Ấu Dao lướt qua anh, đi vào tiện tay cầm một bộ quần áo: “Thử cái này đi.”
Thấy cô định trốn đi, Đỗ Trạch Thần nói: “Sao lại phiền phức như vậy, tôi ra ngoài, em cứ thay ở đây đi, thay xong rồi ra.” Nói xong không đợi cô từ chối đã ra ngoài.
Đỗ Trạch Thần thuận tay lật tạp chí đầu giường, rất chờ mong diện mạo mới của Ấu Dao, vừa rồi cô cầm một bộ lễ phục, bình thường cô chủ yếu mặc trang phục trung tính, mặc váy ngắn nhất định rất đẹp, hơn nữa cặp chân dài kia…
Khóe miệng Đỗ Trạch Thần đang nở nụ cười đáng nghi, cả phòng bỗng tối sầm lại.
Trong phòng thử đồ truyền đến một tiếng kêu sợ hãi ngắn ngủi, Đỗ Trạch Thần vội vàng nói: “Ấu Dao? Hình như là mất điện, em không sao chứ?”
Bên trong không có trả lời, Đỗ Trạch Thần nghi ngờ gọi hai tiếng: “Ấu Dao? Ấu Dao?!”
Anh cảm thấy có gì đó không đúng: “Ấu Dao, tôi vào đây!” Vẫn không nghe thấy đối phương trả lời.
Đỗ Trạch Thần thử đẩy cửa ra, bởi vì không có cửa sổ, bên trong tối đen, đưa bàn tay ra cũng không nhìn rõ năm ngón.
“Ấu Dao?” Đỗ Trạch Thần khẽ gọi một tiếng, nghe thấy trong góc truyền đến một tiếng hừ nhẹ sợ hãi, dường như là bị dọa nhảy dựng.
Anh vội vàng đi về phía đó, sau đó va phải một cơ thể mềm mại, Ấu Dao dường như không nhịn được kêu một tiếng: “A!”
Đỗ Trạch Thần nhận ra có gì đó không ổn, vô thức đưa tay nắm lấy cánh tay đang vẫy tới: “Ấu Dao?! Là tôi, đừng sợ!”
“Đỗ Trạch Thần!” Giọng Thẩm Ấu Dao mang theo chút run rẩy, hiển nhiên đang cố gắng khống chế nỗi sợ hãi của mình, cơ thể không tự chủ được dựa sát vào nhau.
Đỗ Trạch Thần sờ thấy trên cánh tay cô tất cả đều là mồ hôi lạnh, cả người đều run nhè nhẹ, thật sự không nghĩ tới, cô lại sợ bóng tối như vậy.
“Không sao, không sao.” Đỗ Trạch Thần hơi nghiêng người, ôm lấy cô, Thẩm Ấu Dao đoán chừng là thật sự sợ hãi, cũng không kháng cự, cả người ngồi ở trên đùi anh.
Đỗ Trạch Thần ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, lưng cô ướt hết, có thể thấy được mức độ sợ hãi.
“Đừng sợ, đừng sợ, tôi đưa em ra ngoài.” Đỗ Trạch Thần điều khiển xe lăn đi ra ngoài.
Thẩm Ấu Dao mơ hồ theo bản năng ôm chặt anh, ngửi mùi hươngcủa anh giúp cô cảm giác bình tĩnh hơn.
Từ phòng thay đồ đi ra, tuy rằng trời hôm nay nhiều mây che khuất ánh trăng, nhưng ở xa xa vẫn có ánh đèn chiếu vào, tốt xấu gì cũng có thể nhìn thấy đồ vật.
“Khá hơn chút nào chưa?” Đỗ Trạch Thần dịu dàng hỏi.
Thẩm Ấu Dao gật đầu, muốn bước xuống khỏi người anh, Đỗ Trạch Thần lại nhận ra sự miễn cưỡng của cô, đè người lại.
Cô vừa mới run rẩy cùng với mồ hôi lạnh trên người cô đều không phải là giả, dù cho bị dọa tới như vậy nhưng cô cũng chỉ kêu ngắn ngủi vài tiếng, làm cho người ta còn tưởng rằng chỉ là phản ứng sợ hãi bình thường, nếu như anh không ở bên cạnh cô, nếu như không có người để ý, cô sẽ âm thầm chịu đựng cả đêm như vậy sao?
Giờ phút này, sự âm thầm chịu đựng không nói một lời của cô khiến anh cảm thấy bội phục đến đau lòng, rốt cuộc cô đã trải qua cái gì, mới có thể làm cho một cô gái nhỏ dù cho vô cùng sợ hãi nhưng vẫn dựa vào chính mình yên lặng chịu đựng?
