Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 38: Chương 38



Thẩm Ấu Dao và những người khác đều thay đổi sắc mặt, đặc biệt là Đỗ Trạch Thần, người từng bị tai nạn xe hơi và vẫn còn di chứng sau chấn thương, mặt anh lập tức trắng bệch.

Thẩm Ấu Dao yên lặng ấn lên bả vai của anh, nhìn về phía người xuống xe, nhíu mày.

“Ồ, thật trùng hợp, Đỗ thiếu gia.” Nhiếp Khải Kiệt tháo kính râm xuống, nhếch mép nhìn thẳng vào Đỗ Trạch Thần, cũng nhân cơ hội nhìn Thẩm Ấu Dao đứng bên cạnh, li.ếm môi, không thể che giấu nổi sự hứng thú trong đôi mắt.

Thẩm Ấu Dao cau mày, cố gắng đứng chắn trước mặt Đỗ Trạch Thần, nhưng bị Đỗ Trạch Thần ngăn lại, anh nhìn thẳng vào mắt của Nhiếp Khởi Kiệt: “Nhiếp thiếu gia, đã lâu không gặp.”

Sau đó anh lại nhìn những người vừa xuống xe ở phía sau, gồm có Ngụy Anh Tuấn, mấy người đi theo anh ta và Đỗ Niệm Dương.

Ngụy Anh Tuấn vui vẻ đi tới trước mặt anh nói: “Ôi, Đỗ thiếu gia cũng tới sao? Bữa tiệc hôm nay của chúng ta thật đáng giá.” Vẻ hả hê trong mắt anh ta khiến Đỗ Trạch Thần chắc chắn rằng mọi chuyện hôm nay đều đang nhằm vào anh.

“Tôi không biết là các cậu muốn tìm người đến mua vui.” Đỗ Trạch Thần nói: “Vậy tôi và Thẩm Ấu Dao sẽ không ở đây nữa, chúc các cậu vui vẻ.” Anh nói xong thì chuẩn bị quay lưng rời đi.

“Ôi, đến cũng đến rồi.” Nhiếp Khởi Kiệt ngăn cản: “Cùng nhau đi thôi, tôi vẫn luôn muốn kết bạn với Đỗ thiếu gia, đáng tiếc là lúc nào anh cũng bận rộn.”

Lúc đang nói chuyện, Ngụy Anh Tuấn gọi vài người tới đứng chắn trước mặt Đỗ Trạch Thần.

Đỗ Trạch Thần cười khổ, thành thật mà nói, kể từ khi học cấp ba anh đã không còn sử dụng trò lấy số người áp đảo này rồi, nhưng Ngụy Anh Tuấn lại rất thích dùng, chỉ đáng tiếc là bối cảnh hay lực lượng đều không được mạnh nên chỉ có thể bắt nạt được một vài học sinh bình thường.

Bây giờ anh ta đã đi theo Nhiếp Khởi Kiệt, xem ra cũng đã tìm được một chỗ dựa lớn nên có thể chặn đứng anh.

Thấy bầu không khí căng thẳng, Đỗ Niệm Dương vội vàng tiến lên nói: “Anh Đỗ, mọi người đã cất công đến đây rồi thì chúng ta cùng nhau đi.” Sau đó thì thầm vào tai anh: “Bố…giám đốc Đỗ cũng có ý muốn xây dựng mối quan hệ tốt với nhà họ Nhiếp, anh Đỗ sẽ nể mặt tôi chứ?”
Đỗ Trạch Thần liếc nhìn anh ta, nhếch mép cười mỉa rồi nói: “Được, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.” Đây là do bọn họ tự tìm đến thôi!

Nhiếp Khởi Kiệt vui vẻ vỗ tay: “Đỗ thiếu gia thật hào phóng!” Anh ta nói xong bèn ra hiệu cho mọi người đi vào, Ngụy Anh Tuấn đi ngang qua nháy mắt với anh: “Tôi tin hôm nay nhất định sẽ là một đêm khó quên với Đỗ thiếu gia.”

Trong tiết trời tháng mười hai, hệ thống sưởi trong biệt thự được bật hết công suất bất chấp tốn bao nhiêu tiền, rất nhiều người đã tập trung ở bên trong, nam thanh nữ tú đều mặc những bộ quần áo thoải mái mát mẻ, hóa ra là một bữa tiệc đồ ngủ. Thẩm Ấu Dao hơi cau mày, nơi này có không ít những khuôn mặt mới mẻ của công ty truyền thông Anh Hoàng.

