầu mũi dao.
Vài giọt bắn lên mặt tên giao hàng. Cậu ta dùng tay quệt qua, rút con dao ra, đứng sang một bên ngắm nhìn ‘tác phẩm’ của mình.
“Vậy tao cứ đợi đến khi mày ngừng thở rồi mới đi vậy.”
Cậu ta khẽ nói nhưng chẳng ai có thể đáp lại.
Đôi mắt của cậu ta cong lên, tạo thành một nụ cười lạnh lùng.
Một cơn gió lùa qua làm tấm rèm cửa tung bay, đôi đồng tử đen láy của cậu ta hòa vào màn đêm ngoài cửa sổ.
Rồi cơn gió cũng lặng dần.
Bịch!
Tấm rèm cuốn rơi xuống, phần thanh nhựa ở đáy va mạnh vào cửa kính, phát ra một tiếng động lớn chói tai.
Nhưng dường như tên giao hàng không hề để tâm.
>>>>>>>>>>
Chương 32
Ở phía bên kia, Đạo Hàm bắt máy.
Hắn liên tục nói “Alo?” mấy lần liền nhưng đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng. Ban đầu, hắn chỉ nghĩ là tín hiệu không tốt, liền cúp máy rồi gọi lại lần nữa____
‘Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không thể liên lạc được. Vui lòng gọi lại sau. Sorry, the number……’
Đạo Hàm cau mày, bực bội nhấn nút kết thúc cuộc gọi.
Hắn gọi lại ba lần, kết quả vẫn y hệt. Một cảm giác bất an khó tả dâng lên trong lòng, những suy nghĩ tồi tệ lặng lẽ len lỏi vào tâm trí, chiếm lấy toàn bộ đầu óc của hắn.
Rõ ràng vẫn còn một đống công việc đang chờ Hàm Số xử lý. Nếu tự ý rời khỏi vị trí mà không xin phép, chắc chắn hắn sẽ bị trừ lương. Nhưng chỉ chần chừ trong giây lát, Đạo Hàm đã nhanh chóng cầm lấy chìa khóa, vội vã lao về phía bãi đỗ xe.
Nhà của Hàm Số không gần. Nếu đi xe đạp thì sẽ tránh được tắc đường nhưng thời gian di chuyển lại quá lâu. Sau một thoáng cân nhắc, Đạo Hàm quyết định lái xe, đi đường tắt để né mấy cái đèn đỏ. Tuy quãng đường có dài hơn một chút nhưng may mắn là không gặp cảnh ùn tắc.
……
Cả hai thang máy trong chung cư đều đang có người sử dụng. Không biết phải chờ bao lâu, mà nhà của Hàm Số chỉ ở tầng bốn.
Đạo Hàm không chần chừ, lập tức bỏ qua thang máy, chạy hai bậc thang một lúc, lao lên tầng trên.
……
Khi đến trước cửa nhà Hàm Số, hắn bất giác khựng lại.
Cửa….. đang mở.
Trong lòng Đạo Hàm lạnh đi một nửa. Một luồng khí lạnh không rõ từ đâu len lỏi vào tứ chi, khiến hắn bất giác rùng mình.
Cánh cửa khẽ mở hờ, giống như một bóng ma đang há miệng chực chờ, như muốn nuốt chửng lấy hắn.
Ý nghĩ kỳ quái lóe lên trong đầu hắn____ có khi nào, phía sau cánh cửa này chính là địa ngục?
Bàn tay đặt trên cánh cửa của Đạo Hàm hơi run rẩy.
Hắn đẩy cửa ra.
…….
Cảnh tượng bên trong hiện ra không sót một góc.
Đạo Hàm lập tức nhìn thấy người đang nằm bất động trong vũng máu sẫm đen____
Hàm Số.
Đồng tử của hắn co rút lại.
Là cậu ấy.
Không thể nhầm được.
Cổ họng của Đạo Hàm như bị thứ gì đó nghẹn chặt, hơi thở trở nên vô cùng khó khăn. Một cơn đau âm ỉ dâng lên nơi lồng ng.ực, tựa như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim của hắn.
Thiếu oxy khiến đầu óc của hắn thoáng chao đảo.
Nhưng ngay lập tức, hắn ép bản thân phải giữ bình tĩnh.
Hắn bắt đầu quan sát xung quanh.
>>>>>>>>>>
Chương 33
Bên cạnh Hàm Số có một con dao.
Trên lưỡi dao còn vương đầy máu sẫm đen____ rõ ràng là hung khí.
