Ấu Dao không thể nhịn cười với bộ dạng ngớ ngẩn của anh, Chu Ngạn Lâm quay lại, nói: “Chúng tôi đến rồi, Trạch Thần, điều chỉnh trạng thái.”
Cho đến khi ngồi trong phòng trang điểm ở hậu trường, Đỗ Trạch Thần vẫn cười khúc khích.
Tiếu Minh Chính không chịu được: “Người ta chỉ đùa, cậu đang nghĩ gì thế?”
Đỗ Trạch Thần không thừa nhận: “Với tính cách như vậy, không nghĩ tới sao có thể tùy tiện nói ra?” Anh không khỏi nhếch miệng cười: “Cô ấy đâu?”
Tiếu Minh Chính nói: “Anh Chu nói hiếm lắm mới được tới đây một lần, nên dẫn cô ấy đi khắp nơi, thứ nhất để làm quen với môi trường, sau này cô ấy tới các chương trình tương tự cũng có kinh nghiệm, hai là để xem có người quen nào không, tới để chào hỏi.”
“Ừm, không tệ.” Đỗ Trạch Thần nói” “Tôi đi vệ sinh.”
Trên đường đi, anh nhìn thấy Thẩm Ấu Dao ở góc hành lang, Chu Ngạn Lâm không ở bên cạnh, mà là một người phụ nữ, anh còn tưởng là bạn của cô, đang định tiến lên chào hỏi, nhưng thấy vẻ mặt của người phụ nữ không được tốt, anh dừng lại, muốn nghe những gì cô ta nói.
…
“Cô thật lợi hại, Đỗ thiếu gia đã què một chân, còn có thể mở đường cho cô, cô quả nhiên vẫn định ly hôn với anh ấy đúng không? Bằng không cứ yên tâm làm bà Đỗ là được, còn đi diễn làm gì?”
Thẩm Ấu Dao nghi ngờ nhìn Triệu Hiểu Đan: “Sao cô lại ở đây?”
Cô ta đã thay đổi khá nhiều, một tháng rưỡi trước còn khá giản dị giờ đã mặc đồ hiệu nổi tiếng, vẻ u ám, hận đời kia trở thành kiêu ngạo, hoàn toàn trở thành bộ dạng mà cô ta từng ghét.
Triệu Hiểu Đan nói: “Đến để ghi hình “Phái thần tượng”.” giọng điệu rất trịch thượng, không thể trách cô ta đắc ý. “Phái thần tượng” thực sự là một show giải trí nổi tiếng trong những năm gần đây.
“Mà nói ra, sao Đỗ thiếu gia không trực tiếp tìm tài nguyên cho cô, đã tự mình tới ghi hình, có lẽ là vì bị liệt, nên Đỗ thị không thèm để ý tới anh ấy nữa?”
Thẩm Ấu Dao nhíu mày, đang định nói, thì nghe thấy giọng Đỗ Trạch Thần cách đó không xa: “Đúng là để cô lo lắng cho tôi.” Anh lăn bánh xe lăn lại gần, nhìn Triệu Hiểu Đan cười nói: “Cô tên gì? Lo lắng cho tôi như vậy, tôi phải báo đáp cô thật tốt.”
Vẻ mặt Triệu Hiểu Đan cứng đờ, như nhớ ra gì đó, lập tức cười nói: “Đỗ thiếu gia, tôi thường xuyên nghe Nguỵ thiếu gia nhắc tới anh.”
“Nguỵ thiếu gia?” Đỗ Trạch Thần sửng sốt, sau đó nhìn Triệu Hiểu Đan từ trên xuống dưới, đột nhiên phá lên cười: “Ha ha ha, tôi nói mà, ai lại nuôi kiểu này, xinh không xinh, thông minh không thông minh, hoá ra là Nguỵ Anh Tuấn, vậy tôi hiểu rồi, trông xinh và thông minh cậu ta không đối phó được, quả nhiên chó giống chủ.”
Sắc mặt Triệu Hiểu Đan thay đổi, vẫn muốn tiếp.