Quý Minh Thành vừa chứng kiến một hồi sóng ngầm mãnh liệt, quay sang nói nhỏ với nhà sản xuất: “Phía trên chư thần đánh nhau, anh trà trộn vào làm cái gì?”
Nhiệm vụ của nhà sản xuất đã hoàn thành, anh ta cũng không buồn che giấu nữa, vẻ mặt cay đắng nói: “Ông cho rằng tôi muốn sao? Chúng ta không thể chọc giận những người này, đặc biệt là vị Nhiếp thiếu gia đi đầu kia, tính tình không tốt, đến lúc đó rút vốn chỉ là chuyện nhỏ, sau này nếu chúng ta gặp khó khăn, bọn họ có thể khiến tất cả công sức của chúng ta đều trở nên uổng phí chỉ bằng một lời nói, ông không thấy đến Đỗ thiếu gia cũng phải cúi đầu sao? Ông nói tôi phải làm sao bây giờ?”

Như để xác nhận những gì nhà sản xuất nói là đúng, Nhiếp Khởi Kiệt cầm ly sâm panh bước đến gần Đỗ Trạch Thần, nâng ly nói: “Chào mừng Đỗ thiếu gia đến dự bữa tiệc của chúng tôi. Tôi tin rằng tối nay chúng ta sẽ có một khoảng thời gian vui vẻ.” Sau đó anh ta quay về phía đoàn làm phim: “Mọi người hãy thỏa thích ăn uống vui chơi đi! Tôi đã quyết định rồi, ngày mai cho tất cả mọi người nghỉ một ngày!”

Quý Minh Thành hận không thể rời đi sớm hơn, vội vàng nói: “Nhiếp thiếu gia đừng chiều hư bọn họ như vậy, chúng tôi cũng không giống như ngài, phải làm rất nhiều việc, nhiều người trì hoãn một ngày sẽ lãng phí rất nhiều.”
“Ông sợ cái gì!” Nhiếp Khởi Kiệt chỉ vào Đỗ Niệm Dương nói: “Mọi chi phí tổn thất cứ để cho Anh Hoàng lo!”

Không biết vì sao các nghệ sĩ nhỏ hoan hô một hồi, nhưng một số nhân viên nòng cốt nhìn ra có chỗ không đúng, ngại ngùng không dám nói một lời, chỉ để mặc người khác thao túng.

“Nào, mau dẫn mọi người đi thay quần áo đi!” Nhiếp Khởi Kiệt ra lệnh.

Một vài người hầu lần lượt chạy ra đưa mọi người đi, Triệu Hiểu Đan tự giác nắm lấy cánh tay của Ngụy Anh Tuấn.

Khi đi ngang qua Thẩm Ấu Dao, cô ta tỏ vẻ khinh thường.

Đỗ Trạch Thần nhìn thấy, không nhịn được cười nói: “Đúng là chủ nhân thế nào thì nuôi ra loại thú cưng giống thế, chỉ biết ra vẻ đắc chí.”
Ngụy Anh Tuấn và Triệu Hiểu Đan mặt biến sắc, Ngụy Anh Tuấn nói: “Cậu có ý gì?”

Đỗ Trạch Thần cười hỏi: “Theo cậu thấy là thế nào?”

Ngụy Anh Tuấn đang suy nghĩ chuẩn bị phản bác thì Nhiếp Khởi Kiệt ngăn cản: “Cậu làm sao vậy, còn không mau đi chuẩn bị, tôi còn muốn dẫn Đỗ thiếu gia đi thay quần áo.”
Anh ta quay sang cười với Đỗ Trạch Thần: “Đỗ thiếu gia, tôi đã đặc biệt chuẩn bị quần áo cho anh, nhất định rất thích hợp.” Nhiếp Khởi Kiệt vừa nói vừa như đang suy nghĩ điều gì, trong mắt tràn đầy vẻ xấu xa.

Mạc Duyệt đứng ở một bên theo dõi toàn bộ sự việc bỗng nhiên nói: “Nhiếp thiếu gia, Ấu Dao và tôi có mối quan hệ rất tốt, để chúng tôi đi cùng nhau đi.”
Thẩm Ấu Dao hơi kinh ngạc, cô không nghĩ tới sẽ có người tới ra tay tương trợ.

Đáng tiếc là Nhiếp Khởi Kiệt cũng không muốn cho cô ta chút mặt mũi nào: “Để hai vợ chồng họ đi cùng nhau thôi, Mạc tiểu thư không có ý định chen ngang chứ? Tôi đã chuẩn bị đồ ngủ đôi cho bọn họ…” Anh ta vừa nói vừa không nhịn được mà li.ếm môi.