Dấu vết hỗn loạn trên nền nhà cho thấy nơi đây vừa xảy ra một cuộc giằng co dữ dội. Đứng cách đó không xa là một người đàn ông xa lạ, mặc đồng phục nhân viên giao hàng. Trên áo cậu ta có vết máu vương vãi, chiếc mũ bảo hiểm vẫn đội trên đầu. Cậu ta nhìn chằm chằm vào Hàm Số, lẩm bẩm như đang tự hỏi chính mình:
“Tên này…… sao vẫn còn thở?”
Người giao hàng này rất có thể chính là hung thủ.
Nhưng tại sao cậu ta không chạy trốn?
Đạo Hàm lập tức bấm gọi cấp cứu nhưng hắn không trông chờ mình có thể gọi được và nhanh chóng thông báo được đầy đủ tình hình của Hàm Số.
Điều bất ngờ là____ tên giao hàng không hề ngăn cản hắn.
Cậu ta chỉ lắc đầu cười nhạt, giọng điệu nhàn nhã như thể đang trò chuyện phiếm:
“Đừng phí sức nữa. Anh đến muộn rồi. Anh ta đã nằm y như thế này từ ba mươi phút trước rồi.”
“Hơn nữa, khi tôi ra tay, anh ta đang nằm sấp. Tôi còn cố ý rút dao ra ngay lập tức. Theo hiểu biết của tôi, anh ta không thể nào sống được đâu.”
Nghe vậy, Đạo Hàm thoáng khựng lại.
Có một tia cảm xúc phức tạp lướt qua trên khuôn mặt của hắn nhưng rất nhanh đã biến mất. Hắn nhíu mày, lạnh giọng hỏi:
“Cậu là ai? Tại sao lại ra tay với cậu ấy?”
“Bởi vì Hàm Số vốn dĩ nên chết đi.” Người giao hàng cười, trong ánh mắt lộ ra vẻ tàn độc. “Anh ta đáng lẽ không nên tồn tại trên thế giới này.”
Điện thoại rung lên. Đường dây đã kết nối.
Đạo Hàm không để tâm đến tên giao hàng nữa, chỉ đề cao cảnh giác rồi nhanh chóng báo với bên cấp cứu:
“Xin chào, bạn của tôi bị đâm thẳng vào ngực trái bằng dao gọt hoa quả. Chúng tôi đang ở chung cư, tòa số bốn, lối vào số 4, căn hộ 404.”
Đầu dây bên kia hỏi:
“Nhóm máu gì?”
“Nhóm máu là……” Đạo Hàm ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Mực nhãn hiệu Anh Hùng.”
Thật ra, từ đầu đến giờ, Đạo Hàm vẫn luôn lo rằng tên giao hàng sẽ ngăn cản hắn báo tin. Nhưng suốt cuộc gọi, cậu ta vẫn chỉ khoanh tay đứng nhìn, không hề có ý định can thiệp.
Cậu ta tự tin đến mức nào mới chắc chắn rằng Hàm Số không thể cứu được?
Nhưng mà…..
Theo định nghĩa toán học, sự tồn tại đồng nghĩa với vĩnh hằng.
Một loạt suy nghĩ rối ren quẩn quanh trong đầu nhưng Đạo Hàm không có thời gian để suy xét. Hắn tiến thêm vài bước về phía tên giao hàng.
Với chiều cao 1m90, Đạo Hàm hoàn toàn có lợi thế áp đảo so với tên giao hàng chỉ cao 1m70.
Giọng của hắn trầm thấp, mang theo áp lực vô hình:
“Tốt nhất là cậu nên tự thú đi. Hiện tại cậu không có vũ khí. Cậu không đánh lại tôi đâu.”
“Anh nghĩ sai rồi.” Tên giao hàng kéo khóa áo khoác, để lộ lớp áo bên trong___ trên ngực trái có một ký hiệu hình tròn đồng tâm, xung quanh là những con số và chữ cái kỳ lạ.
Cậu ta thò tay vào lớp lót áo khoác, rút ra một con dao.
“Nhưng tôi không muốn giết anh.”
Cậu ta đột nhiên nói một câu khó hiểu.
“Anh còn nhớ Hà Quân không?”
Một loạt hình ảnh rời rạc đã chôn vùi trong ký ức bỗng chốc trào lên như lũ quét.
Từng mảng ký ức tràn vào từng mạch máu, từng dây thần kinh.
Cùng với đó là một cơn sợ hãi đã hằn sâu trong tiềm thức___ giống như một căn bệnh di chứng, chỉ cần rơi vào một tình huống nhất định liền bị kích phát.
Cả người Đạo Hàm khựng lại.
Tên giao hàng dường như đã đoán trước được phản ứng của hắn.
“Haizz, tôi vốn định tự mình nhìn anh ta ngừng thở.”
Giọng điệu của cậu ta lộ rõ vẻ tiếc nuối.
