Tình Yêu Giữa Hàm Số Và Đạo Hàm

Chương 9: Chương 41-45



Chương 41

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Tên giao hàng vỗ tay tán thưởng:

“Không hổ danh là Đạo Hàm, thông minh thật đấy.”

“Hà Quân đúng là một kẻ điên. Ít nhất về chuyện này, tôi và anh có chung quan điểm.”

Ánh mắt của cậu ta đột nhiên tràn đầy hận ý:

“Hà Quân đã từng dạy ra học sinh đỗ Thanh Hoa, nhưng thế thì sao chứ?”

“Ông ta còn chẳng dạy được toán cho chính con trai mình!”

“Một giáo viên trung học ngu xuẩn, chỉ biết tập trung vào công việc giảng dạy mà chẳng thèm quan tâm đến gia đình, họ hàng! Ông ta đúng là một kẻ tầm thường nhưng lại ngạo mạn!”

Đạo Hàm không để tâm đến thái độ của cậu ta đối với Hà Quân.

Hắn chỉ quan tâm đến mục đích thực sự của cậu ta.

“Cậu muốn nói chuyện gì?”

“Hoặc là, cậu muốn biết điều gì?”

“Vậy thì tôi nói thẳng nhé.”

Tên giao hàng nhìn chằm chằm vào Đạo Hàm, nhấn mạnh từng chữ:

“Lần cuối cùng Hà Quân xâm nhập vào thế giới sách giáo khoa toán trung học, ông ta đã làm gì với anh?”

“Chỉ cần anh trả lời thành thật, tôi sẽ lập tức quay về thế giới loài người và không bao giờ quay lại nữa.”

Đạo Hàm nhìn cậu ta thật chăm chú.

Không bao giờ quay lại nữa?

Hắn không tin.

“Lần cuối cùng, Hà Quân đã cố giết tôi.”

Hắn thản nhiên nói.

“Ông ta dùng một thanh thép đâm xuyên tim tôi.”

“Nhưng không thành công.”

“Chỉ có vậy.”

Tên giao hàng hơi biến sắc, lập tức đặt ra nghi vấn:

“Hà Quân đã đến thế giới này ba lần.”

“Hai lần trước đều thất bại, vậy tại sao ông ta vẫn cố thử lần thứ ba?”

“Anh không thấy điều đó rất vô lý sao?”

Nhìn vẻ mặt biến đổi của cậu ta, trong lòng Đạo Hàm chợt lóe lên một suy đoán____

Có lẽ cậu ta muốn tìm hiểu từ hắn cách thực sự gi.ết ch.ết Hàm Số.

Nếu đó là mục đích của cậu ta, vậy thì hắn đã biết mình nên nói gì rồi.

Hắn từ từ nắm lấy quyền chủ động trong cuộc trò chuyện.

“Vì ông ta đã quên.”

Đạo Hàm cười lạnh đầy khinh miệt.

“Thật ra, sau khi cậu ra tay và quay về thế giới loài người, tôi có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.”

“Sau khi Hàm Số bị thương, tất cả các sách giáo khoa toán trung học đều mất đi chương về Hàm Số.”

“Cậu rất vui….. vì mục tiêu của cậu đã đạt được.”

“Nhưng một tháng sau, những chương đó lại xuất hiện trở lại, bởi vì vết thương của Hàm Số đã lành.”

“Tất cả học sinh đều quên mất rằng nội dung sách từng bị thiếu hụt.”

“Đây chính là cơ chế tự phục hồi của thế giới sách giáo khoa.”

“Còn cậu, vì đã từng đến đây, nên ký ức của cậu sẽ được giữ lại lâu hơn một chút.”

“Nhưng cuối cùng…… cậu vẫn sẽ quên.”

Tên giao hàng dù gì cũng chỉ mới mười chín tuổi.

Cậu ta tỏ ra vô cùng kinh ngạc, đúng như Đạo Hàm dự đoán.

“Ý của anh là… Hà Quân quên mất rằng anh không thể bị gi.ết ch.ết nên lần thứ ba ông ta mới ra tay?!”

Đạo Hàm gật đầu:

“Cho nên cậu nên từ bỏ đi.”

“Hàm Số là không thể tiêu diệt.”

“Có một số câu nói dù sáo rỗng nhưng vẫn có lý……”

“Thay vì nghĩ cách xóa bỏ Hàm Số, cậu nên quay về lớp học và đánh bại nó.”

“Nhưng Hàm Số đáng chết!”

Ánh mắt của tên giao hàng lạnh lẽo như băng.

Vì quá kích động, giọng của cậu ta cao hơn hẳn một bậc.

“Biết bao học sinh đã phải thức đêm, mệt mỏi vì anh ta?”

“Biết bao người đã phải từ bỏ ước mơ vì toán học?”

“Nhưng đó không phải lỗi của Hàm Số.”

Đạo Hàm không hề dao động trước lời lẽ của cậu ta.