“Đừng nhúc nhích, cứ ngồi như vậy đi.” Đỗ Trạch Thần vẫn nhẹ nhàng vu.ốt ve lưng cô: “Tôi đi lấy điện thoại.”
Thẩm Ấu Dao ngoan ngoãn tựa vào ngực anh, chóp mũi tràn ngập mùi hương và hơi thở của anh.
“Được rồi.” Đỗ Trạch Thần mở đèn pin, sau đó gọi điện thoại cho quản lý.
“Không mất điện, chắc là ngắt cầu dao.” Đỗ Trạch Thần nói: “Chúng ta đi xem.”
Anh dứt khoát ôm cô như vậy, điều khiển xe lăn đi đến cửa chính, nhưng khi đến đó, anh ngồi xe lăn lại không với tới, chỉ có thể để Ấu Dao tự mình đến, lúc này anh thật sự vô cùng hận bản thân không thể đứng lên bảo vệ cô.
Thẩm Ấu Dao đứng lên, Đỗ Trạch Thần vẫn nắm tay cô, thật ra cô đã không còn sợ hãi nữa, nhưng trong lòng bàn tay nóng bỏng truyền đến cảm giác an tâm, loại cảm giác được cưng chiều này, khiến cô không nỡ buông ra.
Ấu Dao thử vài cái nói: “Không đẩy lên được.”
“Vậy chắc là cháy cầu chì rồi.” Đỗ Trạch Thần tự nhiên ôm cô vào lòng: “Lát nữa bảo quản lý đổi đi.”
Anh vừa dứt lời, đèn pin trên điện thoại đột nhiên tắt, Thẩm Ấu Dao bất giác ôm chặt anh.
“Điện thoại hết pin rồi.” Đỗ Trạch Thần ôm lại cô, sau đó cười trêu chọc: “Nhẹ một chút, thắt lưng tôi sắp bị em siết đứt rồi.”
Thẩm Ấu Dao lấy lại tinh thần, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”
Đỗ Trạch Thần xoa đầu cô, dịu dàng nói: “Đừng sợ.”
Thẩm Ấu Dao đặt cằm lên vai anh, không nhịn được cọ cọ mặt anh.
Đỗ Trạch Thần cười khẽ một tiếng: “Đi lấy điện thoại của em.”
Hai người khó khăn mới tìm được điện thoại của Thẩm Ấu Dao sau đó gọi điện cho quản lý.
Đỗ Trạch Thần dẫn cô đứng trước cửa sổ sát đất sáng nhất chờ quản lý, lúc này mới phát hiện quần áo của cô mới chỉ thay một nửa, lễ phục màu đen lung lay sắp tuột khỏi người, khóa kéo vẫn chưa kéo, toàn bộ lưng đều lộ ra bên ngoài, bởi vì ra một lớp mồ hôi lạnh, bị ánh sao yếu ớt chiếu vào như mạ một tầng ánh sáng lấp lánh.
Đỗ Trạch Thần giơ tay kéo khóa cho cô, Thẩm Ấu Dao mới ý thức được tình trạng túng quẫn của mình, cô theo bản năng che ngực chôn đầu vào bả vai Đỗ Trạch Thần chờ anh kéo giúp mình.
Tiếng khóa kéo trong bóng tối vô cùng rõ ràng, giống như đang mở công tắc gì đó.
Thẩm Ấu Dao cảm thấy ngón tay đối phương lướt qua lưng cô, không khỏi giật mình.
Động tác Đỗ Trạch Thần dừng lại, bàn tay dán lên: “Sao lại lạnh như vậy?”
Vừa mới ra một thân mồ hôi lạnh, điều hòa cũng ngừng, lễ phục vẫn treo một nửa trên người, nhưng cho dù mặc toàn bộ lên người, thì chút vải vóc kia cũng không che được bao nhiêu.
Nơi này tối om om để đi từ đây đến phòng thay quần áo thì có chút khó khăn, Đỗ Trạch Thần động tác lưu loát cởi áo hoodie củamình ra, trực tiếp trùm lên đầu Thẩm Ấu Dao.
“A, không cần, còn anh thì làm sao?” Thẩm Ấu Dao lắc đầu.
Đỗ Trạch Thần mặc kệ cô, giọng điệu cứng rắn: “Đưa tay ra.”
Thẩm Ấu Dao rụt rè đưa tay, mặc quần áo vào như đứa trẻ được hầu hạ.
“Ngoan.” Đỗ Trạch Thần hài lòng kéo áo hoodie lên đùi cô, sau đó tiếp tục ôm vào lòng: “Ôm như vậy sẽ không lạnh.”