Ngay lúc Đạo Hàm thất thần, cậu ta liền nhân cơ hội thoát khỏi phạm vi uy hiếp của hắn.
“Vậy thì…… tạm biệt nhé!”
Khung cảnh tiếp theo….. tựa như những cơn ác mộng vô số đêm từng khiến Đạo Hàm bừng tỉnh giữa đêm khuya. Một giọt chất lỏng nóng hổi văng trúng mặt hắn, Đạo Hàm mở to hai mắt.
>>>>>>>>>>
Chương 34
“Cậu tỉnh rồi à?”
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ. Tiếng chim hót ríu rít vang lên, đánh thức người đang say giấc.
Hàm Số chậm rãi mở mắt, nhìn quanh căn phòng trắng toát, chăn gối cũng một màu trắng tinh. Cánh tay phải của cậu đang cắm kim truyền dịch, từng đợt mát lạnh theo đường truyền len lỏi vào tĩnh mạch.
Đạo Hàm ngồi lặng lẽ bên mép giường, không nói lời nào. Quầng thâm dưới mắt hắn rất rõ___ không biết vì thức trắng cả đêm hay vì những lời của tên giao hàng tối qua.
“Tôi vẫn chưa chết sao?” Hàm Số khẽ hỏi.
“Cậu sẽ không chết.”
Ánh mắt của Đạo Hàm hơi lay động, dường như đang che giấu một sự mệt mỏi vô tận.
“Cậu chỉ có thể cảm nhận được nỗi đau của cái chết nhưng sẽ không thực sự chết đi.”
“Vì theo định nghĩa toán học, sự tồn tại đồng nghĩa với vĩnh hằng.”
Hàm Số khẽ mím môi, vô số nghi vấn nảy lên trong đầu nhưng trước khi cậu kịp cất lời, Đạo Hàm đã giành nói trước:
“Tôi biết cậu muốn hỏi gì.”
“Cậu muốn hỏi tại sao tôi lại chắc chắn như vậy. Nhỡ đâu cậu chỉ là may mắn được bác sĩ giỏi cứu sống thì sao?”
“Tôi có một người bạn…..”
Giọng nói của Đạo Hàm đột nhiên trầm xuống, mang theo một chút đắng chát khó tả.
Âm điệu nhẹ bẫng như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua, những lời ấy sẽ lập tức tan biến vào không khí.
Đáng tiếc, từ góc độ nằm trên giường bệnh, Hàm Số không thể nhìn thấy vẻ mặt của Đạo Hàm, cậu chỉ có thể tập trung lắng nghe giọng nói của người đối diện.
“Cậu ta từng bị một thanh thép xuyên thẳng qua tim. Một ngày sau mới được đưa đến bệnh viện cấp cứu. Nhưng….. cậu ta không chết.”
Ngay từ khi nghe thấy câu ‘Tôi có một người bạn…..’, Hàm Số còn thầm nghĩ: Đây chẳng lẽ là kiểu bịa đặt ‘bạn tôi’ kinh điển sao?
Nhưng đến khi nghe phần sau, cậu bỗng cảm thấy bản thân mình đã quá coi nhẹ sự sống.
Nếu không phải vì vết thương trên người khiến cậu khó mở miệng, có lẽ cậu đã lỡ buột ra câu đùa ấy.
Bầu không khí trong phòng bệnh vốn đã trầm lặng, nay lại càng trở nên ngột ngạt hơn.
Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi khiến người ta cảm thấy như sắp bị bóp nghẹt.
Hàm Số không nhìn thấy Đạo Hàm nhưng đôi tai lại trở nên nhạy bén đến lạ thường.
Trong giọng nói của Đạo Hàm….. cậu không chỉ nghe được sự xót xa mà còn cảm nhận được một cảm xúc khác____
Nỗi sợ.
Không phải lòng trắc ẩn mà là sợ hãi thực sự.
Tại sao hắn lại sợ?
Hàm Số tự nhủ có lẽ đó chỉ là ảo giác do cậu quá tập trung vào giọng điệu của Đạo Hàm.
Nhân lúc Đạo Hàm không nói thêm gì, cậu vội chuyển chủ đề:
“Vậy sau đó thì sao? Cậu ta…… tên giao hàng ấy….. đã bị bắt chưa?”
“Chưa.”
Đạo Hàm im lặng vài giây như đang cân nhắc điều gì đó.
Hắn hơi nghiêng người đi, như thể muốn tránh ánh mắt của Hàm Số____mà trên thực tế, hắn quên mất rằng Hàm Số đang nằm, vốn dĩ không thể nhìn thấy được.
“Khi tôi đến, cậu ta đã bỏ trốn.”
“Tôi lập tức gọi cấp cứu, đồng thời báo cảnh sát.”