Nghe thấy Đỗ Trạch Thần cười khẩy: “Lấy anh ta chèn ép tôi?” anh nhìn Triệu Hiểu Đan, thấy rất buồn cười: “Cậu ta không nói cho cô cậu ta đẹp trai, mạnh mẽ như thế nào đâu nhỉ? Tôi thấy cô có thể hỏi cậu ta, cậu ta đã thắng tôi vài lần chưa. “
Mặt Triệu Hiểu Đan đỏ bừng, như muốn chửi bậy, nhưng lời nói của Đỗ Trạch Thần lại khiến cô ta ghen tị, huống hồ Nguỵ Anh Tuấn chỉ là kim chủ của cô ta, cô ta không chắc đối phương sẽ vì mình mà đối đầu với Đỗ Trạch Thần, đành phải nuốt nước bọt nhịn cơn tức.
Thẩm Ấu Dao cười cười, đi tới giúp anh đẩy xe lăn: “Đừng nói trước mặt người ta, bất lịch sự lắm.” Đối với người bất lịch sự, có thể dạy dỗ chút cô rất vui vẻ, chỉ là cô không giỏi, có Đỗ Trạch Thần ở bên đúng là khá hả giận.
“Được rồi, nghe theo em, chúng ta nói trước mặt, nhưng em cũng từng gặp Nguỵ Anh Tuần, xấu trai còn giở trò, nếu chửi trực tiếp, tức giận chỉ biết giậm chân, IQ không theo kịp.”
Thẩm Ấu Dao lườm anh một cái: “Còn nói!”
Đỗ Trạch Thần im lặng, trước khi đi còn liếc nhìn bảng tên trên ngực Triệu Hiểu Đan, cười giễu cợt: “Cô Triệu, chúc cô vạn sự như ý!”
Triệu Hiểu Đan cảm thấy bất an, vội vàng gọi điện cho Nguỵ Anh Tuần.
Đỗ Trạch Thần cũng gọi điện thoại, nhưng sau khi cúp máy, tinh thần không vui vẻ, Thẩm Ấu Dao nói: “Sao vậy? Sắp lên sân khấu rồi, cần điều chỉnh lại tâm trạng.”
“Xin lỗi.” Đỗ Trạch Thần ngẩng đầu nhìn cô: “Để em chịu ấm ức cùng tôi rồi.” Đây là những nơi anh thấy, nơi anh không thấy, cô đã phải chịu bao nhiêu dị nghị và bài xích? Anh lại lần nữa nhận ra rắc rối anh gây ra cho người khác vì tính tình ngông cuồng của mình ngày trước.
Mặc dù cô mạnh mẽ, nhưng đó không phải là lý do khiến cô chịu tổn thương.
Thẩm Ấu Dao sửng sốt, ngồi xổm ở bên chân anh, nhìn thẳng vào mắt anh cười nói: “Anh đang nói gì thế?”
Đỗ Trạch Thần có chút buồn bực: “Nếu như không phải tôi nhúng tay vào…”
“Xem ra Đỗ thiếu gia của chúng ta thật sự đã trưởng thành rồi!” còn biết xem lại bản thân, Thẩm Ấu Dao cười rồi thở dài một hơi: “Nhưng mà, có lẽ anh từng nghe câu “làm hết sức, nghe ý trời” đúng không?”
“Đời người không biết sẽ gặp người như thế nào, gặp chuyện gì vào lúc nào, ở địa điểm nào, gặp thời vận có thể thuận buồm xuôi gió, nhưng khi gặp nghịch cảnh sẽ không ngừng xoay chuyển, những cuộc gặp gỡ trong đời không phụ thuộc vào bản thân, giống như khi anh gặp Bàng Tuyết Oánh và thư ký Dương, nhưng làm gì sẽ tùy thuộc vào bản thân, chúng ta chỉ cần là chính mình, đảm bảo khi thuận lợi sẽ năng lực một bước lên trời, gặp nghịch cảnh sẽ có khả năng lực đối mặt với khó khăn.”
“Gặp được anh cũng là một trong những cuộc gặp gỡ trong đời tôi. Đây là điều bất khả kháng. Ai biết rằng Bàng Tuyết Oánh chọn tôi? Nhưng tôi nghĩ vận may của mình cũng khá tốt.” Cô bình thản nhìn nhìn Đỗ Trạch Thần, cười rất dịu dàng: “Đỗ thiếu gia tuy hơi ngông cuồng, nhưng cởi mở, ân cần, khảng khái, trượng nghĩa, chân thành, dũng cảm, tôi tin chỉ cần chúng ta cùng nhau vượt qua giai đoạn này, chúng ta sẽ mở ra một con đường suôn sẻ”.