“Sau này, cậu sẽ còn gặp phải những khó khăn lớn hơn nhiều so với Hàm Số.”

“Những khó khăn đó không thể bị xóa bỏ.”

“Lúc đó, cậu chỉ có thể cắn răng mà đối mặt.”

Hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục:

“Hơn nữa, nếu chọn sai chuyên ngành đại học……”

“Thì sau này cậu vẫn phải học giải tích.”

“Mà yêu cầu của giải tích đối với nền tảng toán học không hề thấp đâu.”

“Tất cả những gì cậu lười biếng bây giờ……”

“Sau này đều sẽ phải trả giá bằng tóc cả.”

Tên giao hàng không nói gì.

Đạo Hàm không biết cậu ta có thật sự nghe lọt hay không.

Một lúc lâu sau, cậu ta mới chậm rãi mở miệng:

“Anh đã thành thật với tôi.”

“Vậy tôi cũng sẽ giữ lời.”

Nói xong, cậu ta rút một con dao ra, đâm thẳng vào ngực mình.

Máu đỏ thẫm nhuộm đẫm lưỡi dao.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, cơ thể của cậu ta trở nên trong suốt.

Con dao rơi xuống đất, phát ra tiếng vang lớn.

Cả sàn nhà dưới chân Đạo Hàm cũng khẽ rung lên.

Sau một khoảnh khắc, máu trên lưỡi dao cũng biến mất.

Đạo Hàm cúi đầu nhìn con dao trên mặt đất.

Không biết hắn đang suy nghĩ điều gì.

Đêm hôm đó, hắn gặp ác mộng.

Những cảnh tượng vụn vặt, rời rạc….. Trong mơ, một người đàn ông nở nụ cười quỷ dị. Ông ta cười cợt nhìn hắn, cất giọng sắc lạnh: “Công thức Đạo Hàm trong sách giáo khoa trung học chỉ được đưa ra mà không có chứng minh.”

“Điều đó không phù hợp với tư duy học toán. Vậy thì…. tại sao học sinh lại phải tin vào độ chính xác của Đạo Hàm?!”

“Tại sao? Tại sao tôi không thể viết lại chương của Đạo Hàm?!”

“Những thứ không hoàn hảo chỉ có hai kết cục……”

“Một là cải tạo lại, hai là hủy diệt hoàn toàn.”

“Rõ ràng, cách thứ nhất tao đã thử rồi nhưng không được……”

“Vậy nên tao chỉ có thể……”

Lời còn chưa dứt, con dao trong tay ông ta vung lên, sắc bén cắt qua không khí, lao thẳng về phía cổ họng của hắn____

Đạo Hàm choàng tỉnh, thở d.ốc.

Chỉ là mơ thôi.

Tất cả đã qua rồi.

Nửa đêm bị ác mộng đánh thức, hắn cố nhắm mắt lần nữa.

Bên ngoài tĩnh lặng không một tiếng ve kêu.

Nhưng dù vậy, hắn vẫn không thể ngủ lại___ Cho đến tận khi ánh bình minh dần ló dạng.

>>>>>>>>>>

Chương 42

Buổi giao lưu giữa thế giới sách giáo khoa Ngữ văn trung học và thế giới sách giáo khoa Toán trung học vốn dự kiến diễn ra vào đầu tháng Mười, đột nhiên được dời lên cuối tháng Tám. Lý do là vì học sinh lớp 12 có thể chỉ được nghỉ Quốc khánh một ngày, kéo theo cả thế giới sách giáo khoa Toán trung học cũng phải làm thêm giờ, khiến buổi giao lưu có nguy cơ bị hủy. Vậy nên, nhân lúc vẫn chưa khai giảng, mọi người tranh thủ tổ chức sớm để có thể vui chơi thỏa thích.

Một ngày trước buổi giao lưu, Xác Suất sợ rằng Hàm Số quên mất nên đã đặc biệt gửi tin nhắn nhắc nhở.

Xác Suất: [Hàm Số đẹp trai ơi, có đó không? 😏]

Lúc đó, Hàm Số đang lướt Weibo hóng drama.

Mới xuất viện được hai ngày, Đạo Hàm không còn lý do để mang cơm cho cậu nữa nên tần suất gặp nhau giảm hẳn. Hơn nữa, việc Đạo Hàm lừa cậu trước đó vẫn khiến Hàm Số thấy khó chịu.

Vừa nhìn thấy tin nhắn của Xác Suất, Hàm Số lập tức có cảm giác tệ hại và quen thuộc: Tâm trạng mình còn tệ hơn nữa rồi này.

Xác Suất: [Trước đây cậu đã đồng ý giả làm bạn trai của tôi, đừng quên nha~]

Hàm Số: [Tôi suýt nữa quên mất rồi!]