Thẩm Ấu Dao do dự một chút, tay xuyên qua dưới cánh tay anh ôm lấy anh, thời tiết cuối tháng mười một đã bắt đầu chở lạnh, anh chỉ mặc một cái áo ba lỗ, nhiệt độ cơ thể anh cách một bộ quần áo truyền tới, dần dần xua tan nỗi sợ hãi của cô.
Đỗ Trạch Thần cười khẽ một tiếng, ở nơi cô không nhìn thấy, nhẹ nhàng hôn lên tóc cô.
“Sao lại sợ bóng tối?”
“Từ khi sinh ra đã sợ rồi.” Thẩm Ấu Dao nói: “Sau đó bị người lớn kéo đi rèn luyện lòng canđảm, ép xem phim kinh dị, lại ném vào chỗ tối, sau đó lại càng sợ hơn……”
“Người lớn kia chính là ba cô, khi còn bé cô cũng rất sợ bóng tối, lúc mẹ ở bên cạnh cô, ba cô lại cảm thấy nhát gan là biểu hiện của sự yếu đuối, cho nên vẫn muốn cho cô vượt qua, sau đó vì mẹ nên không thành công.
Sau đó bọn họ ly hôn, cô đi theo ba, ông nhìn thấy trên ti vi có nói đến nhà ma để luyện cam đảm, để cho cô xem phim kinh dị nói là lấy độc trị độc, lại ném cô ở nơi rất tối, cô vốn đã sống thu mình, từ nhỏ lại đã được giáo dục sự kiên nhẫn, nên vẫn chịu đựng không xin giúp đỡ, cuối cùng lại bị dọa cho hôn mê.
Sau khi mẹ biết, cào nát mặt ba, ba tự biết đuối lý, không dám đặt cô ở nơi tối tăm nữa, trong nhà luôn sáng sủa, còn chuẩn bị nguồn điện khẩn cấp.
Sau đó theo sự phát triển của khoa học kỹ thuật, buổi tối khắp nơi đều có đèn đuốc sáng trưng, cái tật xấu này của cô cũng không thấy xuất hiện nữa.
Đỗ Trạch Thần lại cho rằng khi còn bé cô bị người ta bắt nạt, biết rõ cô sợ bóng tối nên đặc biệt ép cô xem phim ma, ném vào chỗ tối, không khỏi đau lòng không thôi, ôm chặt cánh tay cô: “Đừng sợ, sau này sẽ không nữa.”
Thẩm Ấu Dao thả lỏng tựa vào trong ngực anh, đáy lòng có loại cảm giác ấm áp, không nghĩ tới lớn như vậy, còn có thể có một người đối xử dịu dàng với cô khi cô sợ hãi.
Quản lý tới rất nhanh, Đỗ Trạch Thần không tiện ôm Thẩm Ấu Dao ra mở cửa, lại một đường nắm tay cô không buông ra.
Quản lý kiểm tra một chút: “Là cầu chì cháy hỏng rồi.”
Ba phút sau, cả phòng sáng lên, Đỗ Trạch Thần lần đầu tiên nhìn Thẩm Ấu Dao, cô cũng nhìn anh lộ ra nụ cười, bộ dáng như trút được gánh nặng lại lộ ra sự cảm kích.
Trước sau như một khiến anh động lòng, nhưng lần này còn nhiều hơn so với lần trước một số thứ, anh muốn bảo vệ cô thật tốt, không bao giờ muốn cô chịu một chút xíu khổ nào.
“Cầu chì của ngài có phải đã từng thay rồi đúng không?” Người quản lý nói.
Đỗ Trạch Thần có chút không vui: “Tôi chưa từng thay.”
“Vậy thật kỳ lạ.” Quản lý nói: “Chúng tôi dùng cầu chì tốt nhất, không có khả năng cháy hỏng, loại này có thể nói là kém chất lượng nhất trên thị trường, tiểu khu bình thường cũng không dùng.”
Đỗ Trạch Thần:…
Thì ra đây mới là “điều kiện” chân chính mà mẹ anh tạo ra cho anh?
Một bụng tức giận toàn bộ ph.át ti.ết: “Ngại quá, mấy tháng nay tôi không ở nhà, đoán chừng là người trong nhà đến đổi.”
Quản lý đi rồi, hai người cũng không có tâm tư làm gì khác, Đỗ Trạch Thần nói: “Hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
Thần kinh căng thẳng của Thẩm Ấu Dao sau khi buông lỏng quả thật có chút mệt mỏi, không nói gì, trực tiếp đi rửa mặt.