Đôi mắt của cô không chỉ sáng như sao, mà còn bao la bao la như tinh hải, đẹp đến nỗi tim Đỗ Trạch Thần lại đập loạn nhịp, anh không kìm được mà rướn người ôm lấy cô: “Em nói đúng, cuộc gặp gỡ của chúng ta là định mệnh.” Em là món quà ông trời ban cho tôi, tôi sẽ trân trọng đến hết cuộc đời.
Chị Lạc là một phụ nữ giỏi giang ở độ tuổi bốn mươi với mái tóc ngắn gọn gàng, tuy được biết đến là người có miệng lưỡi sắc bén, nhưng thực chất có EQ rất cao, biết điều gì nên nói và điều gì không nên nói.
“Những vị khách mà tôi mời hôm nay rất giỏi, để tôi giới thiệu cho mọi người.” Chị Lạc ngồi trước máy quay, giả vờ một lúc: “Có lẽ mọi người không bao giờ đoán được đó là ai … Nào, xin mời Đỗ thiếu gia Đỗ Trạch Thần!”
Vì là phát sóng trực tiếp, nên bình luận và bão bình luận lập tức xuất hiện:
[Trời đ*, không phải Đỗ thiếu gia bị liệt sao? Để có thể tham gia chương trình, tin đồn?]
[Tập này chắc sẽ hay đây, Đỗ thiếu gia cũng là người thích nói người khác]
[Ra rồi, ra rồi!]
Đỗ Trạch Thần ngồi xe lăn từ bên cạnh bước ra. Anh mặc một bộ âu phục mỏng màu xanh nước biển, anh gầy đi rất nhiều so với hai tháng trước, nhưng tinh thần rất tốt, anh ngồi thẳng, thần thái ôn hòa, nếu không có chiếc xe lăn lăn thì gần như không thể thấy rằng chân anh không thể di chuyển.
Khí chất của anh không thay đổi nhiều, sự lãnh đạm và kiêu ngạo vốn có của thiếu niên hầu như không còn nữa, chỉ còn lại sự trưởng thành, vững vàng đã được tích lũy sau khi trải qua gian khổ.
Giống như ngọc bội mài nhẵn, mặc dù có chút không hoàn chỉnh, nhưng vẫn khiến lòng người rung động.
Chị Lạc ôm ngực như “Tây Tử ôm tim”: “Trời ạ, đẹp trai quá, tôi nghĩ hôm nay miệng lưỡi độc địa của tôi có thuốc giải rồi, chỉ nhìn là tôi không mở miệng được.”
[A a a a a a…Đỗ thiếu gia càng ngày càng đẹp trai!]
[Ngoài tính cách, anh ấy thực sự rất đẹp trai, cảm giác nhìn khuôn mặt này gì làm gì cũng có thể tha thứ.]
[Lần đầu tiên thấy tàn tật cũng là một loại quyến rũ, Đỗ thiếu gia trong tình trạng này không thể đóng vai một người tàn tật, ốm yếu, bệnh kiêu hay gì đó, không được, chỉ nghĩ đến thôi đã muốn chảy nước miếng rồi…]
[Thiếu gia đã như vậy, sao còn xuất hiện?]
Đỗ Trạch Thần dừng lại bên cạnh cô ấy, chào hỏi mọi người: “Xin chào mọi người, tôi là Đỗ Trạch Thần.”
Chị Lạc cười nói: “Cậu thật sự là nghệ sĩ tận tụy nhất tôi từng gặp, bị thương nặng vẫn tới chương trình, không lẽ giống như trên mạng nói, cậu mất đi tư cách người thừa kế, phải tự nuôi mình?”
[Trời má, chị Lạc quả nhiên sắc sảo, vừa xuất hiện đã ra chiêu lớn]
[Chị Lạc uy vũ]
Đỗ Trạch Thần cười nói: “Dù không bị thương, tôi vẫn tự nuôi sống mình. Thu nhập của tôi luôn rất tốt.”
“Cho nên cậu tới đây kiếm tiền đúng không?” Chị Lạc đột nhiên đào một cái hố cho anh.
“Không,” Đỗ Trạch Thần nghiêm túc nói: “Chủ yếu là vì lý tưởng, sau đó mới là kiếm tiền.”