Hàm Số định nhắn tin trả lời ngay nhưng một ý nghĩ không đúng lúc bỗng lóe lên trong đầu cậu___

___Mình và Xác Suất giả làm người yêu, Đạo Hàm sẽ nghĩ sao nhỉ?

Cậu gõ vài chữ, định từ chối nhưng lại nghĩ đến những hành động kỳ quặc của Đạo Hàm gần đây. Trong lòng bỗng cảm thấy bức bối, tốt lắm, hắn có thể lừa cậu, chẳng lẽ cậu lại không thể lừa hắn sao?

Thế là Hàm Số dứt khoát nhắn lại một chữ ‘Được’. Cậu thừa nhận rằng hiện tại mình có hơi…. nhưng chỉ hơi thôi, hơi chút trẻ con. Chủ yếu là nếu mình thất hứa, chẳng phải Xác Suất sẽ thảm lắm sao?

Hàm Số tự nhủ: Mình làm thế này là để giúp Xác Suất thôi. Cậu lướt Weibo một cách máy móc, mỗi lần vuốt đều rất mạnh, như thể muốn xuyên thủng cả màn hình. Cậu cắn răng nghĩ: Vậy…… Đạo Hàm có tham gia buổi giao lưu không nhỉ?

Buổi giao lưu được tổ chức tại một hội quán Home Party được thuê trọn gói. Sau khi đến nơi, ai thích gì làm nấy____ người chơi game thì chơi game, người đánh bi-a thì đánh bi-a.

Hàm Số vốn chỉ muốn làm một ‘chàng trai lướt sóng’ vô lo vô nghĩ nhưng vì đã đồng ý giúp Xác Suất, cậu đành cam chịu bị trói chung với cậu ta để chơi mấy trò ngốc nghếch của Xác Suất.

“Tôi thắng rồi!” Một giọng nói vui sướng như tiếng gà gáy vang lên bên tai, chính là Xác Suất đang reo hò.

Tuy nhiên, Xác Suất nhanh chóng thấy chán vì Hàm Số chơi game quá kém. Cuộc sống cần một chút kí.ch thí.ch thì mới có thể gặp được những khung cảnh khác biệt. Nghĩ vậy, cậu ta cười toe toét, để lộ mười chiếc răng trắng sáng: “Chúng ta đi tìm Văn Nghị Luận đi!”

Hàm Số: Ai là ‘chúng ta’ với cậu hả?????

Hàm Số: Khoan đã, rõ ràng trước đó cậu không nói như thế mà?!

Mặc dù trong lòng phản đối kịch liệt nhưng lời nói ra lại biến thành: “Đến khoe khoang trước mặt anh ta à?”

Xác Suất cười hì hì: “Hiểu rõ tôi nhất vẫn là Hàm Số.”

Hàm Số cảm thấy chắc mình bị ma ám mới đồng ý với yêu cầu xấu hổ này. Đúng là gần mực thì đen, gần Xác Suất thì mất não, kết bạn sai lầm thật rồi.

Lúc đó, Văn Nghị Luận đang trò chuyện với một người đàn ông mặc đồ đen. Văn Nghị Luận quay mặt về phía Xác Suất và Hàm Số, còn người đàn ông mặc đồ đen quay lưng về phía họ. Hàm Số vô thức cảm thấy bóng lưng đó rất quen thuộc nhưng chưa kịp nghĩ sâu thì Xác Suất đã đẩy cậu ra trước, nhanh chóng chiếm lấy trung tâm sân khấu và nói lớn:

“Văn Nghị Luận, tôi giới thiệu với anh một người!”

Hàm Số: Lại nữa rồi, cái bệnh xấu hổ thay cho người khác của mình lại tái phát……

“Bạn trai tôi…..” Xác Suất ngẩng cao đầu với vẻ mặt đắc thắng và giọng điệu khoa trương. “Hàm Số!”

Văn Nghị Luận ngạc nhiên nhìn Hàm Số rồi lại nhìn Xác Suất. Sau đó, anh  ta quay sang nhìn người đàn ông mặc đồ đen với ánh mắt vừa chế giễu vừa đùa cợt.

Lúc này, người đàn ông kia từ từ quay người lại____

Chính là Đạo Hàm.

Hàm Số sững sờ.

Đạo Hàm nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Hàm Số, như thể không muốn bỏ lỡ bất kỳ phản ứng nào của cậu.

Nhịp tim tăng nhanh, máu lưu thông nhanh hơn, adrenaline tiết ra nhiều hơn___ nhưng những điều này vẫn chưa đủ để mô tả chính xác cảm giác của Hàm Số vào lúc này. Vì ngoài tất cả những điều đó, cậu còn cảm nhận được một cơn đau nhói không ngừng ở lồng ng.ực.

Ánh mắt của Đạo Hàm như xuyên qua da thịt cậu, đâm thẳng vào dây thần kinh, khiến toàn thân cậu cứng đờ.

Hàm Số không hề có cảm giác sung sướng hay thỏa mãn vì đã ‘trả đũa’ được Đạo Hàm.

Cậu chỉ có thể cố gắng diễn tròn vai, không vạch trần Xác Suất trước mặt mọi người: “Xin chào, Văn Nghị Luận, tôi là Hàm Số.”