Chờ cô đi ra, Đỗ Trạch Thần đưa cho cô một ly sữa ấm: “Nếu sợ thì ngủ trong phòng tôi đi.” Nói tới đây anh trêu chọc: “Dù sao với tình trạng hiện tại của tôi, cũng không thể làm chuyện xấu gì.”
Thẩm Ấu Dao lắc đầu, cô đã quen độc lập, không quen dùng tư thế yếu đuối như vậy.
Đỗ Trạch Thần cũng không nói gì, chỉ là gần mười hai giờ sáng lúc sắp ngủ đã đến phòng Thẩm Ấu Dao kiểm tra tình hình.
“Còn chưa ngủ sao?” Đỗ Trạch Thần nhíu mày.
Thẩm Ấu Dao bất đắc dĩ từ trên giường ngồi dậy: “Anh cũng chưa ngủ?”
Đỗ Trạch Thần tinh mắt nhìn thấy một lớp mồ hôi mỏng lấp lánh trên trán cô, khẳng định không phải nóng, anh đến bên giường Ấu Dao, không nói lời nào: “Dịch vào bên trong.”
Thẩm Ấu Dao theo bản năng xê dịch vào bên trong: “Muốn làm gì?”
Đỗ Trạch Thần hai tay chống xe lăn đứng lên, xoay người lên giường, tức giận nói: “Em nói xem tôi muốn làm gì?” Nói xong nằm xuống, ôm Ấu Dao cả người lẫn chăn vào trong ngực, cả giận nói: “Tỏ ra mạnh mẽ cái gì?”
Thẩm Ấu Dao ngoan ngoãn không nói lời nào, Đỗ Trạch Thần gật gật đầu: “Lần sau nếu không nghe lời sẽ ăn thịt em.” Vừa nói vừa làm bộ muốn cắn một miếng trên mặt cô.
Thẩm Ấu Dao co rụt lại, vùi mặt vào ngực anh.
Đỗ Trạch Thần không làm phiền cô nữa, chỉ giúp cô dịch góc chăn nói: “Ngủ đi, em ngủ rồi tôi mới đi.”
Thẩm Ấu Dao không cự tuyệt ý tốt của anh nữa, anh đi đứng không tiện, nếu không phải vì lo lắng cho cô, sẽ không đặc biệt chạy đến thăm cô, cô thật sự đã rất lâu không được hưởng thụ sự quan tâm và bảo vệ như vậy.
Tuy rằng ba cô cũng quan tâm cô, nhưng ông rốt cuộc vẫn sơ ý, chưa bao giờ cẩn thận an ủi cô, không biết sau khi bóng tối qua đi, trong đầu cô còn có thể tưởng tượng các loại quỷ quái, các loại tay không biết từ đâu vươn qua vây quanh cô, cần khoảng đoạn thời gian rất dài mới có thể khôi phục.
Thẩm Ấu Dao cho rằng mình còn phải nửa ngày mới có thể ngủ, không nghĩ tới lúc nhắm mắt lại mở mắt, trời đã sáng rực, giấc ngủ này vô cùng ngọt ngào.
Chỉ là……
Người nói chờ cô ngủ liền đi, không biết từ lúc nào đã chui vào trong chăn của cô, một cánh tay còn vắt ngang trên lưng cô.
Thẩm Ấu Dao ấn ngực mình, tự nói với mình, đây là một đứa bé gấu, coi như cùng một đứa bé không hiểu chuyện ngủ một giấc, không cần phải kích động như vậy, nhưng khuôn mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng trước mắt này thật sự không có cách nào thuyết phục chính mình…
Đỗ Trạch Thần giật mình, dường như sắp tỉnh lại, Thẩm Ấu Dao vội vàng nhắm mắt giả bộ ngủ, kết quả Đỗ Trạch Thần hình như chỉ trở mình.
Đợi đến khi bên cạnh yên tĩnh, Thẩm Ấu Dao mới len lén mở một con mắt nhìn sang, kết quả đối diện với ánh mắt như cười như không của Đỗ Trạch Thần: “Chào buổi sáng, Đỗ thiếu phu nhân.”
Giọng nói của anh mang theo hơi khàn, gợi cảm rối tinh rối mù, hiển nhiên, vừa tỉnh dậy Đỗ Trạch Thần ôn nhu săn sóc ngày hôm qua đã giấc ngủ đánh bay mất, lại biến thành Đỗ thiếu gia không đứng đắn không đáng tin cậy.
Thẩm Ấu Dao rũ mí mắt, ngay khi Đỗ Trạch Thần cho rằng cô xấu hổ chui vào chăn, lại thấy cô ngẩng đầu nhìn anh nở nụ cười: “Chào buổi sáng, Đỗ thiếu gia.”