Chị Lạc cười nói: “Đỗ thiếu gia vẫn luôn thẳng thắn như vậy. Thật trùng hợp, tôi cũng vậy, hơn nữa tôi cũng thích buôn chuyện, chúng ta nói xem gần đây cư dân mạng tò mò về cậu như thế nào.”
Đỗ Trạch Thần cười: “Kết hôn giả hay là ỷ thế hiếp người.’
“Xem ra cậu biết rất rõ.” Chị Lạc làm ra vẻ không kiên nhẫn: “Vậy nói cho chúng tôi biết chuyện gì đang xảy ra.”
Đỗ Trạch Thần bày ra vẻ mặt đau đầu: “Nói thật, có lẽ rất ít người đăng ảnh cưới lên Weibo bị nghi vấn kết hôn giả, bị cả Weibo chửi, đúng là có một không hai? Tôi vốn muốn nhận được lời chúc phúc.”
Chị Lạc nói: “Vậy cậu tính toán sai rồi, khi quay cảnh nắm tay, giai lệ đều chua như chanh, vừa kết hôn, có rất người đều chết tại chỗ, chúc phúc mới lạ.”
Bởi vì gọi đùa Đỗ Trạch Thần là thái tử, người hâm mộ của anh tự gọi mình là hậu cung giai lệ.
“Chuyện này quả thật là tôi sai rồi. Thực ra, thời gian tôi quen biết Ấu Dao không lâu.”
Chị Lạc kinh ngạc: “Đây là thừa nhận kết hôn giả sao?”
“Không, hôn nhân sao có thể là giả được? Thật ra tôi thật sự có chút ngạc nhiên vì mọi người đều tin lời người khác nói. Lỗi của tôi là quá gấp gáp và ngông cuồng, không giới thiệu cho mọi người đã vội vàng công bố, còn để mọi người hiểu lầm về Ấu Dao như vậy.” Sự bất lực và đau khổ thoáng qua trên khuôn mặt của Đỗ Trạch Thần.
“Xin hỏi hai người quen nhau bao lâu rồi?” Chị Lạc tò mò.
“Từ lúc quen nhau tới khi kết hôn đúng là chưa đầy một tháng.”
“Hôn nhân chớp nhoáng?!” Chị Lạc nói: “Thật sự rất gấp.”
“Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy khó tin.” Đỗ Trạch Thần nói: “Nhưng tôi không biết mọi người đã từng có cảm giác đó chưa, đó là khi nhìn thấy một người, ở một khoảnh khắc nào đó sẽ nảy ra một suy nghĩ cực kỳ kiên định—đó là người tôi đang tìm kiếm, đây là người tôi muốn đi cùng đến hết cuộc đời, cả đời tôi phải là cô ấy.”
[Oa, công khai weibo chưa được, tỏ tình trực tiếp, không ngờ Đỗ thiếu gia lại lãng mạn như vậy]
[Không chỉ là lãng mạn, còn có thể gọi là thâm tình, ít nhất vào giờ phút này sẽ kiên định ở bên cô ấy cả đời, dù do dự một chút cũng sẽ không để lại chứng cớ như vậy, nếu không chia tay sẽ xấu hổ lắm.]
[Nhìn tình trạng hiện tại của Đỗ thiếu gia, tôi thực sự cảm thấy những gì trên mạng nói có thể là sai sự thật, nếu không tự minh oan, thì cái giá quá đắt.]
[Thẩm Ấu Dao có sức hấp dẫn lớn tới mức nào, thời gian ngắn ngủi như vậy đã khiến Đỗ thiếu gia muốn lấy cô làm vợ.]
May mà chị Lạc không phụ kỳ vọng của mọi người, hỏi: “Yêu từ cái nhìn đầu tiên? Sao trong khoảng thời gian ngắn như vậy, cậu lại bị thu hút?”
“Không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên.” Đỗ Trạch Thần cười nói: “Chị biết đấy, tôi đã nhìn thấy hàng trăm người đẹp, lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng cô ấy xinh đẹp.” lúc này anh nói thêm: “Cô ấy thuộc kiểu nhìn được, càng nhìn càng xinh.”
“Tôi nghĩ đây là Tây Thi trong mắt của kẻ si tình.” chị Lạc trêu chọc.