Dường như mọi người đều tưởng tượng ra được ý niệm xấu xa dơ bẩn của anh ta, Mạc Duyệt cảm thấy vô cùng ghê tởm và vô lý, đúng là một kẻ tâm thần.

Đỗ Trạch Thần giả vờ cười nhưng trong lòng rất tức giận: “Xem ra Nhiếp thiếu gia đã có ý kiến với tôi từ lâu rồi. Tôi còn tưởng rằng hôm nay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.”
Nhiếp Khởi Kiệt cũng không ngại bị bại lộ, dù sao anh ta cũng đã làm rồi, tuyệt đối không có khả năng trốn thoát, trò chơi săn bắn chính thức bắt đầu, đối phương càng tỏ ra hoảng sợ càng vui đúng không?
“Làm sao có thể gọi là ý kiến?” Nhiếp Khởi Kiệt nói: “Rõ ràng là ngưỡng mộ, tôi thực sự ngưỡng mộ Đỗ thiếu gia đã lâu.” Sự can thiệp sau khi kiên nhẫn thực sự rất thú vị, anh ta không thể chờ đợi thêm nữa.

Đỗ Trạch Thần nhìn thẳng vào anh ta và nói: “Nếu tôi từ chối thì sao?”

“Tại sao anh lại từ chối?” Nhiếp Khởi Kiệt hơi ngạc nhiên, sau đó nói thẳng: “Anh Đỗ, nếu anh cảm thấy hôm nay không tiện, thì tôi đành phải đến đoàn làm phim thăm vợ anh vào một hôm khác, đến lúc đó cho hay nhận cũng giống nhau thôi.”
Đỗ Trạch Thần lạnh lùng nhìn anh ta, mỉa mai: “Nhiếp Khởi Kiệt, đừng nghĩ rằng anh có thể làm vương làm tướng ở Yến Thị chỉ vì được một vài tên ngốc khen ngợi chứ.” Anh liếc nhìn Ngụy Anh Tuấn và những người khác một cách khinh bỉ: “Lúc tôi còn đang trong thời kì nổi bật, mấy người này còn không xứng xách giày cho tôi, anh cũng chỉ giống như bọn họ mà thôi.”
Tất cả những người có mặt đều biến sắc.

Nhiếp Khởi Kiệt chẳng những không tức giận, ngược lại càng thêm hứng thú: “Đỗ thiếu gia, anh nói rất đúng, cho nên tôi rất ngưỡng mộ anh, hôm nay là cơ hội hiếm có, tôi nhất định phải ‘có quan hệ’ với anh.”

Anh ta vừa nói vừa đẩy xe lăn của Đỗ Trạch Thần, Thẩm Ấu Dao muốn ngăn lại, nhưng đột nhiên không biết từ lúc nào, cô đã bị hai người phục vụ đứng đằng sau giữ tay lại, dựa vào lực tay của bọn họ thì nhất định không phải là người bình thường.

Tất cả mọi người đều sửng sốt, Mạc Duyệt không thể ngờ được Nhiếp thiếu gia lại gan đến mức trực tiếp dùng vũ lực với vợ chồng Đỗ Trạch Thần, cho dù bọn họ thực sự không coi trọng thì làm vậy cũng hơi quá đáng rồi, giống như bị bệnh tâm thần vậy?

Nhiếp Khởi Kiệt đắc ý đẩy Đỗ Trạch Thần rời đi, và Thẩm Ấu Dao được hộ tống đi theo.

Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, Mạc Duyệt luôn cảm thấy có gì đó không ổn, vừa lấy điện thoại ra thì thấy Triệu Hiểu Đan che miệng cười nói: “Cô Mạc đang muốn gọi cho ai vậy? Không phải là đi báo cảnh sát đấy chứ?”
Kể từ khi bước chân vào ngôi biệt thự này, Triệu Hiểu Đan giống như đang ở trong lãnh thổ của chính mình, tràn đầy tự tin và không do dự khi nói bất cứ điều gì.

Ngụy Anh Tuấn thản nhiên nói: “Cô Mạc, cô thật nhàm chán, chúng tôi chỉ đùa giỡn mà thôi, cô cứ như vậy mà phá hỏng cuộc vui, nếu như cảnh sát đến nơi mà không tra ra được gì thì không phải rất xấu hổ hay sao?” Anh ta nhìn về phía những cô gái chàng trai đang tạo dáng ưỡn ẹo ở trong sảnh nói: “Hơn nữa không phải mọi người rất sợ tạo ra mấy tin tức lộn xộn lung tung sao? Đừng có thu hút paparazzi* tới, đến lúc đó không chỉ cả đoàn làm phim gặp rắc rối mà bản thân cô cũng sẽ gặp rắc rối đấy.”
*

*Thợ săn ảnh hay paparazzi là số nhiều của từ paparazzo để chỉ những người chụp ảnh chuyên nghiệp, chuyên săn ảnh của những người nổi tiếng, thường là chụp lén khi họ đang có những hoạt động công cộng hoặc riêng tư.