Đỗ Trạch Thần ngẩn ngơ, Thẩm Ấu Dao hé miệng cười trộm, rời giường từ bên kia xuống đất.
Đỗ Trạch Thần kịp phản ứng: “Ai, vừa rồi có phải em đã điều khiển tôi rồi đúng không?”
Thẩm Ấu Dao nghiêng đầu về phía anh, đi rửa mặt, chờ cô đi ra, Đỗ Trạch Thần cũng không thu dọn xong nhiều, bắt lấy cô tiếp tục đề tài vừa rồi: “Không nhìn ra, em còn có thể điều khiển người khác đóng kịch.”
“Chỉ cho phép quan châu phóng hỏa, không cho dân chúng thắp đèn*?” Cô nói rồi đẩy Đỗ Trạch Thần trở về phòng: “Đến giờ mát-xa rồi.”
*làm quan tha hồ hoành hành, làm cho dân không chút tự do
Nói đến đây, Đỗ Trạch Thần cũng không quan tâm truy cứu những thứ khác, anh xuất viện về nhà chính là vì chuyện này, tuy rằng tối hôm qua đã có phúc lợi cả đêm, nhưng anh không chê nhiều.
Anh vừa vui mừng liền nhịn không được buông thả: “Bác sĩ trị liệu nói ấn bàn chân có hiệu quả tốt nhất.”
Thẩm Ấu Dao dừng lại, sau đó không sợ hãi nói: “Được, vậy anh c.ởi quần đi, muốn tôi giúp anh không?”
Đỗ Trạch Thần lại ngẩn ngơ: “Có phải em bị đánh tráo rồi không?”
Thẩm Ấu Dao không để ý tới anh, làm bộ túm ống quần anh: “Muốn cởi không?”
Đỗ Trạch Thần phẫn nộ dựa vào giường ngồi xuống, khóe miệng lại nhịn không được giương lên, hôm nay Thẩm Ấu Dao thật sự hoạt bát hơn rất nhiều, hiển nhiên không khách khí với anh chút nào.
Ấu Dao xoa nóng tay từ bắp chân bắt đầu ấn, động tác tay vô cùng chuyên nghiệp, nhưng mà sau khi Đỗ Trạch Thần cho cô thêm cái mác “Đỗ thiếu phu nhân”, tất cả đều không giống nhau, ngón tay xoa bóp biến thành vu.ốt ve mập mờ, bàn tay xoa bóp biến thành vu.ốt ve, cơ bắp xoa bóp cũng biến thành ám chỉ khiêu khích……
Nhìn sườn mặt xinh đẹp của cô, một vài chi tiết tối hôm qua không chú ý bắt đầu hiện lên trong đầu, da thịt trơn nhẵn nhẵn nhụi, ngồi trong lòng anh là thân thể mềm mại, là người đã áp vào ngực anh khi anh ôm cô…
“Khụ khụ…” Dừng lại, Đỗ Trạch Thần lấy gối đặt vào trong ngực, cũng muốn thuận tiện đè Tiểu Thần Thần đang rục rịch.
Ấu Dao nghi hoặc nhìn anh một cái: “Ấn đau anh à?”
Đỗ Trạch Thần lắc đầu: “Không có không có, rất thoải mái.”
Nhưng mà mặt anh đỏ bừng, Ấu Dao nói, “Đau thì nói, sức lực của tôi tương đối lớn, có đôi khi điều chỉnh không tốt.” Nói xong thả nhẹ lực ở tay, không có loại cảm giác đau đớn này, “bộ lọc mập mờ” của Đỗ Trạch Thần lại càng dày, khiến cho tim anh đập như trống, cả người khô nóng, trên mặt lại còn phải làm bộ như không có việc gì.
Đây hình như không phải phúc lợi, là tra tấn đi?
Chờ Ấu Dao ấn vào đùi anh, anh suýt chút nữa thất thố ngay tại chỗ, giật mình nói: “Thôi thôi, cái này để tôi tự làm đi.”
Ấu Dao nghi hoặc: “Anh được không?”
“Được được được.” Đỗ Trạch Thần nói: “Bác sĩ trị liệu ngày nào cũng ấn cho tôi, tôi biết.”
“Anh không cần dùng sức, để tôi đi.” Trong mắt Ấu Dao tràn đầy nghi hoặc: “Anh lại không sai khiến tôi? Lại có chủ ý xấu gì chứ? Hay là…”
Cô quan sát anh từ trên xuống dưới, muốn tìm ra điều gì không bình thường, Đỗ Trạch Thần siết chặt gối ôm trong lòng, cái khó ló cái khôn nó: “Em ấn làm tôi buồn, muốn cười.”