Đỗ Trạch Thần cười nói tiếp: “Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô ấy là cô gái nhỏ này có tính tình rất tốt, nói chuyện với mọi người đều rất lễ phép, mềm mỏng. Lúc đó, có người trong đoàn làm phim bắt nạt cô ấy, cô ấy không nói một lời nào, làm gì thì làm, lúc đó tôi còn tưởng rằng cô gái này ngốc nghếch, hoặc là quá bao dung, chị cũng biết, tôi không thể chịu được chuyện vô cớ bắt nạt người khác, cho nên mới ra mặt cho cô ấy hai lần.”
“Sau đó tôi thấy cô ấy đánh nhau. Năm đó rất nhiều người đã xem video đánh nhau của cô ấy, nhưng thực ra đó là chuyện nhỏ.” Không biết Đỗ Trạch Thần nhớ ra gì, ánh mắt sáng bừng, hai tau không khỏi ra hiệu: “Khi Ấu Dao đánh nhau thật, rất đẹp.”
[Thấy chưa? Vừa nhắc tới chuyện vợ đánh nhau, cả khuôn mặt thiếu gia đều bừng sáng.]
[Vậy thiếu gia thích kiểu này? Bây giờhọc Taekwondo có kịp không?]
[Tương phản dễ thương trong truyền thuyết.]
“Lúc đó tôi đã nghĩ, tại sao cô gái này lại thú vị như vậy, rõ ràng rất mạnh, nhưng lại ngoan ngoãn bị bắt nạt.” Đôi mắt Đỗ Trạch Thần tràn đầy sự ngưỡng mộ và cảm động: “Sau này tôi mới phát hiện, trong ngực cô ấy có một lỗ hổng, người bắt nạt cô ấy không là gì với cô ấy, trong mắt cô ấy chỉ có mục tiêu của riêng mình.”
Tất cả những gì anh nói đều là sự thật, tuy nhiên thời gian có chút mơ hồ, nhưng bất cứ ai biết nội tình đều có thể hiểu được, Thẩm Ấu Dao nghiêm túc nhìn anh trong buổi phát sóng trực tiếp, trái tim cô đập loạn nhịp, dù sao lần đầu được con trai tỏ tình, không thể tiếp tục thờ ơ, chỉ có thể liên tục tự nhủ: đây chỉ là đóng kịch thôi, đừng giả tự động tình, nếu không sẽ rất xấu hổ.
“Nói như vậy, tôi cũng cảm thấy cô ấy là một cô gái rất hấp dẫn.” Chị Lạc nói: “Nhưng nhìn chung, những người có trạng thái như vậy chắc chắn còn trẻ, cô ấy mới hai mươi hai tuổi, phải không?”
“Có liên quan với tuổi thơ của cô ấy.” Đỗ Trạch Trần nhếch miệng: “Cô ấy đã trải qua đủ loại trạng thái, nên mạnh mẽ hơn người thường, thực tế đã chứng minh lựa chọn của tôi không sai.”
“Khi tôi tỉnh dậy sau một vụ tai nạn, biết tin ông đã qua đời, tôi cảm thấy như trời sập xuống, chân thì mất cảm giác, mẹ tôi cũng vì thế mà đổ bệnh, nhìn thấy biết bao lời nguyền rủa và chửi rủa trên Internet.” Đỗ Trạch Thần nói về tình hình lúc đó trông hơi buồn” “Lúc đó thực sự không muốn sống.”
[Đỗ thiếu gia, cố lên!]
[Ừm, nghe Đỗ thiếu gia nói như vậy, lúc ấy anh ấy thật sự rất khổ sở.]
[Đúng vậy, dù tội gì không đáng chết, anti trên mạng quả thực quá nhiều…]
[Thương Đỗ thiếu gia lúc đó, giá như lúc đó tôi ở bên cạnh anh ấy]
[Thôi nào, ai đã ở bên anh ấy lúc đó? Toàn chửi anh ấy, nghĩ lại, chắc chắn Đỗ thiếu gia rất yêu Thẩm Ấu Dao, ít nhất khi anh ấy trải qua gian khổ, cô ấy sẽ không bao giờ rời xa anh ấy.]
…
“Có thể nói như vậy, chứng tỏ anh không quan tâm đến gì nữa.” Chị Lạc thực sự ngưỡng mộ, chỉ trong vòng hai tháng, rất ít người có thể sống sót qua kiểu tuyệt vọng như vậy.