Hàm Số cảm nhận được ánh nhìn chòng chọc của Đạo Hàm càng lúc càng mạnh mẽ, đến mức cậu bỗng nảy ra suy nghĩ muốn bỏ chạy khỏi hiện trường. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn cố gắng kiềm chế.

Sau khi lịch sự bắt tay với Văn Nghị Luận, Hàm Số tiếp tục đưa tay ra với Đạo Hàm: “Xin chào, Đạo Hàm.”

Đạo Hàm lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bàn tay của Hàm Số rất lâu. Lâu đến mức lòng bàn tay trái của Hàm Số bắt đầu lạnh ngắt vì không khí mùa hè cuối thu.

Cuối cùng, ánh mắt của Đạo Hàm dời từ bàn tay của Hàm Số lên gương mặt cậu, dừng lại một giây___

Rồi quay đầu rời đi, không nói một lời.

>>>>>>>>>>

Chương 43

Đạo Hàm rời đi.

Chỉ còn lại ba người: Hàm Số, Xác Suất và Văn Nghị Luận cùng trò chuyện. Nhưng thực tế thì chỉ có Văn Nghị Luận và Xác Suất là nói chuyện vui vẻ, còn Hàm Số luôn cảm thấy mình như một chiếc bóng đèn thừa thãi. Dù vậy, cậu cũng không quan tâm đến nội dung cuộc trò chuyện của hai người kia.

Tiếng hát từ phòng karaoke bên cạnh vang lên, những cô gái xinh đẹp từ giới sách giáo khoa Ngữ Văn và những chàng trai bảnh bao từ giới Toán học tụ tập ăn uống, nói chuyện rôm rả với mục tiêu chính là thoát kiếp độc thân trong tối nay. Hàm Số bỗng dưng nhớ đến câu nói nổi tiếng của một nhà thơ lớn: Nỗi buồn vui của con người không hề giống nhau, tôi chỉ cảm thấy họ thật ồn ào.

“Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.” Hàm Số nói với Xác Suất.

“Đi đi.” Xác Suất hoàn toàn không bận tâm đến tung tích của người bạn trai giả này.

Khi Hàm Số bước ra khỏi nhà vệ sinh, cậu tình cờ nhìn thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đang cúi đầu bên bồn rửa, trông như thể đang nôn mửa. Không có Xác Suất quấy rối, Hàm Số lập tức nhận ra đó là Đạo Hàm.

Không khí phảng phất mùi rượu nhè nhẹ hòa lẫn với mùi thuốc khử trùng mà nhân viên vệ sinh vừa sử dụng, hai luồng hương trộn lẫn nhau xộc vào mũi làm chậm lại sự truyền dẫn của các chất dẫn truyền thần kinh trong não bộ của Hàm Số. Cậu đột nhiên đứng khựng lại, đôi chân như bị gắn chặt xuống đất, không thể bước tiếp.

“Ọe___” Đạo Hàm nôn rất dữ dội.

Hàm Số nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ của Đạo Hàm cùng mùi rượu thoang thoảng trên vạt áo hắn, cậu có thể đoán được hắn đã uống không ít. Một người theo chủ nghĩa sống lành mạnh như Đạo Hàm, tửu lượng hẳn là không tốt lắm và kết quả chính là tình trạng trước mắt đây.

“Anh không sao chứ?” Hàm Số đưa tay đỡ lấy cánh tay Đạo Hàm, đồng thời vỗ nhẹ lưng hắn để giúp hắn dễ chịu hơn.

Đạo Hàm vẫn giữ nguyên tư thế nôn ói cho đến khi cảm thấy dạ dày mình đã trống rỗng hoàn toàn. Hắn mở vòi nước, rửa sạch những vết bẩn còn sót lại trong bồn rửa.

Hắn đứng thẳng người dậy, định cảm ơn: “Cảm ơn___”

Lời vừa nói ra đã nghẹn lại nơi cổ họng, mọi câu từ chuẩn bị sẵn đều bị gạt bỏ.

Đạo Hàm chăm chú nhìn Hàm Số, rõ ràng không ngờ rằng người giúp mình lại là cậu. Dưới ánh nhìn ấy, Hàm Số bỗng cảm thấy có chút chột dạ nhưng vẫn im lặng không nói gì.

Cậu do dự không biết có nên giải thích không nhưng nghĩ đến việc nơi này có quá nhiều người, dễ bị nghe lén, nếu để kẻ có tâm tư nghe được thì kế hoạch của Xác Suất coi như đi tong. Dù sao thì, Xác Suất bây giờ cũng đang vui vẻ tán gẫu với Văn Nghị Luận, hoàn toàn không quan tâm đến hành tung của ‘bạn trai giả’ này.

Hay là….. mình và Đạo Hàm tìm một nơi nói chuyện riêng?