“Bác sĩ trị liệu mát-xa như thế nào mà không buồn?” Ấu Dao không tin, nhéo đùi anh một cái.
Cũng không biết có phải do ngứa lòng hay không, lần này Đỗ Trạch Thần thật sự buồn, nhịn không được cười ha ha.
Thẩm Ấu Dao cảm thấy rất kỳ diệu: “Khoa trương như vậy?” Nói xong lại nhéo một cái, bị Đỗ Trạch Thần đẩy ra, nhịn cười trừng mắt nhìn cô: “Sao em lại trở nên xấu xa?”
Thẩm Ấu Dao nhìn anh cười, cảm thấy thú vị, nhịn không được lại thừa dịp anh không bị nhéo hai cái, làm Đỗ Trạch Thần cười đến ngã xuống.
Thẩm Ấu Dao mới buông tha anh, cười nói: “Vậy anh tự ấn đi, tôi đi chuẩn bị bữa sáng.”
Đỗ Trạch Thần thở phào nhẹ nhõm, sau đó đứng lên khổ sở ấn chân cho mình.
Ăn sáng xong, Ấu Dao ở nhà nghiên cứu kịch bản, hiện giờ Tiếu Minh Chính đang không có ở nhà, cô không thể để Đỗ Trạch Thần một mình ở nhà, nên không đi Anh Hoàng học, gần một tháng học tập mật độ cao, kỹ xảo có thể nắm giữ không nhiều lắm đều nắm giữ được, trước mắt chỉ còn lại thực tiễn.
Đỗ Trạch Thần cả buổi sáng chui vào trong thư phòng không biết đang bận rộn cái gì, lúc ăn cơm trưa Ấu Dao gọi anh hai tiếng cũng không trả lời, tiếng thứ ba mới nghe được một câu, kết quả lại một lúc lâu sau cũng không thấy động tĩnh gì.
Cô quyết định tự mình đi xem anh đang làm gì, kết quả đi tới cửa thư phòng phát hiện cửa không đóng, anh đang dùng giọng điệu đắc ý nói: “Không chơi nữa, tôi phải đi ăn cơm, vợ sắp tức giận rồi.”
“Đương nhiên là tự mình làm, vợ tôi nấu cơm rất ngon.”
Ấu Dao xuất hiện ở cửa, chỉ thấy đối phương đeo tai nghe, hình như là đang chơi game, lời này hiển nhiên là nói với đồng đội. Đỗ Trạch Thần nhìn thấy cô sửng sốt một chút, dường như chột dạ trong nháy mắt, kết quả lại không biết nghĩ tới cái gì, lại nhìn thẳng vào cô, vô cùng đúng lý hợp tình trả lời đối phương: “Yên tâm đi, sau này khẳng định có thể thấy, đó là, người thật xinh đẹp hơn, không nói nữa, cơm nước xong lại tiếp tục.”
Tháo tai nghe xuống, Đỗ Trạch Thần nói với Ấu Dao: “Tôikhông nói sai chứ? Chuyện này quốc gia đã đóng dấu, em đúng là vợ tôi.”
Thấy Thẩm Ấu Dao như có điều suy nghĩ, Đỗ thiếu gia ngoài mạnh trong yếu nói: “Sao? Không thừa nhận?”
Thẩm Ấu Dao nhắm mắt lại, bỗng nhiên nói: “Không dám, ông xã.”
Đỗ Trạch Thần nghẹn họng: “Cái, cái gì?” Cả mặt từ từ đỏ lên.
Thẩm Ấu Dao vốn còn vô cùng ngượng ngùng nhìn thấy bộ dáng của anh, liền cười rộ lên, giống như phát hiện ra biện pháp đối phó với anh.
Cho đến khi ngồi vào bàn cơm, Đỗ Trạch Thần vẫn không thể bình tĩnh lại, mặc dù biết cô đang trêu chọc anh, nhưng vẫn không khống chế được trái tim nhỏ bé của mình, anh thật không ngờ, một cái xưng hô lại có uy lực lớn như vậy.
Nhưng dù sao uy lực này hình như cũng không chỉ nhằm vào anh, Thẩm Ấu Dao đối diện đả thương địch thương mình, chính mình cũng sau đó cảm thấy không được tự nhiên, lỗ tai vẫn luôn đỏ.
Đỗ Trạch Thần gắp hai miếng cơm, không nhịn được lén ngẩng đầu nhìn cô, kết quả Thẩm Ấu Dao cũng đang nhìn qua, tầm mắt chạm vào nhau, hai người không hẹn mà cùng dời ánh mắt đi……
Điện thoại di động gửi tin nhắn, Đỗ Trạch Thần vội vàng mở ra, không khỏi “A” một tiếng.