“Ừ, cảm ơn chị.” Ánh mắt Đỗ Trạch Thần tràn đầy dịu dàng: “Là cô ấy luôn ở bên cạnh tôi, kéo tôi thoát khỏi tuyệt cảnh, chẳng phải tôi đã nói ngực cô ấy có lỗ hổng sao? Cô ấy ép tôi phải ra ngoài, cũng cho phép tôi thực sự nhìn thấy chân trời góc bể.”
“Ừm, khó trách cậu thay đổi nhiều như vậy.” Chị Lạc nói: “Nhưng tôi rất tò mò ai ‘ép cậu’.”
“Ừm, ép tôi. Khi đó, tôi hoàn toàn bỏ rơi bản thân mình, bạn bè, người thân nói gì tôi cũng không nghe, Ấu Dao mất bình tĩnh.” Đỗ Trạch Thần trông như vẫn còn sợi hại: “Mọi người biết không, rất não tàn, đó là lần duy nhất tôi thấy cô ấy tức giận, tôi không nghĩ mình có đủ can đảm để khiến cô ấy tức giận lần thứ hai trong đời.”
Chị Lạc cười lớn: “Cô ấy thật sự là một cô gái rất mâu thuẫn và rất quyến rũ.”
Đỗ Trạch Thần cũng cười: “Ừ, cảm giác như báu vật vậy. Ở bên nhau càng lâu, tôi càng yêu cô ấy.”
“Dừng lại, dừng lại!” chị Lạc nói: “Đây là phòng phát sóng trực tiếp của tôi, tôi không muốn hành hạ F.a.”
[Nghe vừa ngoan vừa mạnh, nghĩ đã thấy dễ thương]
[Tò mò cô ấy ép anh ấy như nào quá, doạ thiếu gia thành như vậy, không lẽ là đánh anh ấy?]
[Chắc chắn không thể, vốn bị thương nặng, đánh một trận thì không phải cứu, mà là mưu sát.]
[Đỗ thiếu gia không nói gì, có lẽ không nói được, tôi cũng tò mò]
[Bây giờ tôi nghĩ Đỗ thiếu gia nhất định không phải kết hôn giả, nhắc tới cô ấy, cả biểu cảm của Đỗ thiếu gia đều khác hẳn, vừa ôn nhu vừa thâm tình.]
[Quả thực, khi đóng “Giăng lưới”, đã nghĩ anh ấy diễn cảnh thâm tình rất đẹp trai, khiến tôi say như điếu đổ, nhưng so với biểu cảm này, đúng là đóng phim.]
[Đỗ thiếu gia có thái tử phi của anh ấy rồi, đau lòng.]
[Haizz, không còn mặt mũi nào để đau lòng, khi thiếu gia rơi xuống vực, chúng ta không hỏi han, người ở bên anh ấy là Thẩm Ấu Dao, vì vậy tôi không còn gì để nói, chỉ có thể chúc phúc.]
Trong phòng phát sóng trực tiếp, chị Lạc mở ra một chủ đề mới: “Vấn đề kết hôn giả đã được giải quyết, hãy nói về ý thế hiếp người đi.”
“Ỷ thế hiếp người?” Đỗ Trạch Thần cười nói: “Tôi có ỷthế hiếp người, nhưng không phải trước đó, mà là lần này, mọi người đã thấy kết quả, tôi chỉ muốn nói, tôi không yếu ớt như vậy, muốn chèn ép một người còn có thể khiến cô ta vu khống tôi sao.” Khi anh nói, lại trở thành Thiếu gia Du kiêu ngạo đó.
[Đỗ thiếu gia vẫn ngầu như vậy, không phải vu khống anh ấy ỷthế hiếp người sao? Vậy bắt nạt cho mọi người xem!]
[Đúng vậy, đây chính là búa đá, Đỗ thiếu gia thật sự ăn hiếp người khác, vậy trực tiếp rời khỏi giới, sao có cơ hội tìm đại V quảng bá khắp nơi.]
[Haizz, nghĩ tới lúc Đỗ thiếu gia khó khăn nhất còn phải đối mặt với quá nhiều bạo lực mạng đúng là đau lòng.]
[Tất cả là lỗi của Bàng Tuyết Oánh, người phụ nữ đó thật kinh tởm]
[Phải, đều là lỗi của cô ta, hại giai lệ không còn mặt mũi đối mặt với Đỗ thiếu gia]