Hàm Số vừa nghĩ vừa mở miệng định nói điều gì đó nhưng chưa kịp thốt ra một âm tiết nào thì đã cảm nhận được một thứ ấm áp bao trùm lấy bàn tay mình. Cậu kinh ngạc nhìn lên khuôn mặt Đạo Hàm…. và giây tiếp theo____

Đạo Hàm nhẹ nhàng gỡ tay của Hàm Số ra khỏi cánh tay mình, dùng giọng điệu bình thản nhất nói: “Nhưng mong cậu đừng làm những hành động khiến Xác Suất hiểu lầm như vậy nữa.”

Khoảnh khắc Đạo Hàm buông tay, một giọt nước bắn vào mắt Hàm Số, kí.ch thí.ch thần kinh thị giác khiến cậu chớp mắt liên tục, cậu vô thức rơi ra vài giọt nước mắt sinh lý.

Hơi ấm vừa bao phủ bàn tay đột nhiên tan biến không dấu vết. Vì tay Đạo Hàm vừa rửa qua nước nên còn ướt, để lại những vệt nước lấm tấm trên mu bàn tay của Hàm Số. Khi nước bốc hơi, nó mang theo cả hơi ấm, khiến mu bàn tay cậu lạnh buốt trong một khoảng thời gian dài khó chịu.

Mùi rượu cũng tan biến cùng với chủ nhân của nó, chỉ còn lại mùi thuốc khử trùng lơ lửng trong không khí bị cậu vô thức hít vào, tắc nghẹn trong cổ họng, không lên không xuống.

>>>>>>>>>>

Chương 44

Phòng ngủ của mỗi người trong Home Party đều đã được sắp xếp từ trước.

Hàm Số trở về phòng mình nhưng trong lòng cứ thấy khó chịu. Cậu cầm điện thoại lên nhưng chẳng còn hứng thú gì, tin tức trên màn hình cũng không thật sự lọt vào đầu. Cậu chỉ ngồi đó, đờ đẫn suốt vài tiếng đồng hồ, cố gắng gỡ rối mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Trở lại câu hỏi ban đầu___ nếu như ngay từ khi cậu tỉnh lại, Đạo Hàm đã giấu diếm điều gì đó, vậy có phải chuyện đó có liên quan đến vụ ám sát cậu không?

Hàm Số lại nhớ đến cuộc đối đầu giữa Đạo Hàm và tên giao hàng ở nhà mình hơn một tháng trước. Nếu tên giao hàng kia chỉ là một kẻ báo thù bình thường thì tại sao Đạo Hàm lại dừng bước ngay sau khi nghe thấy một câu nào đó? Tại sao hắn phải nói rằng chưa từng gặp tên đó?

Có lẽ trong đoạn video đó vẫn còn manh mối nào đó.

Hàm Số kiên nhẫn xem lại từ đầu.

Video chỉ dài hơn bốn mươi phút nhưng vì muốn chắc chắn không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, cậu xem đến mức đầu óc căng thẳng và mệt mỏi. Đáng tiếc là vẫn không phát hiện được điều gì. Thanh tiến trình của video gần như sắp chạy đến cuối. Cậu hơi thất vọng, trên màn hình là cảnh tên giao hàng tự sát___ con dao đâm vào lồng ng.ực, máu nhuộm đỏ lưỡi dao_____

Khoan đã!

Hàm Số lập tức nhấn nút dừng, phóng to hình ảnh.

Máu của tên giao hàng có màu đỏ.

Cậu ta là con người!

Mọi chuyện cuối cùng cũng có lời giải thích hợp lý. Bao gồm cả việc tại sao một người mà cậu không quen biết lại hận cậu đến thế? Bao gồm cả việc sau khi tên giao hàng tự sát, cảnh sát lại không tìm thấy thi thể của cậu ta. Vì đó chính là cách để cậu ta quay trở lại thế giới loài người.

Bạn hỏi tại sao Hàm Số biết điều này ư?

Vì cậu có mối quan hệ khá tốt với người ra đề thi đại học. Người đó cũng là con người và mỗi lần trở về đều dùng cách ‘tự sát’ này. Trước đây, Hàm Số còn từng cảm thán: Chà, cảnh tượng này đúng là giấc mơ thầm kín mà các sĩ tử cấp ba và thí sinh đại học không dám theo đuổi mà!

Hàm Số còn biết rằng để bước vào thế giới sách giáo khoa Toán cấp ba, cần phải đáp ứng một số điều kiện nhất định nhưng cụ thể điều kiện đó là gì thì cậu không rõ.

Nếu chỉ đơn giản như vậy, tại sao Đạo Hàm lại không nói ra sự thật? Hắn còn giấu diếm điều gì nữa?

Hàm Số ngồi đó trong sự giằng xé cho đến khi đồng hồ điểm 12:01 đêm_____ một ngày mới chính thức bắt đầu, cũng có nghĩa là màn kịch đóng giả làm người yêu của cậu và Xác Suất đã kết thúc.

Cậu lao ra khỏi phòng, gõ mạnh vào cửa phòng của Đạo Hàm.

