Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 6: Chương 6



Đêm hôm đó, Bạch Thanh Ẩn thật sự say, người say, tâm say.

Hắn không nghĩ mọi chuyện lại thuận lợi như thế, thú được ý trung nhân như nguyện, là nữ tử xinh đẹp ngày nào.

Mỗi lần nhớ tới nụ cười yên nhiên của người kia, hắn lại bất giác mỉm cười.

 

Chưa bao giờ hắn xúc động như thế này.

Có được nàng, che chở nàng, yêu thương nàng, cho dù dùng cả đời này chiếu cố nàng cũng thấy chưa đủ.

Hiểu rõ cảm tình này, biết mình không thể buông tay, hắn mới hướng cha mẹ tới nàng cầu thân.

Biết hắn muốn kết hôn với nữ nhi thủ phú Tô Châu, cha mẹ hắn vui vẻ đáp ứng.

Thế là, bọn họ trịnh trọng chọn bà mối nổi danh nhất tới đăng môn cầu hôn. Không lâu sau, bà mối truyền tin lại khiến hắn kích động mất ngủ một đêm.

Không chỉ vợ chồng Trịnh Kỳ Uyên, ngay cả nữ nhi duy nhất của họ cũng gật đầu đáp ứng hôn sự này!

Tiếp đó chính là chọn ngày lành tháng tốt, mọi thứ hắn đều tuân theo tập tục Giang Nam, cho dù cảm thấy rắc rối nhưng nghĩ nếu tiến quá mau sẽ khiến người trong lòng ủy khuất, nên hắn nhẫn nại.

Rồi chờ đợi, chờ ngày tân nương được kiệu tám người khênh đưa qua cửa. Một ngày lại một ngày chờ đợi,thời gian không lâu mà hắn thấy như trải ba thu.

Thật vất vả, thật vất vả, cuối cùng kiệu hoa cũng nâng tân nương tới kinh thành. Hắn mặc y phục tân lang đích thân nghênh đón trước đại môn.

Bái đường xong, trưởng bối giữ lại kính rượu, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn tân nương được dắt đi. Tưởng tượng nàng đã là thê tử của mình, hắn liền vạn phần kích động, rượu kính đến trước mặt không chút nào né tránh, thống khoái hào sảng mà cạn ly!

Đây là ngày hạnh phúc nhất đời hắn, tâm tình sung sướng này khó diễn tả bằng lời. Cả ngày nay hắn như đi trên mây, hưng phấn tới mức không thật.

Mãi mới tới nửa đêm, người hướng hắn kính rượu cuối cùng cũng buông tha tân lang. Hắn vừa có cơ hội, lập tức rời đi, ba phần tỉnh bảy phần say, cước bộ loạng choạng nhưng hưng phấn cùng kích động khó che giấu, từng bước hướng tới tân phòng.

Đình viện, tân phòng hoàn toàn mang phòng cách Tô Châu, hắn mỉm cười.

Sợ nàng gả tới kinh thành xa xôi sẽ nhớ nhà, trước khi thành thân hắn cho gọi người tới xây một biệt uyển theo đúng phong cách Tô Châu để làm tân phòng.

Không biết nàng có thích không? Hắn vừa nghĩ vừa đi tới cửa phòng, ánh nến trong phòng lay động khiến hắn càng như si như say.

Say vì không khí tĩnh mịch, say vì tâm tình kích động không nói nên lời, người hắn ngày nhớ đêm mong đang ở trong phòng, say vì nàng đã là vợ hắn.

Hắn tay khẽ run, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng khép kín…

**

Dựa theo mô tả của người khác, nàng đã vô số lần vẽ lên diện mạo phu quân trong đầu.

Họ nói hắn tuấn dật phi phàm, tài hoa hơn người, không câu nệ tiểu tiết──

Họ còn nói hắn không tham quyền vị, không luyến nữ sắc, thật là một nam tử tốt hiếm có ──

Họ còn nói thiệt nhiều thiệt nhiều, mà khi nàng tận mắt gặp hắn mới biết được, hắn thực sự tốt tới mức nói bằng lời thôi chưa đủ.

Khăn đỏ trùm đầu nhẹ nhàng nhấc lên, nàng bất an chậm rãi ngẩng đầu, nhìn người trước mặt, lòng nàng trong nháy mắt bị cái gì đó chiếm cứ, không còn một khe hở.

Người này, là hắn, là hôn phu của nàng.

Một khắc ấy, nàng hiểu được, trái tim tưởng không bao giờ rung động, bắt đầu vì người trước mắt này mà đập loạn. Nàng yêu ──

Yêu Bạch Thanh Ẩn.

Nhưng, đúng lúc nàng biết tâm ý của mình, người vừa nâng tấm khăn voan che mặt lại thối lui, vẻ mặt rất khó coi.

Nàng hoang mang nhìn hắn, mà trên mặt hắn xanh mét, dáng vẻ như bị lừa dối, không nói một lời xoay người mà đi.

“Tướng công ──” nàng kinh ngạc đứng lên gọi hắn, nhưng chỉ có tiếng sập cửa trả lời.

Nàng một thân hồng bào ngơ ngác đứng trong phòng, thật lâu mới hoàn hồn, không rõ rốt cuộc chuyện gì xảy ra.

Không biết qua bao lâu, màn đêm buông xuống dày đặc, ngoài phòng không một tiếng động, nàng bắt đầu nhận ra hôn phu của nàng sẽ không quay lại. Nàng vô lực ngã ngồi xuống giường, lòng tràn đầy hoang mang, xảy ra chuyện gì, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Nàng không nói gì, chỉ có thể nhìn ngọn nến hồng cháy dở, trong mắt chỉ còn hoang mang và bi thương.

Đêm tân hôn bị bỏ lại một mình, đối với bất kỳ tân nương nào cũng là một điều tiếc nuối.

Tiếc nuối một đời.

**

Trịnh Trường Tiếu mang thư đồng Tiểu Lục chạy một mạch từ trường về nhà khiến Tiểu Lục vẫn theo sát y đuổi theo không kịp, nhịn không hô với theo: “Thiếu gia, kính nhờ, đừng chạy nhanh như vậy, Tiểu Lục chân ngắn đuổi không kịp người a!”

“Ai nha, Tiểu Lục, ngươi đừng có chậm chạp như thế!” Trịnh Trường Tiếu dừng lại, xoay người nhìn về phía Tiểu Lục đầu đầy mồ hôi hổn hển thở cách đó không xa “Hôm nay là Sương tỷ về nhà, ta muốn mau về gặp tỷ ấy!”

“Nhưng mà, thiếu gia, lão gia đã bảo Sương tiểu thư hôm nay không về kịp mà?”

“Ta mặc kệ, tóm lại ta phải về xem cái đã. Gần hai tháng không gặp Sương tỷ, thật muốn trông thấy tỷ ấy mà!”

Nói xong, Trịnh Trường Tiếu quay người chạy tiếp.

“Thiếu, thiếu gia ── từ từ, chờ ta a ──”

Thấy y đã chạy xa, Tiểu Lục bất đắc dĩ nhanh chân chạy theo.

Trở lại thành Tô Châu quen thuộc, Trịnh Ngưng Sương không có một tia vui mừng, ngược lại khuôn mặt tràn ngập u sầu.

Cùng về với nàng còn có hôn phu, Bạch Thanh Ẩn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.