Khoảnh khắc đó, Giai Giai cảm thấy như mình bị nhốt trong một thế giới song song, nơi chỉ có cô và cô gái điên ngoài cửa tồn tại.
Nỗi sợ hãi dâng đến tột cùng.
Cô run rẩy lấy điện thoại, vội vàng gọi cảnh sát.
Nhưng ngay khi cảnh sát đến, cô gái điên kia đã biến mất không dấu vết, nhanh như thể chưa từng xuất hiện.
Kể từ hôm đó, cơn ác mộng của Giai Giai bắt đầu.
Cô gái điên ấy cứ cách vài ngày lại xuất hiện, tiếp tục lao vào cửa đập rầm rầm.
Lần nào Giai Giai cũng báo cảnh sát, nhưng chưa một lần cảnh sát bắt được cô ta.
Khu chung cư cũ không có camera giám sát, muốn tìm ra một người ẩn nấp trong bóng tối khó hơn lên trời.
Không phải là cảnh sát chưa từng mai phục canh chừng, nhưng quái lạ thay, cứ mỗi lần có cảnh sát đứng gác, cô gái điên lại không xuất hiện nữa.
Chuyện này khiến lực lượng điều tra rơi vào bế tắc.
Cuối cùng, cảnh sát chỉ có thể bất đắc dĩ dặn dò Giai Giai:
“Về nhà sớm, khóa cửa kỹ, nửa đêm đừng phát ra tiếng động.”
Nhưng những lời khuyên ấy không giúp cô thoát khỏi nỗi sợ hãi thường trực.
Tần suất những lần bị quấy rối khiến tinh thần cô ngày càng suy nhược.
Quan trọng nhất là… Giai Giai hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại bị cuốn vào chuyện này.
Cô không hề quen biết cô gái điên ấy, cũng chẳng làm gì sai trái.
Sao cô lại bị nhắm vào?
Cô thật sự quá xui xẻo.
Nhưng chuyện xui xẻo nhất vẫn chưa dừng lại.
Giai Giai rất muốn tìm Kỷ Hòa giúp đỡ.
Thế nhưng vận may của cô lại tệ đến nỗi… lần nào rút mic trên livestream của Kỷ Hòa cũng thất bại.
Không còn cách nào khác, cô chỉ có thể nhắn tin riêng, hy vọng Kỷ Hòa sẽ đọc được.
Và rồi… điều kỳ diệu đã xảy ra.
Kỷ Hòa trả lời tin nhắn.
“Tôi đã thấy tin nhắn.”
Giai Giai như không tin vào mắt mình.
Trời ạ! Vận may của cô chẳng phải vẫn đang rất tốt sao?
Cô vội vàng kể lại toàn bộ sự việc, chờ đợi lời giải đáp.
Nhưng đáp án mà Kỷ Hòa đưa ra lại nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.
“Chuyện này đơn giản thôi. Không phải do cô làm sai điều gì, mà là… cô gái đó cho rằng cô là kẻ thứ ba.”
“???”
Giai Giai tròn mắt.
Cô vừa xem xong livestream của Kỷ Hòa, vẫn đang online, lập tức gay gắt phản bác:
“Tôi không phải kẻ thứ ba!!!”
“Xưa nay tôi rất biết giữ mình, không bao giờ dính dáng đến đàn ông đã có gia đình!”
Kỷ Hòa lắc đầu.
“Không phải vấn đề của cô, mà là vấn đề của căn hộ đó.”
“Căn hộ?”
“Đúng vậy.”
Kỷ Hòa chậm rãi gõ từng chữ:
“Căn hộ này từng là nơi người chồng mua cho nhân tình của mình. Ông ta thường lấy cớ đi công tác, thực chất là đến đây vui vẻ với người thứ ba. Cuối cùng, chuyện này bị vợ ông ta phát hiện.”
“Người vợ tìm đến tận cửa để đối chất. Nhưng kẻ thứ ba không hề tỏ ra hối lỗi, ngược lại còn khiêu khích bà ta.”
“Cả hai xảy ra xung đột. Người vợ tức giận tát cho kẻ thứ ba một bạt tai. Kẻ thứ ba ôm hận trong lòng, hơn nữa còn bị đe dọa sẽ bị phanh phui danh tính, nên trong cơn tức giận, cô ta đã…”
Giai Giai vô thức nín thở, chờ đợi câu tiếp theo.
“Kẻ thứ ba đã tạt axit sunfuric vào người vợ.”
“Kỷ Hòa vừa dứt lời, Giai Giai vô thức “ơ” một tiếng, ánh mắt mở to đầy kinh ngạc.
“Vậy… vậy cô gái điên kia chính là cô vợ sao?”
Kỷ Hòa gật đầu xác nhận.
Giai Giai như bừng tỉnh khỏi màn sương mù của câu chuyện, cuối cùng cũng hiểu được lý do vì sao diện mạo cô gái đó lại trông đáng sợ đến vậy.