Cậu phải làm rõ chuyện này.

Cửa mở ra. Đôi má của Đạo Hàm hơi ửng đỏ vì men rượu. Nhìn thấy Hàm Số đứng trước mặt, hắn lập tức định đóng cửa lại nhưng may mà Hàm Số nhanh hơn một bước, đưa tay chặn vào khe cửa. Chỉ cần Đạo Hàm chậm lại một chút thôi, tối nay bàn tay của Hàm Số chắc chắn sẽ chịu một cú kẹp thảm khốc. Nhưng Đạo Hàm vẫn kịp dừng lại.

“Cậu…..” Đạo Hàm có vẻ bực bội.

Hàm Số bước vào phòng, phát hiện trên tủ đầu giường có một chai rượu vang đỏ, chỉ còn lại một phần ba. Bước chân của Đạo Hàm hơi loạng choạng, hắn đi đến giường, ngồi xuống, cầm ly rượu uống một ngụm, sau đó quay đầu lại như thể chợt nhận ra trong phòng còn có một người khác rồi cất giọng hỏi:

“Cậu đến đây làm gì?”

Đạo Hàm… say rồi?

“Nếu không có chuyện gì thì đi đi, đừng làm phiền tôi uống rượu.” Đầu của hắn lắc lư, ngay cả chất lỏng trong ly rượu cũng rung lên theo.

Hàm Số vốn định nói chuyện đàng hoàng với Đạo Hàm nhưng nhìn tình trạng hiện tại của hắn, e rằng có nói cũng không có tác dụng. Một Đạo Hàm say rượu có phần ngang bướng, không chịu nghe lý lẽ, hơn nữa, Hàm Số cũng không chắc sáng mai tỉnh dậy, hắn còn nhớ được những gì mình nói tối nay không.

“Vậy được, tôi đi đây.” Hàm Số lịch sự chào tạm biệt.

Cậu quay lưng bước đến cửa, tay phải nắm lấy tay nắm cửa, xoay xuống. Ngay lúc sắp chạm đến vị trí thẳng đứng, một lực mạnh mẽ bất ngờ kéo cậu lại, khiến cậu đập lưng vào cánh cửa……

Mùi rượu nồng đậm bao trùm lấy cậu, hơi thở nóng bỏng phả lên tai và cổ. Dưới ánh đèn vàng vọt, bóng của Đạo Hàm phủ kín lấy Hàm Số. Hai bàn tay của hăn nắm chặt vai cậu, bốn ngón tay siết chặt.

Ánh mắt của Đạo Hàm lướt từ hàng lông mày của Hàm Số xuống sống mũi rồi dừng lại ở đôi môi. Như thể đang dùng ánh nhìn để khắc họa từng đường nét trên khuôn mặt cậu.

Giữa khoảng lặng, Đạo Hàm đột nhiên lên tiếng____

“Đêm đó ở phòng karaoke, bài <Fool>  ấy, tôi là hát với….. cửa sổ.”

‘Hát với cửa sổ’ nghĩa là gì?

Có lẽ do hơi men tác động, Hàm Số bỗng không còn ý định né tránh nữa. Cậu ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Đạo Hàm, để lộ đường nét rõ ràng của yết hầu. Vì Đạo Hàm đứng quay lưng về phía ánh sáng, Hàm Số chỉ có thể nhìn thấy đôi con ngươi đen láy của hắn, không tài nào đoán được cảm xúc trong đáy mắt đó.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau ba giây. Trong ba giây đó, Hàm Số nghe thấy ba tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường cùng ba nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình.

Ba giây sau, Đạo Hàm đột nhiên nghiêng người xuống. Động tác ấy rõ ràng là điềm báo của một nụ hôn nhưng ngay khoảnh khắc môi hai người sắp chạm vào nhau, Đạo Hàm lại bất ngờ dừng lại.

“Tại sao dừng lại?”

Có lẽ bóng tối mang lại cho con người dũng khí khó ngờ, Hàm Số nhìn thẳng vào lồng ng.ực Đạo Hàm, trầm giọng hỏi.

Như cậu đã đoán, Đạo Hàm không trả lời.

Những ai thân thiết với Hàm Số đều biết cậu là người có tính tình ôn hòa, nhưng lúc này, trong giọng nói của cậu phảng phất một tia giận dữ – chỉ là chính cậu cũng không rõ cơn giận ấy nhắm vào Đạo Hàm hay vào bản thân mình.

“Vậy thì nghe cho kỹ đây____ nếu như anh không giấu giếm hay lừa dối tôi___”

Hàm Số không trông mong Đạo Hàm sẽ đáp lại. Cậu đưa tay nắm lấy cà vạt của hắn, vòng quanh cổ tay một vòng, ánh mắt lạnh lùng nhưng kiêu hãnh.

“____thì chiếc cà vạt anh đang đeo bây giờ, đáng lẽ phải là quà tôi tặng.”