>>>>>>>>>>
Chương 35
Trong suốt một tháng sau đó, ngày nào tan làm, Đạo Hàm cũng đến bệnh viện thăm Hàm Số.
“Chuyện công việc cậu không cần lo. Phần nào tôi giúp được, tôi sẽ làm giúp cậu. Cậu chỉ cần chuyên tâm dưỡng thương là được.”
Đạo Hàm vừa nói vừa múc cháo trứng bắc thảo thịt nạc, đưa tới bên miệng Hàm Số.
“Bên phía người ra đề thi đại học….. dạo này ông ấy bận nghiên cứu một đề tài nên không thể đến hội đồng biên soạn sách giáo khoa toán cấp ba nhưng ông ấy đã biết chuyện của cậu rồi, chắc chắn sẽ không xem nhẹ đâu.”
Hàm Số gật đầu, tỏ ý đã hiểu rồi tiếp tục nằm trên giường, chậm rãi ăn cháo do Đạo Hàm đút.
“Cháo trứng bắc thảo thịt nạc của anh đúng là số một.”
Hàm Số bắt đầu nịnh nọt, “Vị mặn vừa đủ, béo mà không ngấy, thịt thì dai mềm vừa phải.”
“Tôi muốn ăn món này mỗi ngày. Anh có thể dạy tôi nấu không?”
Vì mỹ thực, Hàm Số dẹp bỏ tự tôn, quyết tâm ‘không biết thì phải hỏi’, thành khẩn cầu thỉnh Đạo Hàm.
“Cái này thì dễ thôi.”
Đạo Hàm bình thản xúc một thìa cháo đưa tới.
“Lấy điện thoại ra.”
Hàm Số nuốt cháo, tưởng Đạo Hàm sẽ gửi cho mình một video hướng dẫn nấu ăn.
Nhưng cậu lại nghe thấy___
“Mở ứng dụng giao đồ ăn, tìm quán cháo ngon rồi đặt hàng.”
“Hả? Cái này không phải do anh tự nấu à?”
“Ừ.”
Một giây sau, Hàm Số bỗng nhận ra một điều quan trọng.
“Khoan đã… anh cũng biết đặt đồ ăn giao tận nơi á?!”
Đạo Hàm nhướng mày, như muốn hỏi ‘Sao tôi lại không biết được?’
Ngày nào Đạo Hàm cũng đến bệnh viện đúng giờ như chấm công, Hàm Số đương nhiên rất cảm động. Hai người cũng dần trở nên thân thiết hơn.
“Vậy thì tôi nói thẳng nhé.”
Hàm Số nhớ lại chuyện lúc trước, không nhịn được cười:
“Hồi tôi mới kết bạn QQ với anh , tôi bị câu ‘GG hay MM’ của anh dọa cho giật mình luôn.”
“Đó không phải là câu chào hỏi phổ biến trên mạng à?”
Hàm Số cố nhịn cười, giải thích:
“Là cách chào hỏi của dân mạng…… nhưng là cách chào của hơn mười năm trước rồi.”
“À.”
Sắc mặt của Đạo Hàm vẫn bình tĩnh.
“Trước khi kết bạn với cậu lần này, lần gần nhất tôi đăng nhập QQ là hơn mười năm trước.”
Có lẽ đoán được Hàm Số định hỏi gì tiếp theo, Đạo Hàm bổ sung thêm:
“Tài khoản QQ kết bạn với cậu là tôi mới đăng ký lại mấy hôm trước. Ảnh đại diện và tên nick cũng chỉ đặt bừa thôi.”
“Tài khoản cũ của tôi thì….. tôi quên mật khẩu mất rồi. Mà câu hỏi bảo mật tôi đặt ngày xưa cũng vô dụng luôn.”
Hàm Số tò mò hỏi:
“Vậy tài khoản cũ của anh có tên gì?”
“Tôi không đọc ra được nhưng có thể gõ cho cậu xem.”
Vừa nghe thấy câu này, Hàm Số chợt có linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Đạo Hàm đưa điện thoại ra trước mặt cậu.
Trên màn hình hiển thị một cái tên____
☆堙妳↗譕愛卍*。
(*như cái giải thích phía dưới, cái tên này là cách viết đặc trưng: sử dụng chữ phức tạp và ký tự đặc biệt để trang trí câu chữ. Tui dịch tạm: ☆Vùi lấp em↗Táng Ái卍)
“Sao vậy?”
Hàm Số run run bờ vai, cố gắng kiềm chế khóe miệng đang giật giật, cuối cùng cũng nhịn được không phát ra âm thanh kỳ quái nào.
“…… Đúng là phong cách phổ biến thời đó.”
>>>>>>>>>>