Thẩm Ấu Dao thấy anh nhíu mày nói: “Sao vậy?”
“Buổi biểu diễn của Vương Hủ bị hủy.” Đỗ Trạch Thần nói: “Trước đây anh ấy là nghệ sĩ của anh Chu.”
Thẩm Ấu Dao biết anh, là một ca sĩ rất giỏi: “Hai người quen nhau à?”
“Quan hệ không tệ, anh ấy rất kiên định.” Đỗ Trạch Thần nói: “Thích ca hát.”
Có thể khiến Đỗ Trạch Thần khen ngợi, có thể thấy được là thật sự không tệ, Đỗ thiếu gia tuy rằng tùy hứng kiêu ngạo, nhưng đối với người có tính cách tốt, có năng lực lại luôn luôn tôn trọng
Thẩm Ấu Dao cũng đã mở tin nhắn: “Tai nạn xe cộ? Hình như rất nghiêm trọng.”
“Người này sống như một lão cán bộ, làm việc và nghỉ ngơi vô cùng quy luật, rạng sáng lái xe đi làm gì?” Đỗ Trạch Thần vừa nói vừa bấm số điện thoại, muốn hỏi thăm một chút, lại phát hiện điện thoại di động tắt máy, căn bản không gọi được.
Thẩm Ấu Dao nói: “Có phải là sợ quấy rầy nên tắt máy không?”
“Không phải.” Đỗ Trạch Thần nói: “Tôi gọi vào số riêng của anh ấy, cho dù anh ấy không nhận được, trợ lý cũng sẽ nhận, bị thương nghiêm trọng như vậy sao?”
Rất nhanh, Đỗ Trạch Thần đã biết nguyên nhân, hóa ra căn bản không phải là tai nạn xe cộ gì.
Cơm trưa qua đi, Hạ Tuấn Trì, Phàn Hiểu Phong cùng Kỳ Cao Nghị nghe nói anh xuất viện nên tới thăm anh.
Lúc ấy TV đang mở, một chương trình giải trí đang phát sóng chuyện Vương Hủ bị tai nạn xe cộ nằm viện, buổi biểu diễn bị hủy bỏ.
Phàn Hiểu Phong nhìn gương mặt tinh xảo của Vương Hủ trên ti vi, đột nhiên nói: “Đây không phải là ngôi sao tối qua bị Nhiếp Khải Kiệt và Ngụy Anh Tuấn chơi cho tàn phế đấy chứ?”
“Cái gì? Chuyện gì xảy ra?” Đỗ Trạch Thần nhướng mày.
Kỳ Cao Nghị nói: “Tôi cũng nghe anh em nói, tối hôm qua Nhiếp Khải Kiệt và Ngụy Anh Tuấn mở party ở Thịnh Thế, nói chơi rất hoang dã, một nam minh tinh không muốn, ầm ĩ, nhưng cuối cùng vẫn bị kéo vào, có người nhìn không đúng liền đi, sáng sớm hôm nay nghe nói nam minh tinh không muốn kia bị chơi tàn phế, rất nghiêm trọng, gọi xe cứu thương kinh động không ít người, cho nên trong giới đều truyền ra.”
“Vương Hủ không phải loại người đó.” Đỗ Trạch Thần theo bản năng từ chối: “Anh ấy không tham gia mấy bữa tiệc linh tinh như vậy.”
Phàn Hiểu Phong nói: “Chỉ sợ là bị người ta ép buộc, tôi nghe nói Nhiếp Khải Kiệt này cực kỳ không chú ý, căn bản là mặc kệ anh tình tôi nguyện, đặc biệt thích dùng sức mạnh.”
Kỳ Cao Nghị cũng tiếp lời: “Tôi gặp anh ta một lần, nói thật, cho dù tôi có kiến thức rộng rãi cũng chưa từng thấy ai rác rưởi như vậy, nhưng coi như chơi với Ngụy Anh Tuấn, nghe nói nam nữ không kiêng kị, lúc này mới tới hơn một tháng, nghe nói nam nữ chơi vào bệnh viện đã không dưới năm người, chỉ là Vương Hủ này danh tiếng lớn, ngày hôm qua lại ầm ĩ dữ dội, trong giới mới truyền ra.”
Nói tới đây, Kỳ Cao Nghị bỗng nhiên nhớ tới: “À, đúng rồi, anh em tôi nói hôm qua thấy Đỗ Niệm Dương cũng lăn lộn với bọn họ.”
Đỗ Trạch Thần nhíu mày: “Đỗ Niệm Dương?”