Bởi vì gương mặt cô ta đã từng bị tạt axit sunfuric…
Chỉ nghĩ đến thôi mà sống lưng Giai Giai lạnh toát, cơn rùng mình vô thức lan tỏa khắp cơ thể.
“Má ơi… đau đớn tới mức nào chứ?”
Nhưng không đúng!
Nếu hung thủ là kẻ thứ ba, vậy tại sao cô gái điên đó lại cứ bám lấy cô mà không buông? Lẽ ra cô ta phải tìm kẻ kia để báo thù mới đúng!
Trong đầu Giai Giai chợt lóe lên một suy nghĩ đáng sợ, khiến da đầu cô tê rần.
“Đừng nói là… tôi và kẻ thứ ba kia rất giống nhau nhé?”
Nếu thật sự là vậy, thì chẳng phải cô xui xẻo tới mức bốc phải bí đao thúi hay sao?
Kỷ Hòa lắc đầu:
“Không, tôi đã nói rồi, vấn đề không nằm ở cô mà là ở căn hộ.”
Cô tiếp tục giải thích:
“Sau khi bị kẻ thứ ba tạt axit, tinh thần cô vợ không còn bình thường nữa. Cô ấy đã quên mất gương mặt và tên của kẻ đó, nhưng thứ duy nhất còn in sâu trong trí nhớ chính là căn hộ mà kẻ thứ ba từng sống trong tòa nhà này. Vì vậy, cô ấy thường xuyên xuất hiện trước cửa, hận không thể xé kẻ đó thành từng mảnh.”
Giai Giai há hốc miệng, kinh ngạc lắng nghe.
Kỷ Hòa chậm rãi kể tiếp:
“Người nhà cô ấy đã nhiều lần tìm cách đưa cô ấy về, để tránh xảy ra chuyện, họ thậm chí còn phải nhốt cô ấy lại trong nhà. Nhưng không hiểu sao mấy ngày gần đây, cô ấy lại trốn ra ngoài. Và đó chính là nguyên nhân khiến cô phải chịu đựng những chuyện vừa rồi.”
“Vậy… vậy bây giờ tôi phải làm sao?” Giai Giai sốt sắng.
“Cô có thể thử liên lạc với người nhà cô ấy, nhờ họ đưa cô ấy về.”
Giai Giai méo mặt: “Thế nhưng mà tôi đâu có biết người nhà cô ấy là ai?”
Kỷ Hòa khẽ mỉm cười:
“Không, cô biết mà. Chính là chủ nhà cho cô thuê căn hộ này.”
Căn hộ mà cặp đôi ngoại tình kia từng gặp nhau ban đầu được mua dưới danh nghĩa của người chồng. Sau khi người vợ bị hủy dung, gia đình cô ấy muốn kiện cả gã chồng bội bạc lẫn kẻ thứ ba ra tòa.
Cuối cùng, căn hộ này trở thành một phần tiền bồi thường.
Nhưng vấn đề là… căn hộ đó không thể ở được nữa.
Chỉ cần nhìn thấy nó, cô gái điên sẽ phát cuồng.
Không còn cách nào khác, gia đình cô ấy đành phải hạ giá thật rẻ, tìm người mua càng nhanh càng tốt. Và thế là Giai Giai, với số tiền ít ỏi của mình, đã vô tình mua được “món hời” này.
Bây giờ thì cô đã hiểu vì sao mấy ngày nay cô gái điên cứ xuất hiện trước cửa nhà mình.
Thật ra, hàng xóm xung quanh đều biết rõ nguồn cơn câu chuyện, nhưng chẳng ai muốn nhúng tay vào. Họ chỉ chọn cách im lặng, đóng cửa làm ngơ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Giai Giai trừng mắt:
“Trời ơi, hóa ra là như vậy! Thật sự dọa chết tôi rồi! Tôi đã nói mà, tôi luôn sống tử tế, không làm gì có lỗi với ai hết!”
Cô vừa nói vừa xoa xoa ngực, cố gắng trấn an bản thân.
“Mặc dù tôi rất thông cảm với cô vợ, nhưng mà người nhà cô ấy cũng nên trông chừng cẩn thận chứ! Để cô ấy chạy lung tung như vậy thật sự có thể dọa chết người đấy!”
Nói xong, cô lập tức gọi điện cho chủ nhà.
Bên kia đầu dây, người chủ nhà nghe xong liền thở dài nặng nề, giọng điệu lộ rõ vẻ mệt mỏi:
“Trời ạ! Cô ấy lại chạy đến đó à? Được rồi, tôi sẽ đến ngay.”
Cúp máy xong, Giai Giai thở dài một hơi thật dài.
Cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi.
Đây là lần đầu tiên trong suốt một tuần qua, cô cảm thấy yên tâm đến vậy.