Cậu siết nhẹ tay, kéo mạnh Đạo Hàm lại gần. Đồng thời, cánh tay còn lại vòng qua cổ hắn, ngửa đầu chủ động hôn lên.

>>>>>>>>>>

Chương 45

Đó không phải một nụ hôn nhẹ nhàng thoáng qua mà là một nụ hôn đầy mãnh liệt, mang theo sự bộc phát cảm xúc. Rõ ràng môi hai người mềm mại chạm vào nhau nhưng lại như đang đấu sức, tựa như cả hai đều muốn thông qua lần vượt ranh giới này để truyền tải suy nghĩ của mình cho đối phương.

Hơi thở hòa quyện, xoay vần.

Sau khi kết thúc, cả hai đều thở d.ốc kịch liệt, cảm giác thiếu oxy vẫn còn rất rõ rệt. Hàm Số ngẩng đầu nhìn Đạo Hàm, vừa thở gấp vừa nói:

“Mối quan hệ giữa tôi và Xác Suất là giả. Là cậu ta ép tôi đóng giả làm bạn trai một ngày.”

Khi đến lúc phải ‘bán đứng’ bạn bè, Hàm Số tuyệt đối không có chút mềm lòng nào.

Sau đó, cậu tiếp tục truy hỏi:

“Giờ thì đến lượt anh giải thích chuyện đã lừa tôi rồi.”

Đôi mày sắc nét của Đạo Hàm nhíu chặt lại, gần như dính vào nhau, vẻ mặt vì men rượu mà có chút ngốc nghếch:

“Tôi lừa cậu khi nào?”

Hàm Số tức đến bật cười:

“Anh còn chối à? Trong điện thoại tôi có bằng chứng hẳn hoi đấy.”

Bằng chứng mà cậu nói chính là đoạn video quay từ camera giấu kín.

Nhưng Đạo Hàm hoàn toàn không quan tâm Hàm Số muốn nói gì. Hắn chỉ nắm lấy tay cậu, mơ màng kéo về phía giường, tự mình kết luận:

“Ngủ thôi.”

Hàm Số bị kéo đến mức chỉ có thể ngồi xuống mép giường, bất đắc dĩ nói:

“Không được. Nếu ngủ thì cũng phải nói rõ ràng rồi mới ngủ.”

Nhưng Đạo Hàm hiển nhiên thuộc dạng ‘chưa thấy quan tài chưa đổ lệ’, Hàm Số đành mở kho dữ liệu đám mây, lấy ra con át chủ bài của mình____ bản sao lưu đoạn video.

Do kết nối mạng có vấn đề, cậu phải thoát ra vào lại mấy lần mới tải được video. Nhưng khi quay sang, cậu phát hiện người bên cạnh đã ngủ say từ lúc nào.

Hàm Số nhìn hắn, sắc mặt phức tạp:

….. Cái ‘ngủ’ của hắn, hóa ra thật sự chỉ là ngủ thôi à?

Cậu đắp chăn cho Đạo Hàm rồi quay về phòng mình.

Sáng hôm sau, sáu giờ, Hàm Số chạm mặt Đạo Hàm.

Đạo Hàm dậy sớm là do thói quen sinh học nhưng Hàm Số thì hoàn toàn không phải. Cậu dậy sớm chỉ vì đám định nghĩa Toán học và định nghĩa Văn học ở phòng bên cạnh đã thức suốt đêm, quậy tưng bừng đến mức cậu không ngủ nổi.

Cả hai đều có tâm sự riêng nhưng phản ứng của Đạo Hàm rõ ràng mạnh hơn. Sau khi nhìn thấy Hàm Số, vẻ mặt của hắn lộ rõ vẻ muốn nói lại thôi, thậm chí còn định tránh mặt.

Hàm Số lập tức chặn hắn lại:

“Tối qua anh còn chưa giải thích rõ ràng với tôi.”

Đạo Hàm ngẩn ra:

“Tối qua….. tối qua đã xảy ra chuyện gì?” Hắn có vẻ hoang mang, “Tôi chỉ nhớ cậu có đến tìm tôi, còn sau đó thì sao?”

Nhìn biểu cảm Đạo Hàm nghiêm túc suy nghĩ, không giống như đang giả vờ, Hàm Số rút ra một kết luận:

Rượu hại người, thật đấy.

Nhưng cậu không muốn tiếp tục chờ đợi nữa. Giờ chính là thời điểm thích hợp.

Hàm Số dứt khoát nói:

“Không sao cả. Vậy chúng ta vẫn nên nói chuyện một lần cho rõ, anh thấy sao?”

Đạo Hàm nhìn cậu chằm chằm mấy giây rồi chậm rãi gật đầu:

“Tôi cũng có ý đó.”

Trong hội quán tiệc tùng gần như không có căn phòng nào là yên tĩnh. Nếu có thì phòng bên cạnh cũng ồn ào đến mức khiến người ta cảm giác như da đầu sắp tróc ra theo cả tóc.