“Này! Người bên kia!” Ngụy Anh Tuấn gọi một người mẫu nam tới: “Chăm sóc cô Mạc thật tốt, đừng chậm trễ.”

“Đi thôi, cô Mạc, tôi dẫn cô đi thay quần áo trước.” Giọng điệu của người mẫu nam tuy rất khách sáo, nhưng thái độ lại cứng rắn, hiển nhiên là đang nhận mệnh lệnh.

Mạc Duyệt càng lúc càng thấy bất an, định nhân lúc không ai chú ý nhắn tin cho quản lý, nhưng cô ta không ngờ rằng ngay lúc vào trong phòng thay đồ đã bị lấy mất điện thoại.

“Cô Mạc, trong bữa tiệc của chúng tôi không nên nghịch điện thoại, nếu không sẽ phá hỏng cuộc vui.” Người mẫu nam vừa nói vừa đem điện thoại của cô bỏ vào tủ khóa, hoàn toàn không để ý đến yêu cầu của cô.

Mạc Duyệt nghĩ đến Đỗ Niệm Dương đi theo Ngụy Anh Tuấn, càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.

Mối hận thù giữa Ngụy Anh Tuấn và Đỗ Trạch Thần là điều mà mọi người trong giới đều biết, còn có Đỗ Niệm Dương, nếu trước đây thân phận của anh ta vẫn còn mơ hồ, thì bây giờ có thể xác nhận anh ta chính là con riêng của Đỗ Hoằng Nghị. Dù sao, Nhiếp Khởi Kiệt và Ngụy Anh Tuấn không thể tự nhiên lại có mối quan hệ thân thiết với trợ lý của chủ tịch.

Lúc di chúc của ông cụ Đường còn chưa được công bố, hình như cô đã nắm bắt được suy nghĩ nào đó, nhưng không dám nghĩ theo hướng đó.

Anh ta quá ác độc rồi.

Thực ra, những người dơ bẩn làm việc đều luôn vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.

Mặc dù Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao đã từng tự mình trải qua sự hung ác của Dương Hiểu Viện, nhưng cả hai vẫn không khỏi rùng mình khi phải thật sự đối mặt.

Họ bị đưa đến một căn phòng ở góc tầng hai. Giữa phòng có một cái giường rất lớn, phía trên có một tấm gương to, xung quanh giường có rất nhiều loại roi và còng tay. Đỗ Trạch Thần đã từng thấy những thứ này trên các bộ phim nhưng khi nhìn thấy ở ngoài đời thật vẫn mang lại nhiều ấn tượng.

Đỗ Trạch Thần lặng lẽ nắm tay Thẩm Ấu Dao.

Một bộ đồ ngủ gợi cảm treo ở trên giá cạnh giường, gọi là đồ ngủ cũng không đúng, cùng lắm chỉ là một đống dây đen cùng mấy mảnh vải.

Nhiếp Khởi Kiệt lấy một cây roi da trên tường ra và đắc ý khoe: “Thế nào? Đỗ thiếu gia chưa từng chơi trò này bao giờ sao?”
“Đỗ thiếu phu nhân đừng cau mày.” Anh ta dùng cây roi nhẹ nhàng vuốt qua bộ đồ ngủ, li.ếm môi nhìn Thẩm Ấu Dao: “Trò chơi này rất vui, rất thích hợp với cô.”
Đỗ Trạch Thần lạnh lùng nói: “Tôn trọng một chút!”

Đáng tiếc Nhiếp Khởi Kiệt đang ở trong trạng thái hưng phấn tột độ, thưởng thức sự sợ hãi và giãy giụa của con mồi cho nên không để mắt đến một kẻ bị tàn phế như anh, tiếp tục cười nói: “Tôi không nghĩ Đỗ thiếu gia lại ngây thơ như vậy, có điều cũng tốt, càng là người chưa từng chơi thì càng chơi càng điên, rất thú vị, anh sẽ thích cảm giác này đấy!” Anh ta cố ý nhấn mạnh, giọng nói có chút điên cuồng biế.n th.ái.

Điều này khiến anh ta càng lúc càng giống một kẻ tâm thần.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.