Hạ Tuấn Trì suy nghĩ một chút nói: “Ngày hôm qua không phải cậu nói ba cậu muốn điều họ Dương và Đỗ Niệm Dương đi sao? Nếu anh ta ở cùng một chỗ với Nhiếp Khải Kiệt, cậu phải cẩn thận một chút, cũng sẽ không vô duyên vô cớ đi lên, cho dù không ít người biết anh ta là con riêng, nhưng ba cậu không nhận, anh ta cũng không đủ tư cách.”
“Chắc là Ngụy Anh Tuấn mang qua.” Phàn Hiểu Phong nói: “Ngụy Anh Tuấn không biết xấu hổ, chỉ cần có thể làm cho Thần Tử ngột ngạt, cái gì cũng có thể làm được, lần này thì tốt rồi, một Ngụy Anh Tuấn, bây giờ lại thêm một Đỗ Niệm Dương, Anh Hoàng sắp thành sân sau của Nhiếp Khải Kiệt rồi, đúng rồi, Vương Hủ kia cũng ở trong Anh Hoàng chứ?”
Đỗ Trạch Thần lại nghĩ đến càng nhiều, Dương Hiểu Viện và Đỗ Niệm Dương ở công ty vẫn luôn xa lánh những người có quan hệ tốt với anh, Vương Hủ cũng là một trong số đó, người nọ của anh không giỏi lục đục với nhau, chỉ một lòng ca hát, hôm nay anh mang theo anh Chu nhảy ra, hình như anh ấy đi theo người đại diện nhờ vả Đỗ Niệm Dương…
Nghĩ tới đây, anh cầm điện thoại gọi cho Chu Ngạn Lâm: “Anh Chu, Vương Hủ…”
Anh mới bắt đầu, Chu Ngạn Lâm bên kia liền mắng: “Vệ Phi tên súc sinh kia!” Vệ Phi chính là đối thủ của Chu Ngạn Lâm, nhờ vả vào người đại diện của Đỗ Niệm Dương: “Vương Hủ bị anh ta hại thảm rồi! Cmn, vì lấy lòng kim chủ mới mà có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào!”
“Cho nên, chuyện đó là thật?” Đỗ Trạch Thần nổi giận: “Vương Hủ anh ấy…”
“Đúng vậy, nhưng vết thương của Vương Hủ là bị dao đâm.” Chu Ngạn Lâm nổi giận: “Nghe Tiểu Đào nói, ngay từ đầu Vương Hủ trực tiếp gặp trở ngại, đã ngất xỉu, tên súc sinh họ Nhiếp kia còn không buông tha anh ấy, sau đó anh ấy tỉnh lại giữa chừng vừa đúng lúc trên giường có dao gọt hoa quả, liền đâm qua, họ Nhiếp bị rạch một cái, tức giận trở tay đoạt dao đâm Vương Hủ một nhát, bọn họ đoán chừng sợ xảy ra án mạng nên mới nhanh chóng gọi xe cứu thương.”
Những công tử kia đi sớm, cũng không biết tình hình trong phòng mới truyền thành như vậy.
Chu Ngạn Lâm càng nói càng tức: “Tôi m* nó vô cùng may mắn vì đã rời khỏi Anh Hoàng, nghe nói trước Vương Hủ còn có một cô gái bị hạ độc, có Đỗ Niệm Dương và Ngụy Anh Tuấn hai tên gây rối ở đây, tôi thấy Anh Hoàng sớm muộn gì cũng sẽ biến thành tổ yến! Giám đốc Đỗ đầu óc thật sự mơ hồ, ông ấy có Đường thị, cho nên Anh Hoàng thế nào cũng không sao cả sao? Cứ để bọn họ làm càn.”
Ngay cả ông chủ cũng tiện thể mắng, có thể thấy được Chu Ngạn Lâm tức giận đến mức nào.
Đỗ Trạch Thần hít sâu một hơi: “Vương Hủ ở bệnh viện nào? Tôi đi thăm anh ấy.”
“Tôi đã đi xem qua rồi,” Chu Ngạn Lâm nói tiếp thời điểm phẫn hận lại nghĩ mà sợ: “Đám súc sinh kia! Buổi sáng mới từ phòng phẫu thuật đi ra, đã thoát khỏi cơn nguy kịch, tôi cũng không biết nên may mắn hay là nghĩ mà sợ, anh ấy tính tình mãnh liệt như vậy, thiệt thòi không làm cho họ Nhiếp đắc ý, bằng không anh ấy về sau còn không biết có thể đứng dậy hay không…”
Đỗ Trạch Thần cúp điện thoại, trong mắt tối sầm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đỗ Niệm Dương!”