Vì thế, Đạo Hàm đưa Hàm Số ra khu vườn bên ngoài.

Khu vườn nhỏ được chăm chút tỉ mỉ, có một con đường rải đầy đá cuội, hai bên lối đi trồng đầy hoa cỏ, đường nhỏ uốn lượn kéo dài đến một khu rừng nhỏ phía xa.

“Nói đi, tại sao anh lại lừa tôi?”

Hàm Số và Đạo Hàm sóng vai bước trên con đường rải sỏi. Cậu lo Đạo Hàm sẽ phủ nhận nên bổ sung thêm:

“Rõ ràng anh đã nhìn thấy tên giao hàng rồi.”

“Tôi……”

Đạo Hàm biết lần này mình không thể nào tránh né nữa, đành thở dài thú nhận:

“Bởi vì cậu ta có liên quan đến một người….. một kẻ điên. Nếu đối phương biết quan hệ giữa tôi và cậu thì nhất định cậu sẽ bị kéo vào cuộc. Tôi không muốn cậu bị liên lụy.”

“Đối phương?”

Hàm Số cau mày, truy hỏi:

“Đó là ai?”

“Là…..”

Đạo Hàm vừa định trả lời thì khóe mắt của hắn đột nhiên bắt gặp một tia sáng bạc lóe lên.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, thân thể của hăn phản ứng nhanh hơn cả đầu óc.

Hắn đẩy mạnh Hàm Số sang một bên đồng thời vươn tay về phía bóng mờ vừa lướt qua!

Vật lẽ ra phải đâm vào Hàm Số lại găm vào chính người hắn.

“Cẩn thận___!”

Một ống tiêm rơi xuống đất.

Đạo Hàm nhanh như chớp giẫm nát nó.

Chất lỏng màu đen từ bên trong từ từ tràn ra, đôi mắt của Đạo Hàm đen lại, đáy mắt gợn sóng dữ dội. Nhưng khi ngẩng đầu lên lần nữa, biểu cảm của hắn đã bình tĩnh lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Cậu rất thông minh, Hà Giải.”

Tên giao hàng tên Hà Giải hờ hững nói:

“Anh lừa tôi. Anh cũng không phải kẻ đơn giản.”

Hàm Số vừa nhìn liền nhận ra tên giao hàng.

Dù lần trước đối phương đội mũ, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt nhưng chỉ cần dựa vào ánh mắt này, cậu tuyệt đối không thể nhận nhầm.

Cậu lập tức lớn tiếng hỏi:

“Cậu đã tiêm gì vào người anh ấy?!”

Nhưng Hà Giải chẳng buồn đáp lại.

Hàm Số cố giữ bình tĩnh, lập tức gọi điện cho bệnh viện, sau đó báo cảnh sát. Dù cậu biết báo cảnh sát là vô dụng nhưng vẫn phải làm.

Sau đó, cậu nhón chân nhìn vết thương của Đạo Hàm nhưng bị hắn cản lại.

“Đừng nhìn.”

“Anh có sao không?”

Đạo Hàm cố gắng chống lại cơn choáng váng, lắc đầu. Nhưng sắc mặt của hắn nhợt nhạt nhanh đến mức có thể nhận thấy bằng mắt thường.

Hắn khẽ nói với Hàm Số:

“Những cuộc gọi cần gọi, cậu đã gọi rồi. Tiếp theo, đừng nói gì cả, đừng làm gì cả. Cứ để tôi lo.”

“Nhưng…..”

Đạo Hàm giơ ngón trỏ đặt lên môi, ra hiệu im lặng.

Hàm Số đành nuốt xuống mọi lo lắng, lặng lẽ đứng sau lưng Đạo Hàm, nhẹ nhàng đỡ lấy hắn, cho hắn mượn một chút sức lực để dựa vào.

“Tôi biết cậu sẽ quay lại.”

Giọng của Đạo Hàm vẫn bình thản như mọi khi. Nhưng chỉ có hắn biết, đó chỉ là vỏ bọc bề ngoài….. bởi vì chất lỏng Hà Giải tiêm vào người hắn đã bắt đầu phát huy tác dụng.

“Cảnh sát không bắt được cậu, bác sĩ cũng chưa thể đến ngay….. vậy thì chúng ta nói chuyện đi.”

“Được thôi.”

Hà Giải cười đắc ý:

“Dù không giết được Hàm Số nhưng giết Đạo Hàm cũng là một thu hoạch ngoài ý muốn.”

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt của cậu ta đột nhiên thay đổi.

“Anh dám lừa tôi?!”

Gương mặt cậu ta biến sắc nhanh hơn cả trời tháng Sáu.

“Thì ra dòng chữ ‘Tôi sắp thành công rồi’ trong nhật ký của Hà Quân là có ý này… thì ra chỉ cần tiêm vào người anh thứ mực của tổ biên soạn sách giáo khoa là có thể hoàn toàn hủy diệt anh!”

>>>>>>>>>>

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.